Tin mới Xem thêm

  • Câu chuyện hòa bình- câu chuyện tháng 7

    Rất nhiều nước mắt đã rơi trong đêm nhạc ở nghĩa trang liệt sĩ Trường Sơn. Có cả nước mắt của những người trẻ chợt nhận ra hạnh phúc

  • Truyện ngắn Lê Nguyệt Minh: Má

    Năm hai mươi tuổi, tôi về làm dâu nhà má. Lúc đó má 40 tuổi. Nhà chồng tôi bé tí, đầu thừa đuôi thẹo. Tôi lấy ổng vì sự mai mối của người chị cùng chỗ làm. Lúc ổng đến nhà chơi, tôi còn đi chơi với bồ chưa về. Thế mà tôi quyết lấy ổng chỉ vì nhà ổng con một. Hơn nữa, mẹ tôi nói con gái lớn rồi, để lâu không lấy chồng dễ sinh hư.

  • Nguyễn Vũ Tiềm nhịp đập Hoàng Sa nóng ran...

    Từng góp nên tượng đài Tổ Quốc/ có cát vàng Hoàng Sa./ Bão biển nghìn đời như những lằn roi quất/ uốn cong tấm lưng trần của Mẹ Việt Nam

  • Chuyện mẹ vợ tôi và nỗi đau khôn xiết của...

    Tôi sinh ra trong gia đình được gọi là "cách mạng nòi", nhưng sinh sau đẻ muộn, chỉ hiểu và biết những đau thương

  • Erich Remarque ám ảnh chiến trận

    Nếu tôi nhớ không nhầm thì tất cả những tác phẩm văn chương của nhà văn Đức Erich Maria Remarque như “Chiến hữu”, “Ba người bạn”,

  • Lê Hà Ngân - Người gánh dọc cơn mưa

    Trời chói gắt, nắng sém vai áo người đàn bà đang lội ven sông Sò, con sông vươn cánh tay là chạm ngay vào cửa biển. Hồi còn bé, tôi không hiểu vì sao con sông này lại được gọi là sông Sò. Tôi đem thắc mắc hỏi bà thì bà bảo: vì con sông này nhiều sò lắm. Nhưng tôi lớn lên thấy sông cũng không có nhiều sò!

