Tin mới Xem thêm

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

  • Nguyễn Quang Sáng cánh chim sếu đầu đỏ

    Tài năng và tác phẩm của Nguyễn Quang Sáng không chỉ được ghi nhận bằng những đánh giá cao của các đồng nghiệp, nhà văn đàn anh đàn chị

  • Truyện ngắn Hoàng Hiền: Mẹ con

    U nghỉ đi, con về thu xếp. Dứt lời, Hiên đi ra sân nổ máy lao vút ra cổng, mấy con chó con chạy theo sủa ăng ẳng

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Tác phẩm chọn lọc

Nguyễn Ngọc Tư - Theo bầy

21.11.2017-07:00

Nhà văn Nguyễn Ngọc Tư

 

Theo bầy

 

TRUYỆN NGẮN CỦA NGUYỄN NGỌC TƯ

 

NVTPHCM- Hồi đầu chỉ là một khối xám lừ lừ trôi. Rõ nét dần một nghé ba trâu, cầm đầu là một người đàn ông có gương mặt lẩn lút trong bụi rậm tóc râu, khó đoán tuổi. Đường khuya xe vắng, nhưng cả đám bước thành hàng sát lề, chỉ con nghé leo lên vỉa hè đang lạnh run dưới cơn mưa lá, y như mọi đứa con nít không bao giờ chọn đường dễ để đi.

 

Ngang qua chỗ Phốc, hình như người kia có mỉm cười, hoặc không. Đâu phải ai cũng nhìn thấy thằng bảo vệ đang ngồi lẫn trong khối bóng long lổ của tượng đài, nhất là nó gần như không cử động.

 

Đi gần hết khu quảng trường, người và trâu hình như dừng lại. Họ đông cứng trong phút chốc, rồi đột ngột quay hướng về phía Phốc, “Tụi em đang kiếm đường lên cầu Bắc. Anh biết chớ?”

 

Phốc gần như không mở miệng được, khi người kia nhè ra bãi xác rơm, chừng như đã bị nhai lâu rồi, mút kiệt nước, không còn chút gì trong cái bã vàng nhợt đó. Người ăn rơm lại hỏi: “Bên kia cầu có đồng cỏ. Anh biết chớ?”.

 

“Tui đâu phải mấy người đâu mà biết” - Phốc nói, dời người ra khỏi cái bóng của tượng đài, để chứng tỏ nó không thuộc về bầy họ. Nghĩa là chẳng can chi tới cỏ và cây cầu.

 

“Vậy anh là ai?”.

 

Một câu hỏi đơn giản, đến mức Phốc trong phút chốc trở nên bớt rụt rè, khi nói tên mình, cái xóm hẻm Chùa, công việc gác tượng đài mỗi đêm, từ “hồi nào đó lâu lắm rồi”. Má Phốc đưa nó tới văn phòng quận, nói thằng nhỏ đây gác tượng đài là hết sẩy, mấy chú không kiếm ra ai ngồi một chỗ mà không ngủ gục như nó đâu. Phốc làm công việc này đã một, hay ba năm, hay chỉ vào ngày thứ chín, nó không nhớ. Nhưng nó không tệ tới mức quên mình là Phốc, con của bà mẹ bán chuối chiên, em của hai thằng anh xăm trổ đầy mình, là đứa té giếng trong mắt xóm giềng.

 

Cho đến khi Phốc nhận thêm câu hỏi nữa, “có ch