Tin mới Xem thêm

  • Thông Báo chuyển Website Hội Nhà Văn TP. Hồ...

    Để có thêm nhiều chuyên mục nhằm phục vụ bạn đọc, Ban Thường vụ Hội Nhà văn TPHCM đã thay đổi giao diện, tên miền cho phù hợp với tầm vóc của một trang văn chương uy tín và chuyên nghiệp.

  • Chi hội Nhà văn Bến Nghé Tổ chức cuộc thi...

    Vừa qua, Ban điều hành Chi Hội Nhà văn Bến Nghé đã quyết định tiến hành tổ chức cuộc thi “Văn Chương Bến Nghé” lần 1 (dành cho Thơ).

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Nghiên Cứu - Phê Bình

Ước là người đến sau, sau thật sau

28.5.2017-10:20 

Nhà văn Cao Chiến

 

Ước là người đến sau,

sau thật sau, để được là sau cuối

 

CAO CHIẾN

 

NVTPHCM- Tác giả Nguyên Trân đã cho trình làng hai tập thơ: Cỏ không tên vào cuối 2015 và Thinh hương vào năm 2016 khá dày dặn gồm 80 bài, đều dán mác Nxb Hội Nhà văn. Nội dung bài viết này gói trong một vài cảm nhận về tập thơ thứ hai.

 

Mô-tip xuyên suốt Thinh hương cơ bản là nói về yêu, có thể coi là một tập thơ tình, dù đó là Về phố, Hương quê, Chờ xuân, Vẫn còn một đốm lửa, Nắng hạnh, Tình ru, Bốn mùa khắc khoải, Dòng hạ… Tình trong Thinh hương có khá nhiều cung bậc nhưng thật sự là rất ấm áp dù đây đó có chút gì oán trách giận hờn. Người thục nữ trong Thinh hương lắng nghe tiếng thầm thì của phố, của mùa, của cơn mưa qua, của gió heo may, của những khoảng lặng trái tim, mổ xẻ và cho chúng thăng hoa.

 

“Em lặng lẽ choàng chiếc khăn lụa tím/như lần đầu e lệ đón lời yêu/nước hồ lay động/bóng anh xa vắng/hoài công em đã trang điểm mỹ miều” (Chờ xuân); “Em trói chặt những ý nghĩ về anh/rồi đem nhốt thật sâu vào một nơi không thể tìm thấy/...năm quá dài và tháng quá rộng/lòng người sâu nhưng lòng người trống rỗng/dẫu cố tình tìm về, liệu có lại còn nhau/em ước mình là người đến sau/sau thật sau, để được là sau cuối/là người nhen lên ngọn lửa đã nguội/để giờ này không cần chôn chặt những nhớ thương” (Vẫn còn một đốm lửa).

 

Nhiều người đàn bà có hành động làm đẹp như người đàn bà trong “Chờ xuân”nhưng thứ nhận được lại là sự thờ ơ khiến họ cảm thấy là mình đã hoài công trang điểm. Sự đối lập của hai trạng thái, hồi hộp náo nức rồi rơi vào trống trải chẳng phải ai cũng nói ra được. Chỉ bằng đôi hình ảnh choàng khăn, nước hồ lay động và hoài công trang điểm mỹ miều, tác giả đã lột tả trọn vẹn tâm trạng “Chờ xuân” khiến cho nhiều người phải chạnh lòng.

 

Với “Vẫn còn một đốm lửa” thì lại là một trạng thái khác. Người đàn bà đã quyết liệt ra tay “trói chặt những ý nghĩ về anh/rồi đem nhốt thật sâu vào một nơi không thể tìm thấy” nhưng đâu đó vẫn còn một đốm lửa. Tôi thật sự rất có ấn tượng với tâm nguyện “em ước mình là người đến sau/sau thật sau, để được là sau cuối/là người nhen lên ngọn lửa đã nguội/để giờ này không cần chôn chặt những nhớ thương” (Vẫn còn một đốm lửa). Trong bài hát “Main dans la main” có câu “Mon presque premier amous”, nôm na là khi yêu thì dường như tình nào cũng là tình đầu. Phải nhân văn lắm lắm người ta mới ước mình không chỉ là người đến sau mà là sau thật sau để được làm người sau cuối.    

Tập thơ Thinh hương của nhà thơ Nguyên Trân

 

Ngôn ngữ trong Thinh hương có thể nói là tinh tế và có một chút gì vẻ hơi đài các khi biểu đạt trạng thái cảm xúc. Chủ quan tôi cho rằng tác giả đọc và thuộc rất nhiều thơ, bởi để có được ngôn ngữ theo lối này ngoài năng khiếu và sự si mê còn một yếu tố là năng lực hấp thụ và thẩm thấu thơ.

 

Văng vẳng điệu nhạc buồn/dưng nhớ người dưng quá/phố xưa bỗng hóa lạ/thiếu một làn hương quen” (Về phố); “Hoàng hôn trắng/ngu ngơ buông/mơ tiền kiếp/ngào ngạt một vùng trăng suông/nối nhớ niềm thương dâng trùng trùng điệp điệp/…gió không lời/lan nhè nhẹ/ngày nối ngày diệu vợi/giọt nắng hạnh miên tràn muôn lối” (Nắng hạnh); “Cơn gió hạ chất chồng hờn giận/ngậm hương sen tinh tấn giao hòa/khỏa đi cay đắng xót xa/nhớ thương lưu lại đậm đà mãi thôi” (Dòng hạ).

 

Cái hay của việc hấp thụ và tìm kiếm cho mình lối biểu đạt là ở chỗ ngôn ngữ và nhịp thơ phù hợp với tâm trạng. Ví dụ trong bài Hương quê, Nguyên Trân viết: “Giếng làng mát trong/hớ hênh yếm đài/thênh thênh sợi gầu dài/trăng thượng tuần gột rửa bụi trần/…bước nhỏ lối mòn/mái đình xưa vẫn hẹn/giọng ru hời thắm đượm/gió lành thoảng nhẹ dấu hài du hao” (Hương quê). Ở khúc thơ này ta thấy thấp thoáng bóng một miền quê cổ với giếng nước, cô gái hớ hênh yếm đài, và chút gì nữa chỉ có ở một vài nơi ví dụ như Kinh Bắc hoặc một đôi  vùng ven Hà Nội, “gió lành thoảng nhẹ dấu hài du hao” man mác nhớ thương. Hoặc cái chất kim cổ giao hòa trong “Dòng hạ”mà tôi đã dẫn ở trên cũng vậy. Chính là ở sự tinh tế và có chút gì đài các của ngôn ngữ đã tạo cho Thinh hương một giọng riêng không lẫn vào thơ của các tác giả khác, và tôi nghĩ với chút riêng như vậy đã là một thành công của người viết.

 

Ở đôi câu triết lý dường như Thinh hương bị đoản mạch khiến cho người đọc là tôi có chút hụt hẫng. “Khi biết nhận thức là biết mình thiếu thốn” (Đứa bé mồ côi), “Ôi Tổ quốc, thiêng liêng như tình mẫu tử/giữ yên bình cho Tổ quốc tràn Xuân” (Tổ quốc, đất mẹ thiêng liêng) nhàn nhạt thế nào. Dù vậy về tổng thể Thinh Hương vẫn là một tập thơ hay và rất đáng đọc.

 

26.5.2017

 

 

 

>> XEM TIẾP NGHIÊN CỨU - PHÊ BÌNH CỦA TÁC GIẢ KHÁC...   

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.