Tin mới Xem thêm

  • Sơn Ca làm tung cả gió đông

    Tháng mười hai/ Đầu nhà hoang hoải/ Cây xoan gầy trơ cành run rẩy/ Ủ mình chờ nhú lộc mùa sau/ Đêm gió bấc thổi sâu/ Mẹ sinh em trong cơn gió âu sầu/ Tàu lá chuối cũng vặn mình rách toạc/ Theo những cơn đau./ Tháng mười hai/ Cha thắp đèn, mẹ hát những câu ca/ Ru ầu ơ…/ Con gái sinh trong mùa đông tháng giá/ Mắt mẹ thêm sâu/ Áo cha nhiều mảnh vá

  • Bước gió truyền kỳ: Cảm hứng lịch sử...

    Tôi đang cầm trong tay tập trường ca Bước gió truyền kỳ của nhà thơ Phan Hoàng. Đọc xong tập trường ca của anh

  • Đặng Thị Quế Phượng ngực rung lên tưởng vỡ

    Con thuyền lướt trên bóng mây/ Giật mình trăng thức loang đầy sóng xanh/ Giữa ngàn sen tựa bức tranh/ Cầm làn hương ngát ta dành tặng nhau

  • Bán sách theo cân, có hạ giá tác giả?

    Vào dịp cuối năm cũ, đầu năm mới, để thu hút độc giả đến với sách, nhiều đơn vị làm sách đã tung ra các chương trình giảm giá sách, trong đó có cả “bán sách theo cân”, liệu cách làm này có “hạ giá” tác giả? Hàng loạt chương trình sách giảm giá...

  • Phạm Tiến Duật vẫn lấp lánh Lửa đèn

    Nhà thơ Phạm Tiến Duật và các thế hệ nhà thơ chống Mỹ như Nguyễn Khoa Điềm, Hữu Thỉnh, Lê Anh Xuân, Thanh Thảo, Bằng Việt

  • Nhớ rất nhiều là nhớ được bao nhiêu - Huyền...

    Cô gái hiền ngoan ấy thể hiện cảm xúc thơ của mình một cách nhẹ nhàng, sâu lắng, như lời thầm thì nhỏ nhẹ. Tôi thích những bài thơ

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Truyện Ngắn

Nguyễn Trí - Nỗi buồn trong đôi mắt sâu

04.9.2015-23:30

 Nhà văn Nguyễn Trí

 

Nỗi buồn trong đôi mắt sâu

 

TRUYỆN NGẮN CỦA NGUYỄN TRÍ

 

NVTPHCM- Vừa ra khỏi trại Minh chơi ma tuý lại ngay. Ở cái nơi nó cai cũng không thiếu.  Anh chị em trong nhà bất mãn lắm. Vậy là đứa nào cũng xin ra, có gia đình rồi thì riêng chứ chung chạ làm chi cho rách việc?

 

Nó chết là quá xá đúng!

 

Người chết tên Minh, ghê gớm lắm nên dân chơi gọi đại ca. Trong bốn đứa con của vợ chồng Hai Phở thì Minh là út. Nhà giàu nên Minh hư từ bé. Đi học, Minh hoang đàng chi địa không trường nào chịu xiết. Cuối cùng bị đuổi khỏi trung tâm giáo dục thường xuyên về tội đánh thầy giáo ngay trong giờ học. Nó la cà với chúng bạn ở vỉa hè xóm chợ. Biết uống rượu năm mười ba tuổi và dính vô ma tuý năm mười bảy. Hai mươi hai tuổi, Minh có năm năm vừa cai nghiện vừa tù tội. Với bề dày thành tích cộng thêm được bà mẹ thương kiểu mù mắt nên Minh hoá quỷ.

 

Vợ chồng Hai Phở đau khổ vì thằng con nầy lắm. Nó phá trời còn chắp tay mà bái.  ông Hai văng tục: - “Nó chết là tôi cúng một cặp heo quay chứ một con còn ít lắm”.

 

Vừa ra khỏi trại Minh chơi ma tuý lại ngay. Ở cái nơi nó cai cũng không thiếu.  Anh chị em trong nhà bất mãn lắm. Vậy là đứa nào cũng xin ra, có gia đình rồi thì riêng chứ chung chạ làm chi cho rách việc?

