Tin mới Xem thêm

  • Tô Hoàng một lần ngửa mặt kêu trời

    Tiểu thuyết “Ngửa mặt kêu trời” của nhà văn Tô Hoàng do NXB Hội Nhà văn ấn hành năm 1991. Theo tác giả: “Sách ra quầy chưa bao lâu thì anh Bùi Khởi Giang viết bài này. Thuở ấy, trong những bài nhận xét, phê bình cuốn sách, tôi thích nhất bài của anh Giang. Bởi nó bắt "đúng mạch" người viết và những gì tôi muốn tâm sự với bạn đọc

  • Phạm Công Trứ tâm sự hè

    Mùa phượng ấy đã bùng lên/ Màu hoa của tuổi hoa niên nhớ về/ Đây mùa của những đam mê

  • Tiếng Việt phong phú thật, thay vì trả phí...

    Thuở đi học, chúng tôi được dạy rằng, tiếng Việt thật giàu và đẹp. Không ai phủ nhận điều ấy. Dù vậy, tiếng Việt cũng thật đa nghĩa

  • Cõi người trong truyện ngắn của Elena...

    Từ những góc nhìn sáng tạo, nhà văn Elena Pucillo Truong luôn có ý thức làm mới ngòi bút của mình để đem đến cho người đọc những khoảnh khắc thú vị bất ngờ của hiện hữu. Đằng sau mỗi câu chuyện về những điều tưởng chừng rất nhỏ của mỗi thân phận là những thông điệp về Cõi Người

  • Hoàng Hiền - Làng ăn khói

    Tôi về quê vào mùa gặt, xa quê mười mấy năm bây giờ trở lại, mọi thứ đã khác xa những mùa gặt ngày xưa.

  • Phan Thị Thanh Nhàn & Chuyện đàn bà

    Cô Vân và thằng con trai hai tuổi ở trên tầng năm khu tập thể lắp ghép, cả hai bên cầu thang có tới bốn mươi căn hộ. Vân đi làm suốt cả ngày, không biết ai với ai, nhưng khi lên xuống cầu thang, gặp ai cô cũng chào. Với riêng bà Tư còm trông xe máy mà cô phải gửi xe

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Nghiên Cứu - Phê Bình

Từ chiếc lá hướng tới cõi vô cùng của cái Đẹp

27.01.2018-15:30

 Nhà thơ trẻ Trần Huy Minh Phương

 

Từ chiếc lá hướng tới cõi vô cùng của cái Đẹp!

 

TRẦN HUY MINH PHƯƠNG

 

NVTPHCM- Thời gian bất tận không gian mênh mông rồi cũng phải có điểm dừng, có chỗ giao nhau ở chót cùng hòa điệu. Nếu cùng âm giai chắc hẳn chúng sẽ trợ lực nhau cùng nẩy lên, vươn cao những thanh sắc tươi tốt non nõn với đời.

 

Vòng quanh chiếc lá cũng như một cõi nhân sinh. Từ búp non tơ, ngày tháng âm thầm chúng hút những giọt sương, nguồn nước từ rễ cây bám sâu lòng đất mẹ, đón những tia nắng lấp lánh tưới tẩm ngày mỗi thêm non tơ và xanh, đơm chồi, thành lá non mịn màng để rồi lá xanh trưởng thành vững chãi, reo gió vui tai gọi bao chúng chim về cười khóc trên thân phận cỡi mây vượt gió. Lá nghe bao kiếp đời kể về thân phận và hát ca cùng cuộc đời dưới ánh mặt trời này!

 

Rồi một ngày lá buông mình, thong dong ra đi như một cuộc chơi vừa xong, hạnh ngộ vừa khép chốn này sẽ mở sang trang khác nơi chân trời nào đó! Lá đã ra đi, cành chơ vơ, cây run lên nấc nghẹn, một lúc nào đó cây cũng hiểu rồi lá non xanh lại trỗi dậy, một cuộc tiếp biến, trưởng dưỡng bất tận vẫn muôn trùng tiếp nối.

