Tin mới Xem thêm

  • Nguyễn Ngọc Tư - Theo bầy

    Hồi đầu chỉ là một khối xám lừ lừ trôi. Rõ nét dần một nghé ba trâu, cầm đầu là một người đàn ông có gương mặt lẩn lút trong bụi rậm tóc râu

  • Thêm 9.000 hay 90.000 tiến sĩ cũng vậy

    Với chất lượng chung tiến sĩ được đào tạo như hiện nay, bạn sẽ lắc đầu ngao ngán là dù có thêm 9.000, hay 90.000 người, thì cũng vậy thôi. Phải chăng nên dùng phần lớn tiền ấy không phải cho các tiến sĩ, mà đầu tư vào các giáo sư?

  • Nhật Chiêu một đời dạy học, đọc và viết

    Ở tuổi U70, nhà nghiên cứu văn hóa, văn học Nhật miệt mài sáng tác, bền bỉ truyền tình yêu văn chương cho nhiều thế hệ học trò

  • Chân, Thiện, Mỹ, Hòa

    Năm 2000, tôi tạm dừng sự nghiệp giảng dạy mới chớm nở để đi du học. Chuyến đi đó trước hết là để dành ra một khoảng lặng, bước ra

  • Trần Quốc Toàn - Từ sông Đà tới sông La Ngà

    Theo nghề dạy học từ 1970, nhà văn Trần Quốc Toàn có vốn sống để viết nhiều về giáo dục. Ngoài tập tản văn 99 cửa sổ lớp học (NXB Trẻ 1998) ông còn tập truyện ngắn Nét chữ nét thầy (NXB Trẻ 2006). Nhân Ngày nhà giáo Việt Nam, chúng tôi giới thiệu một truyện ngắn rút từ tập truyện này.

  • Thời giàu là nhà giáo và nghèo vẫn là nhà...

    Bây giờ mọi người đã dần dần quen với cách gọi là “Ngày nhà giáo Việt Nam” chứ thời những năm 1980 trở về trước, ngày 20.11 hàng năm là “Hiến chương các nhà giáo” và đã có một thời các thầy cô cười ra nước mắt: “Ngày hiến cam các nhà giáo…” Sự trùng hợp rất đặc biệt vì “mùa này cam rẻ

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Tác phẩm chọn lọc

Khôi Vũ & Hảo hớn miệt vườn

04.7.2017-21:20

Nhà văn Khôi Vũ

 

Hảo hớn miệt vườn

 

TRUYỆN NGẮN CỦA KHÔI VŨ

 

Chuyện kể thứ nhất

 

Một buổi chiều hè nóng nực, ông Bành Ky ở trần, mặc quần cụt, tay cầm dao thái thịt chạy băng băng trên đường đến nhà Ký Hoành, miệng gào lên:

 

- Tao giết mày! Tao moi gan mày!

 

Ký Hoành có nhà nhưng không có trong căn nhà gỗ. Ông ta đã trốn ra một góc nào đó trong vườn cây ăn trái rộng gần mẫu tây của mình, bao quanh căn nhà lợp tôn giả ngói mầu xanh kiểu cọ. Liễu, vợ Ký Hoành, chắp tay lạy ông Bành Ky như tế sao:

 

- Ông Hai tha cho ảnh! nh lỡ miệng! nh không cố ý!

 

Ông Bành Ky vỗ ngực bằng bàn tay trái to bè, tay phải quơ con dao trước mặt:

 

- Kêu nó ra đây! Thằng hèn Ký Hoành! Tao giết mày mới hả!

 

Thằng Nhóc Quăn, con trai của Ký Hoành đang ngủ trong nhà, nghe ồn ào nên lon ton chạy ra. Thấy điệu bộ hung dữ của ông Bành Ky, nó sợ quá, vụt tới ôm chân má, khóc thét lên. Dỗ hoài con không nín, mặc kệ ông Bành Ky chửi rủa, kêu réo tên chồng, Liễu ẵm thằng Nhóc Quăn ra chiếc võng nơi hiên nhà, vạch vú cho nó bú, hối lộ nó.

 

Thằng nhỏ ngậm vú mẹ mà mặt cứ quay ra phía ông Bành Ky, đôi mắt thao láo nhìn ông. Liễu vỗ vỗ vào mông con:

 

- Bú đi con! Ông Hai không làm gì con nít đâu! Đừng sợ!

 

Đôi mắt thằng Nhóc Quăn vẫn ngước trắng dã về phía ông Bành Ky, chuyển từ sợ sệt qua tò mò. Bằng linh cảm, Liễu ngẩng lên nhìn theo hướng nhìn của con. Một luồng hơi nóng chạy rần rật trong người cô. Hai vành tai cô bừng lên như ai đốt. Mặt cô đỏ và phừng phừng lửa vô hình cháy.