 

Lò phở thì con làm với tư cách công nhân cho ba má. Nếu ba má không đồng ý, con đi thuê phòng trọ đi làm công ty kiếm sống, người làm kẻ phá như thế nầy chịu sao xiết hả má? Má cưng nó cũng vừa thôi. Cứ cái đà nầy nay mai bọn con cũng cuốn gói đi ăn mày. Vậy là vợ chồng Hai Phở cắt đất ra chia, cho tiền con cất nhà. Tất nhiên cái nhà đang có cái lò sản xuất phở là của Minh. Của Minh, Minh có quyền xài, đúng không?

 

Anh lấy vợ, hai con chị lấy chồng. Đứa nào có cơ ngơi nấy, lò phở và cái nhà không của Minh thì của ông trời à? Vậy là nhóm bạn bụi đời tôn Minh lên làm anh. Kính cẩn nghiêng mình khi đại ca sai phái. Sau năm năm lấy trại làm nhà, Minh trở về và ông bà Hai có vẻ tin Minh đã bỏ cuộc chơi làm lại đời khi dẫn về nhà một cô gái tên Anh. Cô Anh là con gái của Ba Đạo.

 

Vợ mất để lại cho Ba Đạo hai đứa con, một trai một gái. Thuê mướn suốt một đời Đạo chăm chút cho con. Vậy mà chả hiểu làm sao mới lớp chín thằng Đức bỏ học. Ông cha nghèo khổ có nói cách mấy nó cũng chẳng nghe theo. Thoạt đầu nó đi mua hồ sơ giả xin vô công ty làm công nhân. Ba Đạo đành phải chấp nhận, dù sao nó cũng tự kiếm ra tiền khi chưa đến tuổi thành niên. Khổ cái, ông con làm ra bao nhiêu xài bấy nhiêu nên hư hao sớm, bọn lơn lớn tuổi trong công ty mười hết chín cứ cuối tuần là nhậu nhẹt. Cu Đức cũng ra vẻ dân chơi, anh nhậu tui cũng nhậu, anh thuốc lá tui cũng thuốc lá, chả sợ thằng pháp nào. Thêm một lần Ba Đạo tự an ủi đàn ông thì tránh sao được.

 

Nhưng con Anh mới là một nỗi đau tận trái tim ông cha khốn khổ. Mẹ mất nên ông thương nó lắm. Đi học nó chẳng thua một đứa bạn nào, vậy mà mới mười lăm tuổi, Anh đàn đúm theo bè bạn trốn học đi chơi. Nó xinh xắn nên lũ bạn trai o bế lên tận trời. Mới một dúm tuổi nó cặp một thằng. Ngoài đường ngoài sá, giữa ban ngày mà chúng ôm eo ếch như chỗ không người. Là ông Ba chứng kiến tận mắt chứ chẳng ai lê mách gì. Ông lệnh cho Anh về nhà, cha con giằng nhau và con bé bị toạc vai áo. Ba Đạo choáng váng khi mục kích trên vai con gái là một hình xăm xanh đỏ. Giận quá, ông cho con gái cái bạt tai. Nhưng chuyện trốn học và xăm mình là vặt. Ông ghé cái quán xi rô đá bào bên hông trường mới biết thêm vài chuyện:

 

- Con Anh hả? - Chủ quán nói - nó mà học hành gì ông anh ơi, tôi cũng chả hiểu cha mẹ đâu mà không để ý đến con cái. Nó trốn học thường xuyên, sáng nào cũng ghé đây cùng với một con bạn làm chai xì tinh và hai cái tẩy đá. Lúc đầu tôi tưởng nó hiền, ngờ đâu nó pha rượu vô xì tinh uống cho bốc. Cứ một chai là nửa xị rượu. Nó còn hút thuốc nữa đó ông.

 

Chủ quán nói đến đâu Ba Đạo rụng rời đến đó. Ông về gác tay lên trán, tìm kế sách sửa sai con gái. Nhưng e chừng giận cha vì một bạt tai ngoài đường, chiều ấy nó không về. Đêm cũng biệt tăm. Ông cha nói với con trai chuyện con em uống rượu. Thằng con cười:

 

- Thời buổi giờ đàn bà con gái đứa nào không uống? Ông làm như thời xưa chỉ đàn ông mới rượu.

