Tin mới Xem thêm

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

  • Nguyễn Quang Sáng cánh chim sếu đầu đỏ

    Tài năng và tác phẩm của Nguyễn Quang Sáng không chỉ được ghi nhận bằng những đánh giá cao của các đồng nghiệp, nhà văn đàn anh đàn chị

  • Truyện ngắn Hoàng Hiền: Mẹ con

    U nghỉ đi, con về thu xếp. Dứt lời, Hiên đi ra sân nổ máy lao vút ra cổng, mấy con chó con chạy theo sủa ăng ẳng

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Tác phẩm chọn lọc

Nguyễn Hữu Tài & Thứ tha

29.4.2018-12:30

Nhà văn trẻ Nguyễn Hữu Tài

 

>> Nhà văn bán sách

>> Bão về

 

Thứ tha

 

TRUYỆN NGẮN CỦA NGUYỄN HỮU TÀI

 

NVTPHCM- 1. My xuống taxi, chầm chậm đi vô con đường đất đỏ, tới căn nhà nằm lọt thỏm giữa rừng điều. Cô khựng lại khi thấy cái cổng thân quen bao năm chưa thay đổi.

 

Dù đã chuẩn bị tâm lý kỹ càng, nhưng dường như vẫn có tia sét đánh mạnh vào đầu, khiến My lảo đảo, phải bấu vào gốc ổi để giữ thăng bằng. Cô đưa tay lên ngực, tự trấn an mình, rồi lẳng lặng đi vô.

 

Mười tám năm, kể từ lúc rời Việt Nam sang Mỹ, My mới đủ can đảm về thăm nơi cất tiếng khóc chào đời. Không hẳn là thề thốt, nhưng cô đã hứa với lòng, chẳng bao giờ trở lại mảnh đất đầy ám ảnh ấy nữa.

 

Những năm tháng thiên di miệt mài kiếm sống, nhiều khi nhớ nhà đến điên dại, My muốn bỏ tất cả, tìm về với quê hương xứ sở, để hít thở không khí nồng nàn của ruộng đồng bên dòng sông đầy phù sa ngan ngát. My thèm ăn tô bánh canh chả cá nhiều hành thơm lựng, ngồi bên bếp lửa than hồng giữa chiều mưa đúc mâm bánh xèo nóng hổi, nghe mằn mặn ký ức ấm áp gia đình. Cô muốn cùng bạn bè năm cũ, xăn áo xuống mương bắt con rô, con trầu về nướng với rơm vàng, nhâm nhi vài chai đế. Miệng ngân nga hai câu vọng cổ, mấy điệu xàng xê, thay vì uống vội ly vodka đắng nghét hay tequila mặn chằn vị muối. Mỗi ngày lên Zalo, Facebook, thấy người ta đi chơi tứ xứ, My cũng muốn vác ba lô về Việt Nam ít ngày, không cho bạn bè hay người thân hay biết, một mình lặng yên phố xá, uống ly cà phê chồn thơm lừng lựng, hít không khí bụi bặm Sài Gòn. My sẽ bay ra Hà Nội với phố cổ trầm tư, ăn bát bún ngan, bún ốc thanh tao, cộng chén tào phớ nóng hổi giữa mùa đông rét buốt. Chỉ cần vài ngày thôi là My sung sướng lắm rồi. Chẳng uổng công bốn mươi tám tiếng ngồi máy bay đi - về.

 

Nói vậy thôi chứ con cái đùm đề, việc nhiều khôn tả, đủ thứ bill bọng phải thanh toán mỗi tuần. Mỹ mà, có làm mới có tiền chi tiêu, chứ đâu thể thong thả, ung dung mơ chuyện trên trời dưới đất. Với lại, dấu vết tuổi thơ như vết thương còn âm ỉ. Sẹo chưa liền, da non chưa kéo, làm chân cô như đeo chì, bám chặt vào xứ lạ buồn thương.

