Tin mới Xem thêm

  • Võ Tấn Cường nghe vọng mây trắng bay

    Đồi thông kim Áp tai sần sùi vỏ cây thông/ Nghe vọng mây trắng bay/ Nghe đôi chim tình tự/ Chân tôi bén rễ/ Hồn tôi hóa lá thông kim vá víu trời xanh

  • Tôn Phương Lan - Một góc nhìn Xuân Diệu

    Tôi nhìn thấy Xuân Diệu lần đầu tiên ở quê tôi - làng Nhượng - khi đó còn chưa có chiến tranh. Trong hành trình về quê hương Hà Tĩnh nói chuyện thơ

  • Hoàng Thanh Hương & Hoa nở muộn

    Mờ sáng, cả xóm bị khua dậy bởi tiếng la oang oảng của mụ Ng, thường thì mụ la lớn mấy xóm giềng cũng chả buồn quan tâm nữa. Nhà ấy đánh nhau như cơm bữa. Những ngày đầu, nửa đêm gà gáy xóm còn người này người kia lao sang can gián, che chắn. Sau riết quen tuồng ai cũng phát ớn

  • Tích cũ dạy con

    Tôi giở những câu chuyện cổ ra định lấy đó làm bài học cho con. Bỗng tôi giật mình. Tôi nhận ra mình không thể dạy cho con cách vẽ mười con giun trong cuộc thi vẽ của Trạng Quỳnh. Tích xưa chuyện cũ vốn được xem là kho báu trong văn hóa người Việt. Ở đó, vừa chất chứa niềm tự hào về ông cha, vừa có những bài học thâm thúy về trí thông minh, về cách ứng xử.

  • Người đương thời Thơ mới bàn về thơ Huy Cận...

    Từ bốn năm trước khi in tập thơ Lửa thiêng (NXB Đời nay, Hà Nội, 1940), Huy Cận đã có thơ trên các báo Tràng An, Sông Hương

  • Báo chí kết nối xã hội

    Trong khi chúng ta đang thảo luận, loay hoay về ứng xử với cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ tư (cách mạng 4.0) thì Thung lũng Silicon đang thao tác

Chân dung Xem thêm

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Tôn Nữ Thu Thủy dạy con sống nghĩa tình

    Con trẻ luôn nhìn vào tấm gương của cha mẹ mà làm theo. Mình sống đàng hoàng, tử tế thì các con cũng học được cách phân định những điều đúng sai

  • Trần Tuấn viết trong bóng tối…

    Nhà báo, nhà thơ Trần Tuấn (báo Tiền Phong) gắn bó trang viết của mình với mảnh đất Đà Nẵng, mảnh đất của những sự kiện lịch sử, những sự kiện

  • Cao Linh Quân người lữ hành lặng lẽ

    Trong số các nhà văn từng sống và viết ở Nha Trang, Khánh Hòa, thì Cao Linh Quân là một gương mặt khá đặc biệt, nếu như không muốn nói là lạ lẫm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Bình Địa Mộc cánh chim bạt gió tung tăng

23.9.2017-14:00

 >> Vọng tiếng kinh kề

>> Tháng bảy vừa nghe

>> Kết nối công khai danh bạ

>> Nửa đêm bước ngắn bước dài

>> Khúc biến tấu thời gian

>> Tín hiệu lúa đương thì

>> Bắt đầu từ những cuộc gọi

 

Sáng nay anh cũng đồng thời

 

nghĩ về quả tên lửa được Triều Tiên phóng đi

có thể đã bay qua

giấc mơ vượt lên chính mình của người khuyết tật

giấc mơ thoát nghèo của người nông dân

quanh năm bán mặt cho trời bán lưng cho đất

giấc mơ đổi đời của bạn sinh viên

đôi mắt thâm quầng dán vào bức tường phòng trọ chi chít lịch làm thêm

 

anh cũng đồng thời

nghĩ về cơn bão số 10

sắp sửa đổ bộ vào miền Trung sức gió mạnh cấp 11 giật cấp 13...

có thể đã bay qua

khu rừng tự nhiên mấy chục ha vừa bị xóa trắng

trong sự ngỡ ngàng không hề hay biết của cán bộ kiểm lâm

sự bàng hoàng tiếc nuối của hơn 700 công dân xã An Hưng

sự dáo dác của bầy hoẵng sừng dài

 

anh cũng đồng thời

nghĩ về phiên tòa xét xử tiêu cực tại ngân hàng Oceanbank

số tiền tham nhũng hơn 1500 tỷ đồng chuẩn bị tuyên án

tiền đấy

vàng đấy

lãi đấy

thậm chí lãi ngoài lãi

của khách hàng chắt chiu dành dụm

của doanh nghiệp sống chết với thương trường

của ngân sách quốc gia ki cóp từng đồng

phút chốc tan chảy vào túi cá nhân

vào nhà cửa xe cộ

gái đẹp rượu ngon

những cuộc truy hoan bất tận

 

bằng cách này hay cách khác

đất nước Triều Tiên xếp hàng tồn tại

đồng bào Miền Trung oằn mình chống chọi thiên tai

bầy Hoẵng chui ra từ bụi rậm tìm nơi trú ẩn

chờ mùa xuân đem lộc đỏ đến mọi nhà

 

bằng mọi chứng cứ pháp lý phiên tòa xét xử đúng người đúng tội

người dân lấy lại niềm tin từ chính phủ

bầu trời bình yên tên lửa chỉ là vật thể giã định

vùng biển êm đềm cơn bão chỉ là đường link ký ức

cánh rừng nguyên sinh xanh ngát

bầy thú hoang tưng bừng nhảy múa

đồng thời anh sẽ đưa em đi du lịch Hàn Quốc

xứ sở Kim Chi tuyệt vời

 

