Tin mới Xem thêm

  • Về cuộc họp Ban Chấp hành Hội giữa năm 2018

    Dù đã thông báo ngừng cập nhật thông tin để sửa chữa và nâng cấp kể từ ngày 1.7.2018, nhưng theo yêu cầu của Ban

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố để đi chỗ khác chơi vì

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

  • Nguyễn Quang Sáng cánh chim sếu đầu đỏ

    Tài năng và tác phẩm của Nguyễn Quang Sáng không chỉ được ghi nhận bằng những đánh giá cao của các đồng nghiệp, nhà văn đàn anh đàn chị

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Bút Ký - Tạp Văn

Y Nguyên & Chim dồng dộc

23.7.2017-16:30

 Nhà văn Y Nguyên

 

>> Nhọc nhằn rơm rạ - tạp văn

>> Khoảng cách - truyện ngắn

>> Gã điên - truyện ngắn

 

Chim dồng dộc

 

Y NGUYÊN

 

NVTPHCM- Đã thành quá khứ, những con chim dồng dộc ấy. Chúng biến mất âm thầm lặng lẽ, không kịp nhận ra. Xưa thì nhiều lắm, bạt ngàn tổ treo lủng lẳng trên tán dừa, đọt tre; và những tiếng kêu “dôộc, dôộc” không ngớt cất lên mỗi mùa gặt đến cũng là mùa chim ấp trứng nuôi con, gây náo động trưa hè…

 

Loài chim dân dã kia luôn gây cho tuổi thơ tôi nhiều ấn tượng. Chim trống đầu đội chiếc “mũ” màu vàng trông đường bệ, uy nghi như vương miện hoàng đế. Chim mái khiêm cung hơn với bộ cánh sẫm nâu; không nhìn kỹ có khi nhầm là chim sẻ. Có điều, tác phong dồng dộc luôn đàng hoàng, đĩnh đạc, không giống lũ sẻ cái tính lanh chanh. Dồng dộc sống thành đôi. Những đôi uyên ương dồng dộc không phối ngẫu theo mùa mà - giống như bồ câu - chúng gắn bó nhau đến “đầu bạc răng long”.

 

Nói đến mối quan hệ “hôn nhân gia đình” trong thế giới động vật nói chung và chim chóc nói riêng, dồng độc trống có thể xem như một đức ông chồng mẫu mực; nghĩa là chung thủy, yêu thương, biết gánh vác việc “bếp núc”, cửa nhà cùng vợ con không hề quản ngại! Trừ cái sự… đẻ là dồng dộc trống không thể, còn lại, từ đan tổ đến ấp trứng, nuôi con vân vân chàng đều dự phần tất tật. Chưa hết, nó còn kiêm luôn nhiệm vụ gác cổng… không lương. Mà đâu phải chỉ “không lương”; ngay cái “vọng gác” (tức tổ riêng cho dồng dộc trống) nó cũng phải loay hoay một mình mà dệt mà đan, “dồng dộc phu nhân” nhất quyết không dự phần!

 

Cuối xuân, đầu hè là mùa dồng dộc làm tổ. những chiếc tổ đu trên tán dừa, đọt tre đan bằng lá mía, lá tranh tước nhỏ, miệng chúc xuống, bụng phình ra hình chiếc giày ống bám cành lủng lẳng bằng một đoạn “cáp treo” đan bện cực chắc (cũng bằng lá mía, lá tranh). Đó chính là tổ ấm dành cho dồng dộc mái và lũ con. “Vọng gác” - tức tổ riêng của dồng dộc trống - lại có hình chiếc giỏ một quai. “Giỏ” được treo úp ngược, “quai” hướng xuống. Gọi cho dễ hình dung; thực ra, quai chính là chỗ đậu cho dồng dộc trống; còn phần giỏ như cái mái che nắng che mưa. Giản đơn mà hữu hiệu. Và lại xinh xắn - như một thứ đồ souvenir được bày trong những quầy bán hàng lưu niệm cho khách nước ngoài…

 

Thủy chung, cần mẫn, khéo léo và cực kỳ thương con, đó là những tập tính của họ nhà dồng dộc - không riêng mẹ mà cả bố. Ngày nhỏ, tôi từng thử bẫy con dồng dộc mẹ nhốt riêng một nơi. Còn lại một mình, dồng dộc bố vẫn kiên nhẫn đi đi về về, mang mồi mớm cho con. Không có vợ sẻ chia cũng đồng nghĩa với nỗi nhọc nhằn nhân đôi. Nó gầy rộc đi; lông cánh, lông đuôi xơ xác… Cái tính quên mình dại dột ấy khiến người ta muốn tóm được dồng dộc cả đôi rất dễ: chỉ cần bắt lấy dồng dộc con làm mồi nhử là hết ả đến anh sẽ lần lượt chui đầu vào “rọ” khi nghe tiếng kêu thảm thiết của con mình…

 

Bây giờ, đứa con thế hệ 9X đọc bài viết của tôi xong, thắc mắc: Chim dồng dộc là… chim gì hở ba? Tôi cười buồn. Biết nói gì với con về một miền ký ức đong đưa xa lắc xa lơ. Chẳng lẽ lại mang những mô tả sinh học không hồn vía đem truyền đạt cho con; chuyện ấy lên google tìm là thấy ngay, đâu cần phải hỏi. Còn muốn dắt con theo trên cái lộ trình ngược dòng vào những giấc mơ thì, khổ thay, con tôi lại không thể đồng hành…

 

 

>> XEM TIẾP BÚT KÝ - TẠP VĂN TÁC GIẢ KHÁC...  

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.