 

Cách đây vài bữa, đang ngồi làm cho khách, má gọi điện bảo chú Sáu mấy tháng trước nhậu say, đi thách đấu với người ta, bị đá trúng đầu, nằm liệt. Có thể không qua khỏi. Hãng xưởng của tao với ba bây dạo này khó khăn, xin nghỉ dài họ không cho. Lỡ qua đây mất việc, thất nghiệp đói cả lũ. Thôi bây thu xếp về vài ngày, cho chú thím ít tiền chữa bệnh. Với lại có mấy người tới coi đất, được giá thì bán luôn cho rồi. Chứ giờ vườn tược không ai coi, hoa lợi mỗi năm chẳng được bao nhiêu. Tao với ổng không biết khi nào mới dứt nước Mỹ ra khỏi người, về quê tịnh dưỡng tuổi già, bình an mà sống.

 

Nghe nhắc tên chú Sáu, tự nhiên sống lưng My rờn rợn. Nỗi kinh tởm lẫn hoảng sợ tràn về khắp châu thân. Hình ảnh gã võ sư cao lớn, với bàn tay lực điền thô ráp như bóng ma lờn vờn trước mặt. Cô chạy vô toilet, móc họng ói ra tất cả những thứ vừa mới nuốt trưa nay. Đúng là trời cao có mắt. Quả báo nhãn tiền. My nhìn lên gương. Lấp lánh trên môi là nụ cười nửa buồn, nửa thỏa mãn. Hơn bao giờ hết, cô muốn mọc cánh bay thật nhanh về quê cũ, sẽ quăng hết nỗi ám ảnh bao năm trời đeo bám, chạy tới nhìn thẳng gã đàn ông đồi bại, hét thiệt to vào mặt hắn rằng, tui chờ đợi ngày này lâu lắm rồi, ông biết không?

 

2. - Mực! Mực! Mày câm cái họng lại đi. Ồn ào dữ quá! Không để yên cho ai ngủ nghê gì hết.

 

Từ trong nhà, một thiếu phụ phốp pháp chạy ra, miệng không ngớt rầy la con chó đen đang căng miệng sủa.

 

- Xin lỗi, cô tìm ai hay tới đây coi đất?

- Thím Sáu không nhận ra con sao?

 

Người đàn bà sấn lại sát mặt My, nheo mắt lên nhìn. Mất hết mấy mươi giây lục tung mớ ký ức bám đầy bụi bặm, bà giật phắt người, mừng rỡ la to. Chèn đét ơi. My! My! Bây lớn quá, thím nhìn miết mới ra. Vô, vô nhà đi. Sao đi lâu dữ không chịu về thăm xứ. Gần hai chục năm rồi chứ ít ỏi gì. Ba má mạnh giỏi hả bây? Tụi nhỏ có vợ có chồng yên ổn hết? Còn bây ra sao? Mấy đứa rồi? Trời ơi, gặp lại bây thím mừng quá, chảy hết nước mắt đây nè.

 

Tháng năm vô tình đi qua không vương vấn, vậy mà người phụ nữ thuở nào ẵm bồng chị em My, lo từng bữa ăn, giấc ngủ, nấu từng nồi cơm, kho xoong cá vẫn cứ hoài đôn hậu, chẳng thay đổi mảy may.

 

- Ba má kêu con về gửi tặng thím chút tiền lo cho...

 

Phía đối diện, hai dòng nước mắt chảy tràn trên mặt người đàn bà khắc khổ.

 

- Ăn nhậu chi cho cố rồi báo đời báo kiếp. Thím khổ quá bây à.

 

My cắn chặt môi, cố ngăn những lời không nên nói. Đời mà thím. Có vay có trả cả thôi. Thím có biết do đâu mà ổng gặp cảnh này? Thím có bao giờ nghĩ tới tội ác tày trời mà ổng đã gây ra cho đứa trẻ mới mười mấy tuổi đầu non nớt? Rồi mấy chục năm kế tiếp, chẳng biết ông có tạo ra thêm tội lỗi nào không nữa? Có đứa con gái mới lớn nào bị đôi mắt cú vọ quét qua rồi tấm thân vấy bẩn, phải tự giày vò tâm trí, sống cuộc đời không ra hồn ra vía giữa sự nhởn nhơ, đốn mạt đến tột cùng?

