Tin mới Xem thêm

  • Nhà văn đương đại di cư ngôn ngữ

    Thế kỉ XX, Việt Nam hai lần làm di cư, lớn nhất và phức tạp nhất phải là từ thời điểm khi đất nước thống nhất. Nhiều đợt di cư khác nhau với nhiều tâm thế khác nhau của các bộ phận người khác nhau. Và đã có nhiều tác giả đương đại gốc Việt thành công qua các giải thưởng uy tín.

  • Đất nước nhìn từ bảo tàng

    Nếu thực sự coi “bảo tàng là thiết chế văn hóa” phản ánh “lịch sử như một dòng chảy trong truyền thống văn hóa” thì hệ thống bảo tàng nước ta

  • Truyện ngắn Lê Đạt: Hèn đại nhân

    Chưa bao giờ Jăng thấy những biểu thức toán học thanh nhã và đẹp đến thế. Anh bóp mười đầu ngón tay tê cứng rồi lại mải miết viết. Những suy nghĩ như con nước đe dọa trào ra khỏi bình óc, nếu Jăng không giải phóng chúng trên giấy. Anh chợt nhìn đồng hồ. Kim chỉ hai mươi giờ mười lăm. Jăng giật mình. Anh đã quá hẹn với Mari mười lăm phút.

  • Nguyễn Quang Thân yêu dấu của Dạ Ngân

    Người Bắc kẻ Nam, anh ở Hải Phòng, chị ở Cần Thơ, hơn mười năm đằng đẵng nhớ thương, đủ chín và nồng nã và khắc khoải

  • Được gì khi bỏ phạt sinh con thứ 3?

    Cần phải nói ngay việc xóa bỏ rào cản kế hoạch hóa gia đình (mỗi gia đình chỉ sinh 1 đến 2 con) là một bước tiến mới của công tác phát triển và ổn định dân số đất nước. Sinh con thứ 3 từ rất lâu đã là ám ảnh của hầu như tất cả mọi gia đình công nhân viên chức nhất là đảng viên ở các địa phương.

  • Bùi Văn Thành tiếng biển thân thương

    Đi khắp nẻo đường quê hương đất nước/ Vẫn không quên tiếng biển thân thương/ Đất nước mình, biển ba phần tư

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Nghiên Cứu - Phê Bình

Dặm dài ký ức của Phạm Trung Tín

16.3.2017-22:00

>> Thư viện Phạm Trung Tín

 

Dặm dài ký ức của Phạm Trung Tín

 

LAM GIANG

 

NVTPHCM- Thi ca như một phép màu kéo con người lên từ vực thẳm khổ đau. Và người thơPhạm Trung Tín lại thấy mình như “từ thung lũng đau thương ra cánh đồng vui”…

 

Phạm Trung Tín đến với Hội thơ Sao Khuê bằng hành trang thơ của một thời gian khổ ác liệt vừa đi qua và những ký ức, hoài niệm trong mấy chục năm đất nước hòa bình xây dựng và phát triển trên con đường hội nhập thế giới.

   

Vốn là một người lính ra đi từ vùng quê Vĩnh Bảo của thành phố Cảng, thành phố hoa phượng đỏ, anh dấn thân vào vào trận mạc của cuộc chiến tranh giải phóng và bảo vệ biên giới Tây Nam Tổ quốc . Trở về đời thường, anh đem tất cả vốn liếng những gì có được của riêng mình… vào thơ một cách tự nhiên, bình dị.

     

Tập bản thảo thơ mà Phạm Trung Tín tích tụ đuợc hàng mấy chục năm, mang tên “Dặm dài ký ức” ngót một trăm bài, phần nào giãi bày tâm tư, tình cảm của anh trong cuộc hành trình đầy thăng trầm qua gần nửa thế kỷ. Đây là những bài thơ chứa chan tình cảm, những vui buồn, mất mát của anh, được rút ra  từ một tập thơ chép tay thật cần mẫn công phu như muốn giữ nguyên cả quãng đời mà anh đã đi qua. 