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Truyện Ngắn

PHƯƠNG TRÀ - Đi trong sương mù

25.11.2010-20:20

Nhà văn trẻ Phương Trà
 
 
Đi trong sương mù
 
TRUYỆN NGẮN CỦA PHƯƠNG TRÀ
           
   NVTPHCM- Người đàn bà rạp lưng trên chiếc xe đạp như con cào cào màu nâu cỡi trên chiếc lá lúa. Qua mấy cái truông nữa, qua một cánh đồng nữa là tới nhà. Buồng chuối và mấy trái đu đủ chín không trúng phiên, cho nên người đàn bà phải đạp xe cả chục cây số để đem tới chợ thị trấn bán, tiện thể mua chút cá về nấu ngọt. Chắt mót được vài đồng thì chân đã rã rời. Mắt chăm chăm nhìn theo con đường nhàu nhĩ, người đàn bà sốt ruột khi thấy mặt trời càng lúc càng lên trên chóp nón. Vậy mà ở nhà, bếp núc còn lạnh tanh.
   Rồi lửa cũng được nhóm lên. Mấy cây củi đem từ trên gò về hôm qua hắt vô mặt những cuộn khói cay xè trước khi bùng lên và nổ lép bép. Người đàn bà lật đật đi vo gạo nấu cơm rồi đem cá ra làm. Chưa đầy một tiếng đồng hồ nữa, chồng chị từ ngoài ruộng trở về. Khi đó, cơm canh đã sẵn sàng. Người chồng chỉ cần ra ang nước rửa mặt, vắt cái áo mướt mồ hôi lên vách là có thể cầm đũa lên.  
  Cuộc hôn nhân của người đàn bà cũng bình thường như bao cuộc hôn nhân khác ở quê. Sau một thời gian qua lại tìm hiểu, gia đình hai bên ưng thuận thì làm đám cưới. Kỳ thực trước khi lấy chồng, cô gái quê đã có ý với một chàng trai ở cách xóm này tới mấy chục cây số. Một chàng trai mà theo lời ba má cô là trói gà không chặt, chẳng có gì đảm bảo cho tương lai. Ba má cô cần một chàng rể giỏi làm nông, biết rõ lúc nào thì trồng cây gì cho thích hợp. Cô gái quê học tới lớp chín thì nghỉ ở nhà, thấy rằng ba má nói có lý. Thêm vào đó, đường từ nhà mình tới nhà người ta cũng khá xa.
  Người chồng mà cô gái chọn nổi bật trong đám thanh niên xúm xít quanh cô hồi đó. Khác với anh kia, anh này có thể trói cả một con bò cộ, nhà lại ít anh em. Cô gái lấy chồng như một lẽ đương nhiên, và coi đó cũng là bổn phận để cha mẹ yên lòng.
   Sau khi cặm cụi với hai vụ lúa trên đám ruộng phía trước nhà, người chồng đi bán sức mạnh cơ bắp cho chủ rẫy mía và các trang trại. Giấc mơ duy nhất của anh là tới một ngày nào đó không còn phải đi làm công và có một trang trại của riêng mình. Nhưng bốn đứa con gái chui ra năm một đã không để cho giấc mơ đó thành sự thực. Mặc cảm thua thiệt trước bạn bè khiến anh thường xuyên quá chén và sau đó, đem cơ bắp ra để nói chuyện với vợ con.
   Bốn đứa con, bốn cái miệng nhỏ xíu hút cạn sinh lực người đàn bà. Chị như cái cây sắp khô, ai nhìn cũng có cảm giác là chỉ cần khua mạnh tay thì nó sẽ gãy cái rốp.
   Cái cây cũng đã quen với việc bị bẻ gãy. Sau đó, nó tự động chắp nối lại từng khúc từng khúc một đã không còn nhựa của mình, trong khi từng chiếc lá héo rũ rụng xuống và tan vào trong đất, như nước mắt đã bao lần tan vào các kẽ tay. Cái cây không còn nhựa vẫn gắng gỏi, để chở che cho những cây con vươn lên cứng cáp.