 

Ông Bành Ky đứng giữa sân, tay phải vẫn cầm con dao nhưng đã buông thõng, nhìn như soi vào bộ ngực đang cho con bú của Liễu. Ông ta như đang thất thần. Cái nhìn của ông ta say sưa, thèm thuồng. Miệng ông ta há hốc ra như miệng con cá trê mắc cạn.

 

Liễu thẹn thùng:

- Kìa, ông Hai!...

 

Thật lạ lùng! Khác hẳn với điệu bộ hung dữ lúc mới tới, bây giờ ông Bành Ky nghệt người ra như một đứa trẻ con. Nghe Liễu nhắc, ông có vẻ ngượng. Rồi, đột nhiên ông quay lưng lại, bỏ đi một nước!

 

Liễu thở phào! Cô hiểu lý do vì sao ông Bành Ky bỏ đi. Ở cái xóm Cây Trứng Cá này, ai cũng hiểu được như cô. Tuy vậy, cô vẫn chưa hết đỏ mặt. Dù sao, cô cũng là một phụ nữ còn ông Bành Ky thì tuy đáng vai cha chú, lớn hơn cô trên dưới hai chục tuổi, vẫn chỉ là một người đàn ông trong xóm!

 

Chuyện kể thứ nhì

 

Ông Bành Ky ngồi uống rượu ở quán út Cần từ chiều, lúc khách trong quán còn đông. Như thường lệ, ông chỉ ngồi uống rượu một mình với một đĩa nhắm bất kỳ. Thỉnh thoảng, một ai đó từ các bàn nhậu khác bước tới, "Kính ông Hai một chung", ông nhận lời, đỡ ly rượu bằng hai tay đưa lên ngang mặt, đầu gật nhẹ một cái như quan tướng triều đình nhận ngự tửu nhưng rồi sau đó lại uống đánh trót một cái kiểu phàm phu tục tử! Mọi ngày, ông trầm ngâm trong góc quán, chiều nay, ông càng lặng tiếng.

 

Quán chỉ còn một mình Bành Ky.

 

Út Cần không dám nhắc khách, chỉ lẳng lặng thu dọn mấy bộ bàn ghế trong quán cho gọn vào một góc.

 

- Đ. má! Muốn đuổi khách hả?

- Dạ... dạ không... Ông Hai cứ ngồi uống rượu tự nhiên...

 

- Tự nhiên mẹ gì được nữa! Tính tiền đi!

- Dạ...

 

Khi út Cần vào nhà lấy tiền thối lại trở ra, ông Bành Ky đã đứng lên. Ông xua tay từ chối nhận số tiền lẻ:

 

- Cho con nhỏ sáu ngón ăn quà!

- Dạ... Cảm ơn ông Hai...

 

- Nó đi học chưa?

- Dạ... nó mới bốn tuổi mà ông Hai. Ông Hai quên rồi sao?

 

- ... quên! Vợ mày có bầu hả?

- Dạ!

 

- Thôi, đóng cửa quán đi! Lần sau muốn gì thì nói. Đừng làm cái kiểu bữa nay. Đ. má!

 

Ông Bành Ky đi khỏi một đoạn, út Cần mới khẽ lắc đầu rồi đi đóng cửa quán. Tối rồi. Mười giờ đêm mà trời vẫn nóng như ban ngày. Thế nào rồi cũng mưa đầu mùa nay mai.

 

Chuyện kể thứ ba

 

Ông Bành Ky không về nhà. Ông đi về cuối xóm, không chủ định. Ngang nhà Tám axít, thấy đèn sáng, ông tấp vô. Người đàn bà một thời là gái giang hồ đang ngồi đan giỏ trên giường, thấy khách, vội quơ cái khăn bịt kín gương mặt bị tạt axít dạo nào của mình. Nhận ra ông Bành Ky, chị thấy vui vui, hồi hộp:

 

- Anh Hai đi công chuyện đâu vậy?

 

Ông Bành Ky lắc đầu, tự kéo ghế ngồi, tự rót nước từ chai nước lạnh trên bàn uống ực một cái hết ly đầy.

 

- Có chuyện buồn hả?

 

Ông Bành Ky vẫn không nói.

 

Tám axít tin chắc là mình đoán đúng. Chị bỏ cái giỏ đang đan dở dang xuống chiếu, lết khỏi giường, kéo ghế ngồi sát người đàn ông. Cái mùi đàn ông sao mà quyến rũ, dù chị đã từng gần gũi không biết bao nhiêu người khắp mấy tỉnh miền Đông từ thời trước giải phóng tới mấy năm gần đây, khi tới tuổi tàn tạ.

 

Khác với mọi lần, ông Bành Ky không tránh Tám axít. Chị đặt bàn tay của người đàn ông vào một bàn tay của mình, bàn tay còn lại xoa lên tay khách. Đôi mắt của chị nhìn ông Bành Ky đắm đuối:

 

- Có chuyện gì buồn thì nói cho em nghe. Rồi đêm nay ở lại đây... Nghen?