 

3. Gã nằm trên giường, mắt nhắm nghiền, người co quắp trong giấc ngủ giữa trời nóng bức. Không biết trong giấc mơ thấy gì, thỉnh thoảng hắn lại giật mình, miệng ú ớ những lời vô nghĩa. Mùi nước tiểu ngai ngái thấm vào giường chiếu lâu ngày làm My muốn ói. Gã thầy dạy võ vạm vỡ ngày nào, giờ thân tàn ma dại, nằm ngắc ngoải không biết sống chết ra sao.

 

Thím vỗ nhẹ lên vai, nói lớn vô tai chồng, ông coi thử ai tới thăm mình kìa? Hắn từ từ mở mắt, cố nhìn cho tỏ người đang đứng trước mặt trong ánh nắng nghiêng nghiêng từ ngoài cửa sổ chiếu vào leo lét. Như tiếng sét sáng lòa giữa trời giông bão. Mặt đất như nứt ra làm đôi, tạo thành hố sâu thăm thẳm. Bao nhiêu cây cối, nhà cửa, xe cộ, sông ngòi bị cuốn hết vào hố đen ngòm không thấy đáy. Cơ mặt hắn co rúm lại vì xúc động. Hai cánh tay co quắp như khúc củi, quơ giữa khoảng không ảo ảo mờ mờ.

 

My run run bấu chặt tay vào thành cửa. Không thở nổi. Không thở nổi nữa rồi. Cô muốn quay người, chạy thẳng ra cửa liền tức khắc, để không khí bầu trời cao rộng ngoài kia lấp đầy lồng ngực mỏng. Nhưng không thể. Có một sức hút vô hình níu lại. Hai chân cô như chôn cứng dưới nền nhà. Đừng đi, đừng đi My ơi! Mày chờ ngày này lâu lắm rồi mà. Mày muốn nhìn thấy hắn phải trả giá cho việc làm khốn nạn. Mày sẽ cười to sung sướng. Vậy mà giờ đối diện với tên dâm ác, sao My thấy bất nhẫn vô cùng?

 

Sự việc kinh hoàng hôm ấy, như thước phim âm bản, phút chốc hiện ra rõ ràng trước mặt. Bữa đó, má dắt hai em về thăm ngoại. My phải ở lại học bài, thi cử tới nơi. Để con gái ở nhà một mình không an, ba dẫn cô sang nhà hắn ăn đám giỗ. Đàn ông đàn bà ở quê, uống rượu như nước lã. Bao nhiêu can đế cũng không đủ rót đầy mấy chục cái bụng háo hức ồn ào. Nửa đêm, thiên hạ no say về ngủ hết rồi. Thím Sáu chạy ra chòi chăn vịt. Giữa nhà, chỉ còn hai người đàn ông đang bù khú chai cuối cùng và My vật vờ gục lên gục xuống. Hắn bảo thôi anh Ba về đi, để con My ở lại đây tui dạy cho vài thế võ phòng thân. Dạo này ngoài kia ghê thí mồ. Bọn trai làng có đủ trò. Nó trổ mã rồi. Đi đêm về hôm không cẩn thận có ngày gặp ma nhớt. Tui dạy chừng một bữa là rành mấy chục thế.

 

Lão đẩy My vào góc tối. Một tay bịt miệng, một tay sờ mó thân thể mảnh mai của cô gái mơn mởn mới dậy thì. My không thể gào khóc, cũng chẳng thể giãy giụa thoát ra khỏi vòng tay cứng như thép nguội. Mặc cho nước mắt ràn rụa chảy tràn trên khuôn mặt, mặc cho đôi mắt thất thần chứa đựng bao oán thán lẫn van lơn, trong ánh đèn hột vịt, hắn hùng hục làm vấy bẩn tấm thân trong ngần, không chút xót thương hay hối tiếc.