   Vậy mà có một lần, cái cây ấy muốn chạy trốn vào trong đất. Đó là khi người đàn bà từ nhà thương trở về, sau một thời gian dài chịu đựng những cơn đau âm ỉ. Những cơn đau lớn dần trong bụng.
   Người đàn bà trở về nhà, mệt hụt hơi và lo thắt ruột khi xìa ra trước mặt chồng kết quả siêu âm và chỉ định của bác sĩ. Chồng chị nhìn lướt qua chữ “u nang” rồi vò đầu bứt tai:
    - Chết cha, tiền đâu mà mổ?
   Câu hỏi này thật ra đã lẩn quẩn bên người đàn bà suốt quãng đường từ nhà thương trở về. Nhưng khi nó bật ra từ miệng chồng, chị lại thấy lòng đau nhói.
      Sau một hồi im lặng để nuốt trôi cảm giác nghẹn đắng, người đàn bà rón rén nói:
    - Tiền bán mè đợt trước còn hơn hai triệu. Hay là…
    Chồng chị chép miệng, thở dài:
    - Rồi lấy gì mua xe? Ngày nào cũng đạp rã cẳng.
   Chị kinh ngạc nhìn người đàn ông đã sống với mình mười ba năm, có với nhau bốn mặt con. Sao chị lại không biết vợ chồng đang ráng dành dụm mua một chiếc xe máy chừng năm sáu triệu cho đỡ đôi chân từ nhà tới các trang trại, mỗi khi có chuyện cần kíp ra thị trấn thì cũng không phải mượn mõ phiền hà hàng xóm. Nhưng chẳng lẽ chiếc xe máy lại quan trong hơn cả một con người?
  Chừng như chồng chị cũng đoán được phần nào suy nghĩ của vợ nên nhẹ nhàng nói:
  - Nghe nói chị Bảy ở xóm trên cũng mắc chứng đó. Không mổ, cũng đâu có sao!
  Nước mắt người đàn bà muốn bật ra sau câu nói đó. Kể từ khi sinh đứa con gái thứ tư, chị đã quen với những lời nặng nhẹ của chồng. Nhiều khi, lời nói như từng hòn đá quăng vào, đau điếng, và người đàn bà trân mình chịu đựng. Nhiều khi, buồn rớt nước mắt, người đàn bà lại nhớ xiết bao những lời nói nhẹ nhàng hồi hai người mới lấy nhau. Phải, lâu lắm rồi chồng chị mới nói với vợ một câu dịu dàng. Nhưng lời dịu dàng này lại như lưỡi dao lam rạch một đường ngọt xớt vào chị.
   Người đàn bà chôn ánh mắt xuống nền xi măng nứt ngang nứt dọc. Mạch máu trong người chị cũng giống như những đường nứt chằng chịt dưới nền nhà. Nó đang vỡ ra, tan ra. Người đàn bà thấy mình muốn sủi bọt.
   Cơn đau trong bụng cuộn lên. Cơn đau từ những trận đòn cũ cũng cuộn lên. Chừng như máu đang chảy ra từ những vết bầm tím đã tan lâu trên mặt, trên lồng ngực tóp rọp. Trong đầu người đàn bà bùng lên một ý nghĩ dại dột.
   Khi người đàn bà cần chai thuốc trừ sâu đã phun hết một nửa, nặng bằng cả cuộc đời với những toan tính cho riêng mình, thì những đứa con của chị cũng toan tính cho chúng. Đứa em nói:
        - Ba không muốn má đi mổ. Giờ làm sao?
      Con chị lên tiếng sau một hồi im lặng:
        - Chắc phải đi mượn của mấy cậu mấy dì. Không chữa bệnh, lỡ má có bề gì, chị em mình biết làm sao?
        Đang giữa mùa nắng nóng mà cơn gió bấc xộc vô nhà. Nó làm người đàn bà run rẩy…
***
 