 

Ông Bành Ky vẫn lặng thinh. Đôi mắt ông hướng ra ngoài đường tối thui nhìn cái gì không biết. Một lát, Tám axít nhận thấy hai giọt nước mắt ứa ra trên gương mặt khắc khổ nhưng rất đàn ông ấy. Rất nhanh, chị hiểu chuyện gì. Chị hỏi, giọng chuyển qua đanh đá:

 

- Lại đứa nào nói anh Hai bú chó rồi phải không? Tổ cha nó! Anh Hai nói tên nó ra đi, em đi kiếm nó liền, em chửi cho nó một chặp, đánh chết mẹ nó luôn! Đứa nào hả anh Hai?

 

Ông Bành Ky lắc đầu, rút bàn tay khỏi tay người phụ nữ rồi quệt nước mắt.

 

Tám axít dỗ dành người đàn ông như mẹ dỗ con cho tới một lúc ông chịu mở miệng:

 

- Đ. má thằng Ký Hoành! Có ngày tao lấy thẹo nó!

 

- Lão Ký Hoành hả? Để ngày mai em tới công ty của lão, em tru tréo là lão ngủ với em rồi quỵt tiền coi ai xấu mặt!

 

- Không được! Vu khống người ta là xấu!

 

- Em còn tốt đẹp gì! Cùi rồi, đâu có sợ lở nữa! Nhưng mà thôi... anh Hai nè... tối nay ở lại với em nghen?

 

Ông Bành Ky nhìn người phụ nữ, nhìn tận đáy mắt thèm muốn của chị ta, chỉ thiếu tiếng gào thảm thiết như lũ mèo cái tới ngày động đực. Ông nói:

 

- Tắt đèn đi!

 

Tám axít mừng rỡ làm theo lời người đàn ông. Sau đó, chị ta bước ra tính đóng cửa. Nhưng ông Bành Ky đã nắm tay chị ngăn lại và bảo:

- Tao nói tắt đèn đi ngủ! Tao về!

 

Người đàn ông bước ra khỏi nỗi khát khao của người phụ nữ, chân cao chân thấp lẩn vào bóng đêm xóm Cây Trứng Cá.

 

Chuyện kể thứ tư

 

Liễu, vợ Ký Hoành có đôi mắt lá răm đa tình, thuở thiếu nữ đã nổi tiếng lẳng lơ. Lấy Ký Hoành, mọi người trong xóm Cây Trứng Cá thừa biết là Liễu lấy gia tài của lão. Đôi vợ chồng như đôi đũa lệch. Chồng hơn vợ hai chục tuổi. Chồng mập tròn như hột mít, vợ mảnh mai dễ coi. Chồng ăn nói cộc cằn, vợ ngọt ngon miệng lưỡi. Chồng đi làm đầu tắt mặt tối, đã giàu lại muốn giàu thêm, vợ chỉ một việc nuôi con, làm bếp.

 

Nhưng người ta đồn rằng Liễu còn có một việc nữa để làm. Đó là mỗi tuần chị ta về xóm Lò Vịt thăm má một lần, thăm rất đều, thăm một mình, thăm xong trở về nhà mặt mày rất vui. Người ta giải thích là Liễu đi gặp tình nhân, một chàng trai vốn là người yêu cũ của chị, vẫn sống độc thân chờ ngày chị thoát khỏi cảnh làm vợ Ký Hoành với một món gia tài! Chẳng ai hiểu sự thật ra sao vì chưa một ai bắt được quả tang chuyện tình tự của họ. Chỉ biết, chàng trai trong câu chuyện là có thật. Tên anh ta là Hớn, Năm Hớn.

 

Ông Bành Ky chẳng xa lạ gì Năm Hớn.

 

ở xóm Cây Trứng Cá, qua xóm Cây Me, qua xóm Lò Vịt, ông Bành Ky nhận làm thuê bất cứ việc gì cần đến sức khỏe mà không cần đến sự khéo tay. Bửa củi, trộn hồ, khuân vác, đào ao... ông Bành Ky làm tuốt để lấy tiền xài và tiền làm đám giỗ ba má nuôi là ông bà Mười Hổ. Người ta vừa mến, và sợ ông Bành Ky. Mến ông ở chỗ làm việc cật lực để nhận tiền công. Còn sợ ông ở chỗ có nhiều việc không ai thuê mướn, ông tự làm mà cũng rất... cật lực! Tỷ như tự ý giúp nhà đám dựng rạp và tự coi mình là người chỉ huy! Tỷ như nắm gáy một cậu trai ham đánh bài hơn đi học, nhấc bổng lên, liệng ịch xuống đất làm thằng nhỏ bị trẹo tay chân! Tỷ như... chuyện với vợ Ký Hoành sáng hôm sau ngày ông Bành Ky tới nhà Ký Hoành làm dữ.

 

 

>> XEM TRUYỆN NGẮN TÁC GIẢ KHÁC...   

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.