 

- Mày mà hé mỏ nói cho ai biết thì tao giết cả nhà không còn một mống! Tao nói là tao làm, không có nộ suông đâu!

 

My lê bước chân mệt mỏi đi về trong đêm tối. Cô đẩy cửa vô nhà. Đêm ngoài kia thanh vắng quá. Tiếng chó tru từ xa không phá vỡ sự tĩnh mịch của màn đêm. My nặng nhọc thay đồ, đem bộ quần áo dính đầy máu ra chôn xuống gốc xoài ở phía sau gò mả. Cô tới ang nước, lấy gáo dừa múc xối lên người, cọ kỳ thật mạnh. Da như tróc hết cả rồi. Máu rỉ ra đau đớn. My cố rửa sạch cái mùi kinh khiếp ra khỏi cơ thể mình. Nhưng càng xối, càng kỳ, cái mùi rượu ngai ngái, nặc nồng ấy vẫn lởn vởn trước mũi, không thể nào biến mất. My thấy nhờn nhợn trong cuống họng. Cô nôn thốc nôn tháo. Bao nhiêu thức ăn đêm nay chưa kịp tiêu hóa đã bị ói ra ngoài.

 

My co rúm người trong góc phòng vắng lặng. Tiếng ngáy của ba rền vang như sấm không xua bớt nỗi khiếp đảm ngập ngụa trong nhà. Cơn đau như cắt từng khúc thịt chạy dọc ngang thân thể. Cô nhắm mắt, cố gắng để đầu óc mông lung, chìm sâu vào giấc ngủ. Nhưng gương mặt kinh khiếp của hắn vẫn hiện lên trước mặt. Rồi bàn tay như gọng kềm hộ pháp, túm lấy tóc, bóp chặt miệng cô. My khe khẽ rên đau đớn. Con Ni như hiểu được nỗi sợ của cô chủ nhỏ, nên chạy tới gần, cạ cạ vào chân, âm ấm. My sực nhớ lời dặn của má, mỗi lần có chuyện bất ổn, nhớ thì thầm cầu nguyện đức Quán Thế Âm, người sẽ hiện lên độ chúng sinh, tai qua nạn khỏi. My mấp máy môi: “Nam mô đại từ đại bi cứu khổ cứu nạn Quán Thế Âm bồ tát... Nam mô đại từ đại bi cứu khổ cứu nạn Quán Thế Âm bồ tát...”. Niệm đến lần thứ bao nhiêu không rõ, My chập chờn chìm sâu vào giấc ngủ mơ hồ.

 

4. Mười bốn tuổi, những hồn nhiên trong veo đã không còn trong My nữa. Cô như con chim non vừa mới chập chững biết bay đã bị ná bắn trúng vào đôi cánh mỏng. My sợ âm thanh to, tiếng động mạnh. My không muốn ra chơi với em mỗi trưa đi học về. My hoảng hồn khi có người lạ tới nhà gõ cửa.

 

Má nói, chắc con My tới tuổi dậy thì, khó ăn khó ở. Thôi kệ nó. Đứa nào mà không vậy hả ông?

 

Hắn vẫn đến nhà nhậu với ba My mỗi ngày như thường lệ. Đôi mắt háu đói vẫn liếc cô từ đầu tới tận gót chân. Cặp chân mày rậm châu vào nhau, như lời thách thức lẫn đe dọa tới tính mạng của cô và cả gia đình.

 

Rũ rượi. Không còn sức sống. Nước mắt chảy dài trên đôi má hồng hồng. My chạy ra bờ sông, đưa chân quẫy nước. Như mộng du, My chầm chậm đi ra giữa lòng sông. Nước tới mắt cá chân. Lạnh buốt. My dừng lại vài giây rồi cúi đầu đi tiếp. Nước tới đầu gối, cảm giác ấm ấm, thinh thích, len nhẹ trong người. My nhắm nghiền mắt. Vô thức. Một bước, hai bước, ba bước. Giữa lòng hồ. Văng vẳng bên tai, tiếng cười của gã dâm loạn vang lên.

