Tin mới Xem thêm

  • Vũ Duy Hoà nặng lòng một thuở ai hay

    Lục bình nở kín triền sông/ Người đi muôn nẻo sao không thấy về/ Hay chăng công việc bộn bề/ Hay chăng vui bạn mải

  • Nguyễn Thị Phương Nam giọt giọt thời gian...

    Ly cà phê bốc hơi/ Mùi hương thơm đằm thắm/ Giọt giọt cà phê rơi/ Vào đáy hồn sâu thẳm/ Ai người đem ban tặng

  • Cần lộ trình cho đô thị thông minh

    Với sự phát triển như vũ bão về hạ tầng công nghệ thông tin, xu hướng đô thị hóa kèm theo các nhu cầu ngày càng cao về chất lượng cuộc sống

  • Mời gửi tác phẩm dự giải Hội Nhà văn TPHCM...

    Theo thông lệ hàng năm, Hội Nhà văn TP.HCM sẽ xét trao giải thưởng năm 2017 cho hội viên và các tác giả ngoài Hội cư trú tại TP.HCM có tác phẩm xuất bản trong thời gian từ ngày 01.10.2016 đến ngày 30.9.2017. Văn phòng Hội đang nhận tác phẩm gửi về tham dự.

  • Trần Tố Nga xuôi ngược đường trần

    Câu thơ của Bùi Giáng: Có khi lỡ hẹn một giờ/ Lần sau muốn gặp phải chờ trăm năm, ùa vào trí nhớ đã sa sút của tôi khi cầm trên tay

  • Bút phê

    Giữa năm 2016, Trần Thị Thành cầm tấm bằng cao đẳng sư phạm khăn gói xa quê làm giáo viên hợp đồng ở Sài Gòn.

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Truyện Ngắn

Nguyễn Thị Bích Nhàn - Kiêu hãnh làm người

20.4.2017-15:35

 >> Thư viện Nguyễn Thị Bích Nhàn

 

Kiêu hãnh làm người

 

TRUYỆN NGẮN CỦA NGUYỄN THỊ BÍCH NHÀN

 

NVTPHCM- Anh nói chia tay. Cao mạn và lạnh lùng. Tôi tan nát. Đau không chịu nổi.

 

Chiều nay, tôi lại rũ rượi ra biển. Tâm tính cực kỳ bất ổn. Mặc những giọt nước mắt loang ra ở má, tôi lơ đễnh bước trên những lớp sóng trắng mỏng mảnh dội nhẹ vào bờ.

 

Bỗng nghe có tiếng trầm khàn:

 

- Chú đi bên cạnh được không?

 

Ngẩng lên nhìn, người đàn ông lịch lãm, đứng tuổi. Chiếc bụng bệu rệu của người ít vận động phệ ra nhưng trông chú vẫn vững vàng, nhanh nhẹn. Tôi cười thật lễ phép:

 

- Dạ, rất vui vì có bạn đồng hành!

 

Chú đi bên cạnh. Không nói gì thêm. Thi thoảng đưa mắt nhìn về phía xa ngái. Tôi nhìn vào đôi mắt ấy, thấy hun hút buồn. Nỗi buồn thường đồng cảm với nỗi buồn. Phải chăng đây là cảm giác của người độc hành giữa bãi cát dài, tình cờ gặp được bạn tri âm. Tôi bắt đầu.

 

- Sao chú lại ra biển một mình?

 

- Vì bạn chú đã ở đây. Còn cháu?

 

- Cháu ra biển vì chỉ có biển là còn mãi. Không như những thứ khác…

 

- Hình như cháu có tâm sự?

 

Tôi cười buồn tênh rồi thành thật kể về cuộc tình cháy bỏng nhưng rồi những ngày đắm say đã không còn. Lý do, danh vọng, thứ anh ấy cần tôi lại không có. Ra biển nhìn trời bao la, nhìn biển thênh thang. Như thế để thấy cuộc sống không chật chội trong một cuộc tình nhạt nhẽo. Để không phải gào thét như con ngựa trúng đao.

 

- Chú may mắn hơn cháu - chú cười hiền từ chậm rãi nói - mỗi lần nhìn biển thì lại thấy bóng dáng ấy. Nên mỗi lúc nhớ… chú thường về với biển.

 

- Tình yêu của chú là người con gái yêu biển ạ?

 

- Ừ. Yêu biển. Yêu đất nước.

 

- Thế bây giờ “người ấy” thế nào rồi ạ?

 

Chú lặng thinh, mắt sụp xuống cùng nỗi buồn thăm thẳm, tôi bối rối:

 

- Cháu xin lỗi vì câu hỏi hơi riêng tư.

 

Chú lắc đầu ra ý không sao rồi đưa tay chỉ lên trời, trời chiều trong xanh:

 

- Người ấy đang nhìn chú cháu ta đấy.

 

Tôi im lặng, như muốn chia sẻ cùng điều gì đó, không rõ ràng. Rồi chú kể, kể thật say sưa.