 

Ba Đạo chưa hết hốt hoảng thì cô giáo chủ nhiệm của Anh tìm đến nhà. Trời ơi - ông ôm đầu rền rĩ cùng cô giáo - Cô ơi, từ khi nó ra đời má nó ốm đau suốt. Nó bú sữa ngoài nên tôi thương lắm cô ơi. Con Anh năm tuổi bà xã mất, tôi ôm hai đứa con khóc thâu ngày thâu đêm…

 

Cô giáo nghe mà đứt ruột cho ông cha. Nuôi con từ thuở lọt lòng mà nay nó hư hao vậy ai chả buồn? Mà vì sao vậy cô giáo ơi? - Ba Đạo hỏi. Nhưng cô giáo biết đâu mà trả lời? Không gian và thời gian của cô là bên trong cổng trường. Còn bên ngoài? Cô cũng có nghe đến những tệ nạn đang rủ rê học trò cô vào tăm tối. Vũ khí của cô chỉ là lời khuyên. Ở cái thời mà người ta nói chuyện với nhau bằng lưỡi dao và mã tấu thì lời khuyên liệu có ích chi?

 

Một tuần sau con Anh về. Nhìn nó Ba Đạo muốn khóc quá. Nó xơ xác, héo úa lắm. Ông nhìn lên bàn thờ vợ mà chả biết phải làm sao. Đu đưa trên võng suốt đêm trường, Ba Đạo nhớ đến những ngày con gái còn thơ dại, nó lẩm đẩm chạy theo cha, nó khóc, nó cười, nó ốm đau rồi khoẻ mạnh, một mình ông lo toan. Và thế là trong tịch mịch đêm dài, nước mắt người cha khốn khổ chảy.

 

Ba Đạo thét lên với tối cao cả một càn khôn cay đắng. Ông quỳ xuống xin dâng mình đời đời cho hoả ngục nếu có thể đưa đứa con gái tội nghiệp về lại tay ông. Nhưng Chúa, Phật cả đấng tối cao đã bỏ ông. May mà có ba giọt rượu nên cũng vơi bớt nỗi sầu khi say. Cứ như vậy, ba nhân mạng trong cùng một căn nhà mà là cả ba thế giới tách biệt. Mạnh yếu tự ai nấy biết. Ba Đạo biết con gái tệ lắm trong việc kiếm ra tiền để phục cho chính mình, nó tuy chưa đến cái đận để bị đánh giá là cặn bã nhưng nào có khác chi. Con gái mà nay cặp thằng nầy, mai thằng khác vào nhà nghỉ thì là cái chi trời hỡi?

 

Một đêm khuya khoắt kia con Anh về. Ba Đạo đang đu đưa trên võng, có tí hơi men vào buổi chiều nên cha già cáu kỉnh:

 

- Mày vẫn còn nhớ đây là nhà của mày à?

 

- Chớ tui làm cái gì mà ông khó với tui vậy?

 

- Mày làm cái gì thì tự biết lấy. Con gái mà nay thằng nầy mai thằng khác, lấy nhà nghỉ làm nhà mình là cái giống gì mày nói tao nghe?

 

- Ông đừng lo cho tui, ông lo cho thằng Đức kìa.

 

Thật là hết nước mắt để khóc, con cái ông tui với cha, kêu anh bằng thằng. Ba Đạo thở một hơi não nuột:

 

- Ít nhiều cha cũng cho con đi học mà ông tui với cha con ngó được sao con? Mày nói tao lo cho thằng Đức là lo làm sao?

 

- Nó bỏ công ty cả tháng nay rồi ba biết không?

 

- Sao vậy?

 

- Ba kêu nó về mà hỏi. Quan trọng là bây giờ nó làm lính cho thằng Minh.

 

- Minh nào?

 

- Út Minh con Hai Phở.

 

- Đi làm mướn trong lò phở hả?

 

- Được vậy là may. Thằng Minh chơi xì ke, ba nghĩ coi ông Đức nhà mình theo nó thì ra làm sao?

