Tin mới Xem thêm

  • Về cuộc họp Ban Chấp hành Hội giữa năm 2018

    Dù đã thông báo ngừng cập nhật thông tin để sửa chữa và nâng cấp kể từ ngày 1.7.2018, nhưng theo yêu cầu của Ban

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố để đi chỗ khác chơi vì

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

  • Nguyễn Quang Sáng cánh chim sếu đầu đỏ

    Tài năng và tác phẩm của Nguyễn Quang Sáng không chỉ được ghi nhận bằng những đánh giá cao của các đồng nghiệp, nhà văn đàn anh đàn chị

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Nghiên Cứu - Phê Bình

Võ Chí Nhất - Văn học và đời sống

19.6.2018-10:30

 Nhà văn trẻ Võ Chí Nhất

 

>> Khiếu ăn mày

>> Kế hoạch cho Valentine

 

Văn học và đời sống

 

VÕ CHÍ NHẤT

 

NVTPHCM- “Ở đời không nên khinh thường cái gì. Con tốt sang sông, tức là đứa tiểu nhân lúc đắc thế. Tha hồ mà phá phách. Mạng nó đổi lấy quân nào nó cũng lấy làm sở nguyện rồi kia mà”. Ví dụ như mạng của thằng Chí Phèo đổi lấy mạng của Bá Kiến chẳng hạn. Hai thằng ấy chết thì làng Vũ Đại ai đau lòng?

 

Nhà văn Nam Cao từng nói: “Nghệ thuật vị nhân sinh” có nghĩa là nghệ thuật phải vì đời sống con người, phản ánh con người, nếu không thế là phi nghệ thuật. Câu nói của ông làm tôi nhớ đến một tình huống tương tự tình huống truyện Chiếc thuyền ngoài xa của Nguyễn Minh Châu. Có một cô gái ăn mặc rất đẹp, rất model đang đứng ở ngã tư đường. Dường như cô đang chờ đợi ai đó, không hẳn là chờ ta-xi, vì có nhiều xe ta-xi chạy ngang cô vẫn không vẫy tay đón. Một lúc sau, có một anh chàng bên kia đường chạy vội qua chỗ cô gái đang đứng. Thấy bạn đến trễ, cô gái thét toáng toàng lên: “Má, chờ lâu!”.

 

Một mẩu chuyện ngắn cho thấy đạo đức của một bộ phận thanh niên hiện nay. Họ chìm đắm trong lối sống ảo, đạo đức suy giảm nghiêm trọng: bạn bè đánh nhau quay clip tung lên mạng xã hội facebook, cô giáo quỳ gối xin lỗi phụ huynh học sinh, con cái ngược đãi cha mẹ,… đều là những hành vi đáng chê trách. Chúng ta cần một môi trường giáo dục thực sự tốt, tuyên truyền những hình ảnh “sống” có sức lan tỏa cao và có khả năng hưởng ứng mạnh mẽ. Vì một hình ảnh sống bằng một trăm bài tuyên truyền. Ông bà ta thường nói “Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng”. Môi trường và hoàn cảnh sống tạo nên tính cách con người, sống gần mực nhưng tỏa sáng mới đáng trân trọng.

 

Có một danh nhân từng nói: Nếu không sống được như mình muốn, hãy sống như mình có thể. Bởi vậy, mỗi một giây phút trôi qua là mất đi vĩnh viễn, mỗi người chỉ có một cuộc đời suy nhất, không sống thử, vì không có bản nháp để xóa đi làm lại từ đầu. Ta phải sống hết mình để mỗi giây phút cuộc đời luôn có nghĩa.

 

Trong Chữ người tử tù, nhà văn Nguyễn Tuân đã gửi đến chúng ta thông điệp: Cái thiên lương cao cả tỏa sáng nơi bóng tối và cái ác ngự trị. Tình huống truyện độc đáo, vô tiền khoáng hậu, xưa nay chưa từng có: cảnh cho chữ ở nơi ngục tù tăm tối, ẩm thấp. Tù ngục là nơi giam giữ người phạm tội, là nơi ngự trị của cái ác và cái xấu. Cảm phục tấm lòng biệt nhỡn liên tài của viên quản ngục, ông Huấn mới chịu cho chữ: “Suýt chút nữa tôi đã phụ mất một tấm lòng trong thiên hạ”.

 

Tác phẩm như một lời nhắc nhở những con người lầm đường lạc lối hãy sửa chữa lỗi lầm, làm ăn lương thiện. Người ta chỉ ca tụng những gì tốt đẹp và thuộc về cái tâm trong sáng. Ông Huấn khuyên viên quản ngục thay đổi công việc khác, bởi vì nơi đó không phải để thưởng thức “cái chữ” và nơi mà cái thiên lương có thể tỏa sáng được.

 

Một tia hy vọng, một sự cố gắng làm ta thay đổi, vươn lên. Cuộc sống luôn mang đến cho chúng ta những điều mới mẻ, những chiêm nghiệm làm hành trang trong cuộc đời. Những gì chúng ta nhận là những gì ta cho đi. Vì thế, hãy sống hết mình, yêu thương trọn vẹn vì chúng ta không có lần thứ hai để sống, để thương yêu.  

 

Mong rằng tất cả mọi người sẽ sống bằng cái tâm rộng mở, bao dung. Hãy mở rộng lòng ra, hạnh phúc sẽ tràn vào.

 

 

TIN LIÊN QUAN:

 

>> Cái chết của nhà thơ - Võ Tấn Cường

>> Nhân đọc trường ca của Phạm Công Trứ - Ngô Mạnh Tuấn

>> Nguyễn Đức Phú Thọ những vần thơ lay động - Hoàng Thị Thu Thuỷ

>> Một nét bí ẩn thơ Bích Khê - Lê Thành Nghị

>> Độc giả của Xuân Diệu là ai? - Mạc Danh

>> Bùi Hữu Nghĩa - Rồng vàng của đất Đồng Nai - Lê Xuân

>> Lời thề cỏ may của Phạm Công Trứ & tri âm

>> Phê bình văn học trẻ Bắc miền Trung - Hoàng Thuỵ Anh

>> Bi tráng và nhân văn trong trường ca Thu Bồn - Mai Bá Ấn

 

 

>> XEM TIẾP NGHIÊN CỨU - LÝ LUẬN PHÊ BÌNH CỦA TÁC GIẢ KHÁC... 

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.