Nước lên tới ngực. Như một bức tường nặng đè mạnh lên tim. Ngộp thở. Chỉ vài bước nữa thôi, mình sẽ chìm xuống lòng sông, nằm đó, mãi mãi không còn biết đớn đau, buồn bã. Nước lên tới mũi, cô thở hắt ra, bong bóng nổi li ti, y chang lúc My với mấy đứa em thọc đầu vô lu, coi thử ai nhịn thở giỏi hơn. Má biết được đánh đòn nát đít.

 

Má... má... má... Trong một sát na giữa sống và chết, cô nghe tiếng la thất thanh. Đừng... đừng đi... đừng bỏ má My ơi. Má chết mất nếu con không còn sống nữa. My khựng lại. Kìa khuôn mặt má, gầy nhom, lem luốc và khắc khổ. Kìa bàn tay gầy guộc khô khan, cầm tay cô níu lại. Má... má... má... Đừng con... đừng con... đừng... Trời ơi ai cứu con tôi, cứu... cứu... cứu nó với...

 

5. Mười bảy tuổi, My theo gia đình lên máy bay rời Việt Nam qua Mỹ. Cô thề với lòng, chuyện năm đó sống để bụng, chết mang theo. Và sẽ không bao giờ trở lại quê nhà thêm lần nào nữa.

 

Gã đàn ông thứ nhất bỏ cô ra đi khi Andrew mới là cái bào thai hơn năm tháng. Hai căn hộ gần bên cạnh, vậy mà Long và gia đình không một lần ghé qua ngó ngàng thăm hỏi. Hắn bảo, em có tốt đẹp gì đâu mà tỏ ra cao quý như gái son mười tám? Cơn đau chạy dọc thân thể, xé nát thịt da năm nào vẫn còn vương vấn. Sự việc năm xưa như vết thương chưa bao giờ liền sẹo. Nó giống ngọn lửa âm ỉ, chỉ cần một cơn gió nhẹ là bùng cháy, có thể thiêu đốt cả khu rừng. My không thể chiều chuộng hay hưởng ứng những khoái cảm quái lạ của người tình. Nếu nhẹ nhàng, trân trọng thì cô còn gắng gượng trôi theo thứ cảm xúc giả tạo do chính mình tưởng tượng. Còn lao vào cô như con sói đói, để chứng tỏ bản lĩnh đàn ông sáu múi, My sẽ thét la, vùng vẫy. Rồi chẳng hiểu từ đâu, bằng sức mạnh vô hình tiềm tàng trong cơ thể, cô sẽ xô hắn xuống giường, quơ áo quần, vùng bỏ chạy thoát thân.

 

Gã đàn ông thứ hai rời bỏ mẹ con cô khi Robert lên sáu tuổi. Mày có phải là gái trinh đâu mà không cho tao đụng vào người. Đó là câu nói cuối cùng Du quăng vào mặt My khi một lần nửa đêm mò sang phòng mà không được đáp ứng. Chiều hôm ấy sau khi ghé đón con về, căn phòng trống huơ trống hoác. Áo quần, giày dép của Du đã được dọn sạch cả rồi.

 

Ba mươi ba tuổi, My làm single mom(1), một nách hai con vất vả. Cũng may xứ này coi trọng đàn bà và con nít. Trợ cấp mỗi tháng cũng được vài trăm đô la, đủ để cô lo cho con có cuộc sống đủ đầy mà không cần tới bất cứ đồng bạc nào của cha chúng.

 

Nhiều khi, nhìn hai con trai chơi đùa, cãi cọ, My bỗng thèm có đứa con gái dễ thương bụ bẫm, lúc nào cũng loanh quanh chân mẹ khóc nhè. Cô sẽ chải tóc cho con mỗi ngày, rồi mua nơ về cài lên mái tóc suôn dài mềm mại. My sẽ đi shop, mua thật nhiều váy đầm về chưng diện rồi chụp hình con bỏ album mai sau làm của hồi môn cho con theo chồng về xứ lạ. Mà không, My giật mình. Sinh con gái làm gì cho cực, lỡ nó lâm vào cảnh như mình...