   

Tôi làm thơ đã mấy chục năm, phải rứt ruột bỏ đi rất nhiều đứa con tinh thần, chọn cái tinh bỏ cái thô, nên càng trân trọng những bài thơ đang ở dạng mộc mạc của Tín, không muốn lược đi bài nào vì nó là một phần “máu thịt”của anh. Tập thơ in ra chắc sẽ dầy dặn, bề thế, là đứa con tinh thần đầu lòng mà anh chăm chút hứng khởi ghi lại cả một dặm dài ký ức; làm sao thiếu đuợc những bài thơ đau đáu về quê hương đồng chua nước lợ, bạt ngàn xanh lúa nhìn ra hướng biển bao la; tình cốt nhục ông cháu, cha mẹ, anh chị em ruột rà và đồng đội thân thương bước vào tuổi xế chiều hay đã vĩnh viễn nằm lại chiến trường.

 

Những câu thơ dẫu còn mộc mạc chân quê gieo vào người đọc những ấn tượng khó quên:

 

           Qua đò Đống đến chợ Lầy

           Tháng hai phiên chợ gánh đầy oằn vai

           Bữa cơm độn nửa sắn khoai

           Mẹ đơm  đầy bát - con trai ăn nhiều

 

                                        (Quê hương)

 

           Từ nay gác lại bao mơ uớc

           Mái trường, bè bạn, những người thân

           Ruộng cao, mẹ gọi em tát nước

           Đồng xa, mình bố kéo xe phân

 

                                 (Vào quân ngũ)

        

Dường như cả tập thơ, Phạm Trung Tín ghi lại cảm xúc của mình qua những sự kiện, dấu ấn thời gian không thể phai nhòa. Những tình cảm dạt dào, tình thương day dứt, nhung nhớ khôn nguôi cứ trào ra không dứt:

 

          Cháu về ông đã khuất xa rồi

          Nấm mộ cỏ xanh một góc trời

          …

          Ông đã đi xa về thiên cổ

          Để lại lòng đau nỗi xót xa

 

                              (Nhớ ông)

 

         Đêm khuya trằn trọc mấy lần

         Thương cha mẹ, xót anh thân khốn cùng

          …

         Dù cho nặng nỗi nhớ nhung

         Con luôn vững chí bước cùng anh em

 

                                        (Nỗi lòng)             

                           

Và thương anh trai bệnh tật ốm đau, anh lại xót thương em gái bị tai nạn nơi hậu phương xa xôi:

 

         Nghe tin em bỏng nửa cánh tay

         Đau lắm hả em tuột da rồi

         Bảy tuổi thơ ngây sao chịu nổi

         Nắng hè nung… nhức nhối Tuyết ơi

 

                          (Xót thương em gái)

 

 Với em trai, anh chẳng cầm lòng:

 

         Thư em viết mấy dòng da diết

         Mà lòng anh man mác nỗi niềm

         Em trai đang tuổi mười lăm

         Ốm đau tàn tật tháng năm tủi sầu…

 

                   (Thương về em trai)

 

Nỗi đau cứ thế kéo dài từ Tin anh lâm bệnh” cho đến “Nỗi đau vĩnh biệt”, tâm tình của người chiến sĩ như trải hết vào khoảng thời gian dài đi qua chiến trận và cả những tháng năm đi tìm đồng đội, khắc phục hậu quả những tồn đọng của chiến tranh. Tâm can của tác giả như dồn hết những bài thơ mang nặng nghĩa tình và cả nỗi đau, niềm trắc ẩn với người thân và đồng đội:

 

        Bàn thờ anh cơm canh mỗi bữa

        Các em mời, anh nhớ về ăn

        Thắp nhang mẹ khóc bao lần

        Nghẹn ngào em gọi tên anh sớm chiều

 

                           (Nỗi đau vĩnh biệt)

Tập thơ Dặm dài ký ức của Phạm Trung Tín

 