 

Cũng như vậy, đời sống con người và mọi sự sống trên cõi này cũng phải trải qua sinh trụ dị diệt hay nói một cách khác là sanh già bệnh chết, một quy luật không cưỡng lại! Ngày nay, không hẳn phải trải qua đầy đủ cung bậc của sanh già bệnh chết, mà có khi sanh chết, có lúc sanh bệnh chết, nhiều lần chết trước khi sanh hoặc sanh già chết,… Thật vậy, có sanh ắt có tử. Nói như vậy để chúng ta càng thêm trân quý sự hiện diện của mỗi khoảnh khắc sống này với nhau, bên nhau, vì nhau biết bao.

 

Từ chiếc lá, dòng cảm xúc của thi sĩ đã ngân lên cung bậc của sự thanh thoát hướng thượng về một cái đẹp vĩnh hằng. Nhà thơ hướng về “trăng thanh”, cái đẹp của tụng ca đã bao đời kiếp nay trên muôn ngàn trang thơ cũ và mới.

 

Nhà thơ cứ làm thơ, bài thơ cứ thật thơ thì sẽ vượt lên xác chữ của muôn trùng sóng chữ! Đừng vội bày biện những mâm cao cỗ đầy, hy vọng chờ mong ở một cái gì và bất cứ ai để rồi sẽ vỡ toang sự thất vọng. Tất cả đều có vị thế của nó! Hãy để tự nhiên thuận thiên thì sẽ xanh mãi những lời thơm!

 

Bài thơ “ngày như chiếc lá” chia ra bốn đoạn, vô tình mà hữu ý như sanh già bệnh chết. Vậy thì còn ngần ngại gì những ánh nhìn chúc phúc cho nhau, nụ cười nhoẻn lên thật tươi chào ngày mới, soi mình trong gương với gương mặt thật dễ nhìn! Tiếc gì cái chìa tay đầy thương yêu và quý nhau như hôm nào mới gặp!

 

Một dịp nào đó sẽ nói nhiều hơn về những thanh âm ấy, trong bài thơ, tôi thật ấn tượng với những dòng như:

 

“khi dẫm lên một sáng trong lành”

“trong gốc cây không”

“tháng năm sâu chớp mắt một ngày”

“một bóng trăng thanh”

 

Mà thôi, chúng ta hãy cùng nhau tận hưởng những dòng chữ trào ra từ một tâm hồn không ghìm được cảm xúc của tình thương kịp nhận lại mình ở hôm nào và bây giờ vẫn không hai!

 

ngày lìa tháng rơi rơi

như chiếc lá xa cành

bước chân mềm đau nhói

khi dẫm lên một sáng trong lành

 

lá dài ngắn

ngày vàng xanh

ngày đỏ trắng nhanh

lá rụng khỏi cành

chất đầy đêm trăng

 

ngày

mọc ra như lá

đêm đón mai về

để ngọn gió đông

trong gốc cây không

linh hồn trầm mình bao kiếp

tháng năm sâu chớp mắt một ngày

 

ngày dài ngắn

lá vàng xanh

dưới bạt ngàn lớp lớp cây cành

một bóng trăng thanh”

         

(Ngày như chiếc lá, trích trong tập thơ Dòng sông không vội,

NXB Hội Nhà văn ấn hành 2017 của nhà thơ Trần Lê Khánh).

 

26.01.2018

 

TIN LIÊN QUAN:

 

>> Vấn đề sinh thái trong thơ Việt - Nguyễn Thanh Tú

>> Tết này anh có về không? - Nguyễn Đình San

>> Tiểu thuyết vẫn đặt ra những câu hỏi lớn nhất cho nhân loại - Nguyễn Chí Hoan

>> Quyền của Thời Gian - Lê Thị Thanh Tâm

>> Nguyễn Cường - Chỉ mình tôi ngồi với tôi thôi - Nguyễn Minh Khiêm

>> Thơ sinh ra để nói về niềm hy vọng của con người - Văn Giá

>> Tự mình đẩy mình lên mênh mông - Đặng Huy Giang

>> Thơ của... nhà văn - Hồng Diệu

>> Ánh sáng và bóng tối trong Đêm trinh của Nguyễn Vỹ - Nhật Chiêu

>> Thơ ca, nghệ thuật và tính nhân văn tôn giáo - Hồ Sĩ Vịnh

 

  

>> XEM TIẾP NGHIÊN CỨU - LÝ LUẬN PHÊ BÌNH CỦA TÁC GIẢ KHÁC...

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.