 

- Sinh phải thời loạn lạc, có quá nhiều thứ tan tác. Lớp đang học thì chiến trường sục sôi. Khi Tổ quốc gọi tên, bằng cách nào đó, người trẻ luôn xung kích. Có người gấp sách vác súng ra trận. Kẻ chọn con đường học tập - họ nói với nhau, tri thức sẽ trở thành hậu phương vững vàng cho tiền tuyến. Chú chọn cách thứ hai. Rồi một hôm, chú và một số bạn được vinh dự lên ngồi họp với ban giám hiệu. Thầy hiệu trưởng nói: “Cấp trên đang có kế hoạch cho học sinh du học. Nhà trường đã xét quá trình học tập, rèn luyện và quyết định chọn các em. Các em sẽ được cử đi dự thi lớp đặc biệt tại Hà Nội do bộ trưởng ra đề”.

 

Lúc nghe tin này, ai cũng nôn nao hồi hộp, ngỡ ngàng và vô cùng hãnh diện. Những bạn được nhà trường chọn sẽ nghỉ học để đi khám sức khỏe, nơi sơ tán của bệnh viện tỉnh là một thẻo đất vùng núi tiêu sơ. Sau khi khám, chú đạt yêu cầu số một, chắc là nhờ ngày nhỏ vật lộn với ruộng đồng. Về cuống quýt chuẩn bị cho chuyến đi dài. Chú đã hoàn thành tốt bài sát hạch.

 

Kể đến đây thì chú ngẩng đầu nhìn lên trời và mỉm cười. Tôi tò mò:

 

- Điều gì đã làm chú vui đến thế?

 

- Thi xong thì hớn hở trở về. Trong lúc đứng tần ngần đợi người nhà đến đón, dò dẫm đi thẳng đến bãi cỏ ven con sông chảy qua thị xã, chú bất ngờ nhìn thấy một cô gái. Dáng người mảnh khảnh, mái tóc đen huyền ôm trọn đôi vai. Chiếc quần đen mềm, áo trắng ngắn tay, khỏe khoắn quảy đôi thùng. Cô gái đứng vén quần trước khi lội nước. Chú bắt gặp đôi chân thon, trắng ngọc ngà. Đôi tay trần láng mịn. Ngỡ ngàng: Hóa ra quê mình cũng có cô gái xinh thế này?

 

Kể tới đó, chú trầm ngâm. Rất đăm chiêu. Tôi hối, kể tiếp đi chú!

 

- Nhận được giấy báo trúng tuyển, chú trở thành nhân vật trọng yếu của làng, nhân vật sẽ xuất ngoại. Trước khi lên đường, chú đi thăm và tạm biệt bạn bè. Nhà đầu tiên chú đến là nhà Trần T Hậu, người cùng chú đi khám sức khỏe và đã đạt yêu cầu, chờ ngày đi thi nhưng lại xung phong ra trận khi có đợt tuyển quân. Chú rất ngưỡng mộ bạn ấy.

 

- Còn nhà “tiên tử” ở bến sông?

 

- Trên đời này, chẳng có cuộc gặp nào là tình cờ cả. Hôm chú lên ủy ban xã làm giấy tờ nhập học lại gặp ngay cô gái gánh nước hôm nào. Hôm nay mình đã là nhân vật sắp xuất ngoại rồi nên đi đứng ra dáng lắm. Trong khi cùng chờ đợi, chú tự tin lại làm quen “tiên tử” liền. Thì ra là em họ của Trần T Hậu. Thời gian chuẩn bị để tập trung ra Hà Nội là hai tháng. Hai tháng là khoảng thời gian đủ để bắt đầu cho một cuộc tình thời chiến.

 

- Nhưng chú còn phải đi học?

 

- Khi vừa trở thành người yêu của nhau thì chú nhận lệnh xuất ngoại. Chuyện tình mới bắt đầu đã chia tay.

 

- “Tiên tử” có khóc?

 

- Không bao giờ. Nàng động viên: “Anh được Tổ quốc giao cho nhiệm vụ học tập ở nước ngoài trong khi cả nước còn chiến tranh ác liệt. Anh phải như người lính trên mặt trận khoa học kỹ thuật. Phải thật tỉnh táo để chiến thắng những cám dỗ vật chất. Nhớ! Phải quay về để phụng sự Tổ quốc!”. Nàng vừa nói xong thì cũng vừa lúc có tiếng gào rít của phản lực, tiếng pháo nổ vang lên khắp vùng. Cả hai im lặng nhìn nhau. Mười ngón tay đan chặt.

 

- Sang bên ấy, chắc là nhớ nhiều?

 

- Bận rộn với những bài luận, đề án nhưng không nguôi nỗi nhớ nhà, nhớ người thương. Người viễn xứ luôn cô đơn giữa chốn đông người. Cái hào nhoáng, uy nghi của nước bạn càng làm người xa quê thấy cô đơn, nhỏ bé.

 

- Chắc sẽ ôm nhau, ghì nhau đến nghẹt thở khi chú về nước?

 

- Ngày trở về, rơi nước mắt khi chân vừa chạm đất quê hương. Nghẹn ngào khi biết Hậu đã hy sinh ngoài chiến trường.

 

- “Tiên tử” thế nào rồi?

 

- Đã trở thành một nữ thanh niên xung phong. Đã thật dũng cảm phá bom trên một cao điểm và…

 

- ??

 

- … đã hy sinh trong một lần đang làm nhiệm vụ.

 

- Yêu nhau để kiêu hãnh làm người. Tình yêu ấy mới đẹp làm sao!

 

Câu chuyện đã kết thúc nhưng chúng tôi không dừng. Tôi và chú lại bước...

 

 

>> ĐỌC TRUYỆN NGẮN TÁC GIẢ KHÁC…     

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.