 

Nhưng làm con trai cũng có sướng ích gì hơn. Tin, cậu thanh niên hai sáu, qua Mỹ được ba năm, mang khuôn mặt lầm lầm, lì lì suốt ngày không nói. Hai chị em ít nói như nhau, nên vừa gặp đã thấy thân. Có lần tiệm vắng khách, ngồi tám chuyện đời. My hỏi Tin có bạn gái chưa? Cậu bé lắc đầu, má ửng hồng e thẹn. Cô tủm tỉm, vậy có bạn trai chưa? Tin không gật cũng chả lắc. Một đỗi lâu, mới ngước lên, mắt đỏ hoe. Em giờ người không ra người, ngợm không ra ngợm cũng vì thằng khốn đó...

 

Thằng khốn đó chính là gã chú họ ở Hà Nội vào nam chơi lúc Tin tám tuổi. Kích thích. Tò mò. Sung sướng. Đớn đau. Nhớ nhung. Sợ hãi... Cảm giác đáng lẽ chỉ nên có trong tâm hồn của cậu bé mười sáu chập chững vào đời, vậy mà đằng này mới tí tuổi đầu, trong khi mỗi tối con My còn giành ngủ với mẹ, hay mê chơi game không chịu học bài, thì Tin đã dính vô, không lối thoát. Cái mối quan hệ chú cháu (hay nhân tình) ấy cứ lén lún, thập thò, bao năm không dứt. Cứ vài tháng, cả hai hẹn nhau ở Sài Gòn, Nha Trang, Vũng Tàu, hay Singapore, Bangkok rồi anh ta lại về với vợ con êm ấm. Nhiều lúc tù túng, chịu không nổi, em kêu ổng đi đâu đó trốn đời, chỉ có hai người hạnh phúc cạnh nhau. Ổng bảo em điên, chỉ có mấy đứa khùng mới nghĩ tới lối sống ấy. Em đòi chết lên chết xuống cả chục lần. Có bận cắt tay nhập viện hết mấy ngày. Ổng dối vợ bảo đi công tác, bay vô thăm, hứa hẹn đủ điều. Tới khi em xuất viện rồi đâu cũng vào đấy. Em tưởng qua đây là có thể xóa hết dĩ vãng tăm tối của mình. Nhưng càng muốn xóa, em càng thấy nó hiện rõ hơn bao giờ hết. Cứ đi làm xong về đóng cửa đối diện với chính mình, em nghĩ tới ổng nhiều hơn.

 

- Chị là người thứ hai biết chuyện này. Đừng kể ai nghe nha, nếu không em chết mất.

 

Giá mà My có thể can đảm nói chuyện đời mình như Tin đã nói. Giá mà My có thể ôm Tin và bảo, chị biết nỗi đau tột cùng em đang gánh chịu. Nhưng khác với em, chị không yêu thương gì hắn. Chị chỉ muốn băm vằm hắn ra ngàn mảnh vụn cho hả cơn giận. Nhưng em ơi, bao nhiêu năm ngậm đắng, nuốt cay, có cảm giác chị đang đang ngậm một viên thuốc độc. Tới lúc nó vỡ tung, lan tỏa, chắc chị không qua khỏi nữa...

 

6. - Mèn đét ơi! Nãy giờ mừng quá thím quên mất. Bây ở lại đây chơi nhen. Để thím chạy ra sau nấu cơm cho bây ăn. Canh chua cá trầu với bắp chuối nha. Món này hồi xưa bây thích lắm.

 

Thím đứng lên, phủi tay vô quần, lật đật chạy ra sau chái bếp. Trước khi đi, thím cũng kịp kê thêm gối lên đầu, sau sự ra dấu, để hắn rướn mặt nhìn My.