 

Ba Đạo nghe mà điếng người, tỉnh rượu ngay tức khắc. Cả thế giới nầy ai chả biết đến hiểm hoạ của ma tuý. Cái xứ mà Ba Đạo đang sống bọn nghiện làm đủ thứ từ trộm cắp đến cướp của giết người. Thằng Đức ăn trúng cái giống gì mà đần ngu vậy kìa? Nhưng may cho Ba Đạo, một may mắn đầy đau đớn. Vài ngày sau cả cái ổ của Minh bị công an hốt, trong đó có thằng Đức. Vậy là thằng con bị bắt đi trung tâm hai mươi bốn tháng.

 

Trong hai mươi bốn tháng ấy, Ba Đạo đi thăm con được hai lần. Già rồi, sức khoẻ kém. Đạo làm nuôi thân còn tàm tạm, con Anh đâu có làm chi nên phải gánh luôn. Nếu chỉ cơm ăn và nước uống thì chả nói làm gì, đằng nầy con bé còn rượu và thuốc lá. Nhìn đứa con gái chếnh choáng hơi men, miệng phì phèo thuốc lá, Ba Đạo muốn tự sát. Ông đưa mắt nhìn về nơi thằng con đang cai nghiện thêm một lần muốn chết cho rồi. Nhưng giật mình khi nghĩ đến cha chết rồi các con sẽ ra sao?

 

Sau hai năm thằng Đức về, nó có vẻ biết hối cải. Thế giới của cai nghiện tất nhiên đâu có ấm bằng gia đình. Nó ghé vào làm thuê cho cơ sở gia công cửa sắt. Mười hai tháng sau Đức thành thợ thì Minh cũng mãn hạn tù về tội tham gia cướp.

 

Ba Đạo nghe con gái cặp kè với Minh là rùng mình. Ngay tức khắc kêu con trai đến để bàn chuyện. Đức thân chinh đến gặp Minh. Chả hiểu làm sao mà sau đó Đức bỏ luôn thợ cửa sắt theo Minh làm loong toong. Ông Đạo hỏi con trai bằng cái giọng não nùng tuyệt vọng:

 

- Con không làm lại cuộc đời sao Đức? Thằng Minh con nhà giàu, mày theo sao kịp? Rồi tương lai mày và con Anh ra làm sao?

 

- Ba yên tâm đi - Đức nói đầy tự tin - Nếu đã chơi con chơi lại lâu rồi. Con còn phải lấy vợ, có con nữa chớ ba. Con làm mướn trong lò phở có ăn hơn bên cửa sắt. Thằng Minh bây giờ cũng làm lại rồi ba ơi. Không tin con đi test về cho ba coi.

 

Ba Đạo bán tín bán nghi. Vì nghi nên phải tìm hiểu cho ra ngọn ra ngành. Quả là thằng Minh đàng hoàng thiệt chứ không chơi. Nó đến nhà ra mắt cứ như rể thiệt thọ. Đem rượu đến tạc thù cùng ông, con Anh làm mồi nhậu lâu lâu cũng ghé làm một ly. Minh không có biểu hiện của kẻ nghiện. Nó ngồi cho đến tàn cuộc nhậu rồi lăn ra ngủ. Ngủ cho đến chiều rồi về. Tỉnh queo. Người nghiện thì không vậy, thằng Đức một thời gian nghiện ngập nên Ba Đạo quá xá rành. Ông khấp khởi mừng. Nhưng khấp khởi hoá khấp khểnh ngay tức khắc.

 

Mọi chuyện vỡ ra khi hôm ấy, ông Đạo bỏ dở buổi làm đột ngột trở về vì bị cảm sốt. Ông mục kích cả ba Minh, Anh và Đức đang ngồi bên một bộ đồ chơi trông giống như một điếu bát thuốc lào nhưng toàn bằng thuỷ tinh. Con Anh đang ngậm cái dọc tẩu và ra sức kéo. Lúc đầu ông Đạo cứ tưởng chúng kéo thuốc lào cho vui, ngờ đâu cả bọn đang chơi đá.