Thơ Phạm Trung Tín chân chất giản dị như con người anh, không hoa mỹ, cầu kỳ mà bằng phương pháp tả thực nên anh đã nói được hầu hết nội tâm trong các bài thơ tự sự . Đây là cách biểu đạt thơ ở thời đất nước ta có nhiều biến động và trải qua những khủng hoảng, khó khăn . Ngày nay thơ không còn  dàn trải như thế, đã ngắn gọn hàm súc rất nhiều, nhưng ta trọng cái tình của anh, cái tâm trong sáng của người viết. Mặc dù vậy, thơ anh cũng mang dáng dấp trữ tình lãng mạn khi nói về tình yêu, tình bạn, tình quê hương… dẫu còn đôi khi hoài cổ:

 

           Bài thơ này em thầm viết tặng anh

           Xuyên nỗi nhớ tám năm trời thao thức

           Lòng như mơ giở từng trang ký ức

           Qua những chặng đường anh cùng đồng đội xông pha

 

                                                     (Nỗi nhớ)

 

Trong bài “Yêu”,  gửi Ngọc Mỹ – người bạn đời yêu quý, Trung Tín gửi gắm lòng mình vào những vần thơ tha thiết nồng say:

 

          Anh say đắm uống đầy ánh mắt

          Em trinh nguyên dịu ngọt bờ môi

          …

          Đừng trách lính vụng về em nhé

          …

          Thương nhau xin chỉ khóc ít thôi

          …

          Ta theo tiếng gọi của lòng

          Yêu nhau được sống trong vòng tay nhau

 

                                           (Yêu)

 

Qua bao hạnh phúc tròn đầy viên mãn trong tình chung thủy yêu thương, tưởng như mãi mãi nuôi dưỡng nguồn sáng cuộc đời, thì nỗi đau “tim vỡ” đến với anh . Định mệnh khắc nghiệt của tạo hóa khiến anh hụt hẫng quặn lòng khi người vợ vĩnh viễn ra đi:            

                                      

          Bốn mươi tám năm, mới non nửa cuộc đời

          Hai mươi năm xuân, chưa trọn tình chồng vợ

          …

          Mười một năm bạo bệnh, chồng cõng vợ chạy chữa tứ phuơng

          Hai chín ngày hôn mê, con bồng mẹ cầu xin tám hướng

          …

          Tận cùng của bất hạnh là cái chết

          Một sáng đau buồn – em mãi mãi biệt ly ;

          …

          Mười năm biến đổi

          Vạn nỗi u buồn

          …

          Tóc đã điểm sương đường vạn lý

          Tri âm tri kỷ biết tìm ai ?

          …

          Bâng khuâng buồn khôn tả

          Ai mãi còn trong ai?

 

                             (Kỷ niệm mười năm em đi xa)

 

Bài thơ dài như một lời ai điếu khép lại niềm đau vô hạn của Phạm Trung Tín. Vĩ thanh của nó còn vắt qua thời gian gập ghềnh trôi… vòng quay nhân thế sẽ chuyển lưu với mỗi đời người, Phạm Trung Tín đã vượt lên số phận bằng nghị lực và khả năng của mình. Hạnh phúc lại đến với anh làm dịu vợi nỗi đau năm tháng. Niềm đam mê như ngọn lửa trong tim anh lại cháy lên những vần thơ lạc quan trong sáng, mang hơi thở của thời đại mới. Thi ca như một phép màu kéo con người lên từ vực thẳm khổ đau. Và người thơ lại thấy mình như “từ thung lũng đau thương ra cánh đồng vui”. Xin chúc anh có những niềm vui mới trong cuộc sống và ngọn bút cầm tay trào chảy những dòng thơ mới đầy yêu  thương vì hạnh phúc và phẩm giá con nguời.

 

 

 

>> XEM TIẾP NGHIÊN CỨU - PHÊ BÌNH CỦA TÁC GIẢ KHÁC... 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.