 

Ngoài kia, nắng sắp tắt rồi. My nghe lũ cò quàng quạc bay về tìm chỗ trú. Trong này, mọi thứ lặng im đến ngột ngạt. Ông trời thật trớ trêu, cái chỗ hắn nằm bây giờ, hồi đó đêm nào My cũng gục đầu rưng rức. Cô nghe tiếng hắn thở hổn hển đầy khó nhọc. My nghe tiếng thím Sáu chặt cá bôm bốp ngoài ang nước. Đủ rồi. Cô thấy không cần thiết ở lại đây nữa. My quay bước. Hắn nhoài người, gắng gượng kêu mấy tiếng đục khàn, phát ra từ cổ họng một cách khó khăn, hai tay cong queo đập xuống cạnh giường, bôm bốp. My quay lại. Bất chợt chạm phải ánh nhìn của hắn. Không còn là đôi mắt như con sói đói, chằm chặp ngó vào thân thể bé nhỏ mỗi khi tới nhà ăn nhậu, cũng chẳng phải đôi mắt như ác thú, đe dọa My trong đêm tối dập vùi. Nó đớn đau, đầy rẫy sự van xin, khẩn cầu tha tội. Giọng nói đanh ác, đe dọa đòi giết cả nhà và tiếng cười hô hố trong bàn nhậu năm xưa giờ như bị tảng đá ngàn cân đè lên, chặn đứng âm thanh ngay cổ.

 

What goes around comes around(2), My nhủ thầm. Cô tới gần, đặt phong bì tiền xuống giường, rồi nhẹ nhàng quay gót.

 

My bước ra sân, đưa mắt nhìn quanh vườn điều và căn nhà một thời của mình. Cô đưa tay quệt nước mắt. Con Mực dường như nhận biết đây mới là cô chủ thực sự của mảnh đất này nên không sủa nữa, chạy loanh quanh chân, vẫy đuôi tạm biệt. My tới bên gốc ổi, giơ tay hái một trái thiệt to đưa lên mũi hít hà. Mùi ổi dịu dàng làm My bồi hồi quá đỗi. Nhớ lại cái hồi nhỏ xíu, chiều nào đi học về, ba chị em cũng leo tót lên đó mặc sức hái ăn. Bao năm dài viễn xứ, My thường tự hỏi, đâu là nhà thật của mình? Thời gian sống bên Mỹ đã nhiều hơn năm tháng sinh ra và lớn lên ở Việt Nam, vậy mà My coi nó đơn giản chỉ là chốn dung thân sau bao ngày miệt mài kiếm sống. Còn mảnh đất này, My muốn xóa nó ra khỏi đầu mình, muốn trốn chạy, bỏ đi, tìm mọi cách để nó không bao giờ hiện hữu. Để rồi hôm nay đặt chân trở lại, My mới biết, nó là mảnh ghép quan trọng của cuộc đời mình, là một phần đời thuộc về cô vĩnh viễn. Không thể chối từ hay xóa bỏ một cách dễ dàng.

 

- A lô, anh đang ở đâu? Quay lại chỗ cũ đón tôi nhé!

 

Chiều xuống dần. Gió ngoài sông thổi vào lồng lộng. Trước khi lui về phía sau lưng núi, mặt trời cố tỏa tia nắng đỏ rực cuối cùng vào mấy đám mây trắng bồng bềnh trôi, thành một bức tranh tuy buồn nhưng đẹp mỹ miều, không gì sánh được.

 

Maryland, những ngày đầu xuân 2017

 

______________

 

(1) Mẹ đơn thân

(2) Ác giả ác báo/gieo nhân nào gặt quả nấy

 

 

TRUYỆN NGẮN:

 

>> Khi thị trường nóng lạnh, sổ mũi - Đào Thị Thanh Tuyền

>> Không ngọn lửa nào non tuổi - Nguyễn Thị Việt Hà

>> Hoa yêu - Trương Duy Vũ

>> Đò chưa sang - Lê Hà Ngân

>> Mùi thuốc súng - Nguyễn Văn Thọ

>> Hát - Nguyễn Mỹ Nữ

>> Con chép lửa - Phạm Thanh Thuý

>> Không ra nước mắt - Hồ Anh Thái

 

 

>> ĐỌC TRUYỆN NGẮN TÁC GIẢ KHÁC… 

  

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.