 

Sau một năm tù, Minh ranh như một con ma. Đúng là nó không chích choác nữa mà chìm vào đập đá. Thoạt tiên ba Đạo không biết đá là cái chi nhưng sau đó con ông đã đưa Minh về nhà, chúng che buồng thật kín đáo rồi phân hàng để bán lại cho tay chơi. Minh vừa bán đá vừa bán cả đồ nghề để sử dụng. Nó nằm trong phòng riêng nghe điện thoại. Đức và Anh có bổn phận giao hàng cho Minh. Chúng ở nhà ông một tuần rồi di chuyển đi nơi khác, rồi từ phòng trọ nầy chúng đến nhà trọ khác. Ba Đạo hiểu chúng luôn di dộng để tránh tai mắt của đội bài trừ tệ nạn.

 

Ông cha tội nghiệp hỏi con trai:

 

- Mày không sợ bị bắt đi trại lần nữa sao con?

 

- Ông đừng lo cho tui, còn lâu tui mới bị đi lần nữa.

 

- Mày là thánh hả?

 

- Ba cái hàng nầy chỉ hít chớ đâu có choác. Mà không choác thì đâu có trong máu mà test cho ra. Máu không có ma tuý thì ai dám bắt? Ông yên tâm đi. Mà ông tưởng tui có tiền để chơi thứ nầy hả? Nó đắt gấp bốn lần ma tuý ba ơi. Riêng cái ống thuỷ tinh dùng để kéo là cả trăm ngàn chứ không ít, mà nó bể liên tục.

 

- …

 

- Tui đang cố theo thằng Minh để học thổi cho ra ống hít. Cái ống đó chỉ hai ngàn bạc, nhưng nếu thổi cho ra thành phẩm là trăm ngàn.

 

Đức nói như một thằng say. Mà đúng là nó đang say khói của đá:

 

- Dùng đèn khò xài gas đốt cái ống thuỷ tinh cho mềm rồi thổi cho ra một cái bầu bằng ngón tay cái, quan trọng là cái bầu đó phải có một cái lỗ để tiêm đá vào đó. Kỹ thuật nầy ở xứ nầy chỉ duy nhất thằng Minh làm được, nó đang truyền nghề cho tui. Ông nghĩ coi, một bình gas tám ngàn, ống thuỷ tinh thô hai ngàn là mười. Một bình gas ông có thể thổi ra chục cái ống hít. Lời khẳm chế độ luôn.

 

- ???

 

- Ba biết sao mà nó luôn bị bể không? Khà khà… khi hít xong là phải lấy ống ra khỏi bình cất kỹ dành cho lần hít sau, nhưng lúc đó phê quá nên cầm đâu có chắc, hơ hỏng rớt một cái là tong liền, ông ba hiểu không? Tui mà thành cái vụ thổi nầy là không lo đá cho cả con Anh luôn.

 

- Trời ơi là trời - Ba Đạo than - Sao mầy nỡ để em mầy sa địa ngục vậy Đức?

 

- Ông quan trọng hoá vấn đề quá đó ông ba, thứ nầy có thì chơi cho vui, không có thì thôi chớ đâu có vã như ken mà ông lo.

 

Khi say thì chả bí mật nào không được phơi ra:

 

- Có ba loại. Ba mươi, bảy mươi và kim cương. Ba mươi rẻ nhất thì bốn trăm ngàn một chỉ. Bảy mươi thì một triệu. Kim cương thì đại gia mới chơi nổi.

 

Ba Đạo đưa mắt nhìn thằng con thao thao bất tuyệt:

 

- Ba mươi là đá xô pha trộn đủ thứ ba láp chỉ có ba mươi phần trăm thuốc. Ông phê thì nó lâu tới đỉnh và mau hoai. Còn bảy mươi thì kéo một cái là tới chỉ liền. Để tui nói ông nghe. Ma tuý không phê bằng mà lại mau hoai lắm. Đá kéo dài sự mê đắm gấp năm lần hơn. Tất nhiên là đắt lắm. Ba bốn thằng hùn vô lấy một chỉ rồi chia đều ra kéo. Nó sướng gấp ba lần hàng trắng và phê lâu hơn cũng chừng đó lần. Ông ba biết không, mua bán thứ nầy lời ác liệt lắm. Tui thí dụ mấy thằng mới chơi lần đầu đâu biết khỉ mẹ gì, hàng ba mươi thằng Minh chặt giá bảy mươi. Gặp mấy thằng nhà giàu, một nửa bảy mươi trộn với nửa kim cương là ngon ăn nhứt. Tui mà có tiền tui chơi như thằng Minh là lên luôn ông ba ơi.