        Không mổ, chỉ còn cách ai bày gì thì làm nấy. May mà trời thương, những bài thuốc dân gian cũng cắt dần những cơn đau. Thỉnh thoảng, những cơn đau cộm lên một lát, rồi thôi. Người đàn bà tập cho mình thói quen không nghĩ đến chúng nữa. 
        Nhưng chị không quên được những lời nói của chồng vào buổi trưa hôm nọ. Rồi chị thấy ghét cái việc, dù có làm gì thì cũng phải lật đật chuẩn bị cơm nước và dọn lên mâm lên bát. Chị ghét tiếng nổ lẹt rẹt của chiếc xe máy Trung Quốc vào buổi sáng, sau khi chồng dắt nó ra sân và vào buổi chiều, khi chồng rồ máy cho nó trườn qua tấm ván để lên thềm. Như lúc này đây.
        Sau khi dựng xe trên thềm, ông chủ của căn nhà mòn mõi vì mưa nắng xốc xêch đi vô, thả mình xuống tấm phản và lệnh xuống nhà dưới:
- Lấy cho tao cái khăn!
      Kỳ thực, trong suốt mười ba năm chung sống, cảnh này đã diễn đi diễn lại nhiều lần. Dù có những tình tiết ly kỳ ở đoạn giữa, song phần mở đầu và kết thúc thường giống nhau. Người đàn bà chậm chạp quệt dầu cù là xức lên những chỗ bầm trên mặt. Bốn đứa con ngồi thút thít khóc. Còn ông chủ gia đình thì phun nước miếng xuống nền nhà, tiện thể làm văng ra mấu câu chửi thề trước khi nằm xuống phản và ngáy o o.
      Như một diễn viên bắt buộc phải lên sân khấu, diễn những tuồng tích cũ rích mà mình ớn tới cổ họng, người đàn bà uể oải đứng dậy, đi lấy cái khăn đã xăm kim vắt trên sợi cước căng bên chái, đem ra ang nước xối rồi đưa cho chồng. Cảnh này làm ông chủ của căn nhà thấy gai mắt:
- Làm cái gì cũng rề rề. Chỉ có đẻ là giỏi.
      Người đàn bà lẹt quẹt đi xuống bếp, vừa đi vừa thả lại câu nói để nó bay lên nhà trên:
- Một mình tui, làm sao mà chửa đẻ được?
      Câu nói trả treo như cái lò xo bung ra, và người đàn ông đang ngồi trên đó nảy lên, xộc xuống nhà dưới. Ông chủ của gia đình túm chặt tóc vợ trong tay, kê gương mặt đỏ rựng của mình sát vô gương mặt xanh leo lét:
- Con kia, mày mới nói cái gì?
      Người đàn bà nhìn vô mắt chồng, đôi mắt đang vằn lên những tia máu. Cảm giác sợ hãi giống như những dòng nước, cứ chảy hoài trong chị cho tới khi đông đặc lại. Bây giờ nỗi sợ đã trơ lì như đá.
- Tui nói một mình tui làm sao mà chửa đẻ được.
      Đom đóm. Không biết bao nhiêu là đom đóm chấp chới chung quanh người đàn bà. Cái cây sắp khô ngả nghiêng, kêu răng rắc. Chìm trong trận gió dữ, cái cây vừa đau đớn vừa hả hê. Nó đang ráng tháo bung những sợi dây lùng nhùng quấn chặt nó từ hàng trăm, hàng nghìn năm nay, dù rằng rất có thể, những dây nhợ chằng chịt đó đã giữ để nó khỏi bật gốc trong cơn lốc xoáy. Nhưng giờ nó muốn là chính nó, hát bài hát của nó.
      - Tay tui yếu hơn tay ông. Chân tui cũng yếu hơn chân ông. Nhưng tui không sợ ông nữa!
      Giữa rất nhiều âm thanh khác, tiếng nói của người đàn bà vang lên mạch lạc, rõ ràng. Máu trong người chị đang sủi bọt.
      Không biết bao nhiêu là đom đóm vẫn đang chấp chới bay. Với nỗ lực bằng từng ngày từng tháng của mười ba năm cộng lại, người đàn bà muốn vươn đôi tay khẳng khiu và yếu ớt để chộp lấy những nắm đấm liên tiếp của người đàn ông. Chị muốn túm chặt mái tóc lúc nào cũng hăng hắc mùi mồ hôi, nhìn vào mắt và nói rằng anh ta không phải là ông chủ trong nhà.
      Giữa rất nhiều đom đóm đang bay loạn xạ, hình như người đàn bà vừa nhìn thấy con dao mà mình vẫn xắt rau. Chị nghĩ mình hãy rướn tay về phía đó, cầm lấy con dao và rạch một nhát lên da thịt người đàn ông, như bao lần anh ta đã rạch vào chị nỗi đau. Đơn giản là người đàn bà muốn coi thử liệu máu đỏ có chảy ra từ vết rạch đó.
      Kỳ lạ chưa. Khi vung tay lên - lần đầu tiên đôi tay yếu ớt vung lên - người đàn bà cảm thấy mình nhẹ hẫng. Chị đang bay lượn trên đôi cánh của chính mình. Cái cây khô đã bứt hết những sợi dây chằng chịt lùng nhùng đeo bám từ hàng nghìn năm nay. Nó muốn rướn những cành khẳng khiu lên, xòe những chiếc lá héo úa ra để đón lấy ánh nắng mặt trời. Nó muốn tự mình hát bài ca giông bão. Song những cành khẳng khiu đã kiệt sức sau nỗ lực cuối cùng.
      Người đàn ông bàng hoàng dừng lại. Đôi mắt anh ta lồi ra, đóng chặt vào hình người mỏng tang và dập nát nằm trên nền xi- măng. Bốn đứa con gái run rẩy kiếm tìm một chút hơi thở trên cái hình người đó. Tiếng khóc của chúng như từ một nơi nào đó rất xa vọng lại.
      Người đàn bà vẫn đang bay trên đôi cánh tự do. Phía trên kia, trời xanh trong như nước mắt.
  
 
 TRUYỆN NGẮN TÁC GIẢ KHÁC:

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.