 

Một hôm

 

một hôm

em bỏ một tôi

đang ngồi uống rượu

đang ngồi làm thơ

một chàng kiêu bạc đứng chờ

chỗ tôi trước đó một giờ đợi em

 

một hôm

em bỏ bùa mê

vào trong ống đũa

thiết thê gọi mời

một ai khóc một ai cười

một ai đứng núp dưới trời chửi cha

 

một hôm

em bỏ giữa nhà

một tô cơm nguội

đĩa cà dầm tương

như người khách lạ lỡ đường

một tôi dường đói bụng dường muốn ăn

 

một hôm

em bỏ chiếc khăn

trong khăn thêu có

vầng trăng lưỡi liềm

đồng thời thêm một đôi chim

bay ngang qua cánh đồng chìm trong mơ

 

một hôm

tôi một dại khờ

ra đầu ngõ đứng

vẫy mờ mịt sương

một cô gái tỏ lời thương

một tay dắt một tay nương tôi về

tôi về bỏ lại môi kề

với biêng biếc mắt và quê kiểng buồn

 

 

Tiễn em đi làm trên điện thoại

 

Em dậy chưa?

Thưa, đã dậy rồi đang ngồi kẹp tóc

Một đêm thương nhớ bời bời

Có nghe tiếng chim hót ngoài cửa sổ?

Dạ không, toàn dư âm gió cả

Từ trăm năm quần tụ sau vườn

Đã chuẩn bị xong mọi thứ?

Vâng, mới hòm hòm còn mỗi việc dắt xe

Một đêm tăng ca về muộn

Xăng trong bình hết sạch sành sanh

Đã đến những đâu?

Thưa, nơi đèn vàng nhấp nháy

Đèn đỏ mơ hồ

Đèn xanh hối hả

Giữa ngã ba đường ảo ảnh lung linh

Tiếp tục hành trình hay toan dừng lại?

Bởi người đông sẽ lạc lõng không chừng

Bởi xe cộ nhiều va quẹt đả thương

Dạ, em dừng lại rồi

Đang tìm chỗ dựng xe

Đang ngó quẩn quanh song chẳng thấy

Vâng, anh xin lỗi

Một đêm vội vàng đánh mất

Nụ hôn đầu nên phút chốc lảng quên...

Nhà thơ Bình Địa Mộc

 

 

Choàng cả xanh xao

 

nghiêng vai đổ xuống bồi hồi

chỗ xưa xửa lót dép ngồi bẻ tay

ngón khe khẻ ngón dứt day

cái chiều cột ngọn gió bay xin đừng

 

cái đêm trăng sáng ngập ngừng

nép vào nhau ngọn cỏ từng mong manh

thời gian nhàu nhã thiên thanh

sân trường túm vạt áo quanh trụ cờ

 

vấp bình mực ngã chỏng chơ

màu nâu đất nhuộm tím bờ khai sinh

lần theo cơm áo gập ghình

nghe mưa thấm giọt giật mình đẩu đâu

 

loay hoay cổ độ chân cầu

bên sông vọng tiếng ơ ầu nỉ nôi

giữa dòng lá lác đác trôi

cuốn lầm than buổi lưng đồi bằng lăng

 

cánh chim bạt gió tung tăng

biết về đâu giữa muộn mằn tháng năm

mai mười bốn mốt mười rằm

có khi quên bữa kia nằm chiêm bao

 

ôm em choàng cả xanh xao

vòng tay lọt thõm thông hào mưu sinh

nói câu gì cũng vô tình

thôi im lặng để lập trình thăng hoa

 

Sài Gòn, 9.2017

BÌNH ĐỊA MỘC

 

 

TIN THƠ:

 

>> Nguyễn Hồng níu vào chữ để ghìm đau

>> Trần Lê Khánh cây cỏ gỡ giọt mưa bay

>> Vũ Duy Hoà nặng lòng một thuở ai hay

>> Nguyễn Thị Phương Nam giọt giọt thời gian trôi

>> Tô Minh Yến mưa bẻ khoá lòng đêm

>> Trần Xuân An suối sông theo những lối vòng

>> Kiều Huệ lòng buồn tím cả chiều thu

>> Nguyễn Như Bá dõi theo quên gió hắt sương sa

>> Lê Thanh Hồng thương ai thẳm sâu miền chân sóng

>> Trần Hùng dâng trổ cúc quỳ vàng

>> Thanh Tùng từ vệt trời thơ thời giá lạnh

>> Nguyễn Thị Hạnh Loan đâu biết hoa tự thiêu mình mê mải

>> Lê Hương có vạn nỗi buồn sẽ đi dọc đời nhau

>> Châu Đăng Khoa gió vi vu tiếng lục huyền cầm

>> Lê Thuý Bắc gửi vào lời ru

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.