 

Ba Đạo nghe mà thở dài cho đứa con đã bị ma tuý ám hết cả hồn người. Ông phải cứu hai đứa con thoát khỏi cái chết được báo trước, bằng không ông ăn làm làm sao nói làm sao với bà vợ đang ở thế giới bên kia.

 

***

 

Ông trình bày hết lẽ. Một lần nữa ông lại phải đi tố cáo con ông.

 

Hai ngày sau Minh và Anh bị truy đuổi. Trên chiếc "ẹc" 125 phân khối, Minh chạy như điên. Nhưng nó bị chặn lại từ bốn phía. Cùng đường, Minh dừng xe bỏ chạy vào nghĩa địa. Nó để con Anh lại hiện trường. Trong xách tay đeo trên vai, Anh khai nửa ký ma tuý đá là của Minh. Minh bốc hơi mất dạng, ông bà Hai Phở cũng không biết đâu mà lần. Anh bị tạm giam ở huyện. Nguyên cái ổ của Minh xáo xác như gà mất mẹ. Thằng Đức không có đá để đập nên làm một tép heroin cho thoả cơn ghiền.

 

Nó tiêm một phát vô tĩnh mạch. Chỉ một mình trong nghĩa địa lại chơi trúng hàng bị pha chế nên sốc.

 

Mà sốc thì phải chết.

 

***

 

Sáng ấy Minh ghé nhà Ba Đạo. Cả xóm nầy ai cũng xem Minh là kẻ cần loại ra khỏi cộng đồng xã hội. Vì sao? Vì hầu hết bọn mới lớn đứa nào cũng bị Minh cho vào tròng sa đoạ, ba trên mười hộ đều có con em là nạn nhân của Minh. Bảy hộ còn lại sợ một ngày nào đó sẽ đến lượt nên vừa thấy Minh xuất hiện là họ mở ngay di động.

 

Nhưng khi cơ động đến thì Minh đã chết. Ba Đạo đã thọc một ngọn dao thái vào ngay ngực trái thằng khốn. Minh ôm ngực lảo đảo ngã xuống, còn Ba Đạo thì tiếp tục ngồi xuống võng. Mắt vô hồn nhìn vào khoảng trống của hư vô. Thiên hạ bu vòng quanh để xem kẻ giết và người chết. Vợ chồng Hai Phở và anh chị em của Minh cũng có mặt nhưng chả ai có một giọt sầu bi cho nó. Có lẽ họ quá mệt mỏi về thằng con hư hỏng. Ngay cả bà mẹ rứt ruột đẻ ra mà mặt cũng trơ như đá tảng.

 

Minh đúng có tội. Lớn tội chứ không đùa. Ai cũng cho rằng chết là đáng lắm. Nhưng anh là ai? Là cái gì mà dám phán xử người khác? Thằng Minh đâu phải là kẻ cướp, nó đâu có đánh người gây thương tích trầm trọng. Nó chỉ là nạn nhân của ma tuý, nó bán để kiếm dư mà lo cho bản thân mình. Những thằng theo đuôi gọi nó là anh, giao hàng cho nó là tự nguyện hay bị buộc? Ai nói nó dụ dỗ bầy trẻ vào sa đọa? Bằng chứng đâu cứ trưng ra? Và cuối cùng chuyện phán xử và trừng phạt một con người không phải của các anh. Nó thuộc về pháp luật.

 

Tất cả đều tiếc cho Ba Đạo rồi đây sẽ phải tù vì tội giết người. Đúng rồi. Giết người là vi phạm pháp luật, anh sẽ bị cách ly khỏi cộng đồng xã hội, sẽ bị trừng phạt để làm gương cho kẻ khác.

 

Thiên hạ đứng bên lề nhìn Ba Đạo bị bắt lên xe đặc chủng. Họ xúm xít khi Minh được đưa lên hồng thập tự về bệnh viện để khám nghiệm tử thi. Khi quay lại nhìn nhà mình lần cuối, đôi mắt Ba Đạo trìu trịu một nỗi buồn sâu thẳm.

 

 

>> XEM TRUYỆN NGẮN TÁC GIẢ KHÁC...

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.