Tin mới Xem thêm

  • Xe máy và người nghèo

    Câu chuyện “cấm xe máy” một lần nữa lại đốt nóng dư luận – cho dù những tranh cãi quanh vấn đề này vẫn liên tục được nâng lên

  • Áo dài xuống đường đòi quyền sống

    Cuộc đời nữ luật sư huyền thoại Ngô Bá Thành đã gắn bó với chiếc áo dài khi xuống đường đòi quyền sống

  • Đặng Huy Giang nguyên trong anh là một bất...

    Đêm giao thừa vừa rồi/ Nhà tôi kê thêm nhiều bàn, nhiều ghế/ Và mua thêm nhiều rượu, nhiều trà/ Cắm thêm nhiều hoa văn minh, văn hóa/ Đón các ông tử tế vào nhà/ Ông tên Chân Thành/ Ông tên Trung Thực/ Ông tên Đàng Hoàng/ Ông tên Ngay Ngắn...

  • Lòng tin - bài học để lại

    Khi mọi người yêu cầu tôi ký chứng nhận bản cam kết của Chủ tịch UBND TP Hà Nội Nguyễn Đức Chung với người dân xã Đồng Tâm, tôi không do dự mà còn nói thêm là sẽ ký như một người chứng thực chữ ký của các bên, và ký xong thì sẽ điểm chỉ

  • Trần Đình Sử, tại sao?

    Có một người thấp đậm, phong cách khá chân phương với nụ cười lành đi từng bước chắc nịch theo cách riêng của mình: Trần Đình Sử

  • Việt Nga - Mùa hoa tam giác mạch

    Ngần ngại mãi, Phong mới quyết định đi Hà Giang cùng cơ quan! Đây là chuyến đi chia tay Phó Tổng giám đốc. Còn gần tháng

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Bình Địa Mộc nửa đêm bước ngắn bước dài

19.4.2017-23:30

 

 

Hay là

 

hay là chiều ở em đi
giống như xưa rất xưa khi lấy chồng
cũng con đò với dòng sông
rứa mà đợi cả ngày không ơi à
bàn tay vẫy giữa mù sa
phía bên kia bước xuân xa lần lần

 

hay là nhỏ nữa chuông ngân
cái đồi thông gió chẳng cần du dương
con chim sẻ nóc giáo đường
giấu cộng rơm bởi vô thường vàng phai 
cành khô quấn sợi nắng dài
giữ hơi ấm để dành vài bữa đông

 

hay là chiều cứ nói không
dưới giàn mướp có chú ong thất tình
bay trong nhứt nhựt vô hình
nhìn con bướm trắng một mình rong chơi
khép đôi cánh mỏng rã rời
giữa thanh thiên nhắm mắt phơi nõn nà

 

 

Nửa đêm

 

tiếng chuông cửa cứ một hồi
rung lên rồi lại tắt rồi rung lên
tai này ngoảnh tai nọ nghênh
cuối cùng định mở nhưng quên cái chìa

tiếng chân bước tuốt đằng kia
tiếng chó vàng khịt cái nia đằng này
chạy ra thì thấy dấu giày
bên cạnh dấu hỏi người này là ai

nửa đêm bước ngắn bước dài
lãng du hay khách vãng lai nhỡ đường
mang theo cả gió cành sương
vài chum nắng chụm đầu tương mái hè

ghì ghìu chiếc lá so le
ngọn cau lớt phớt ngọn tre lùa thùa
bóng người lầm lũi gót khua
bóng con trăng đuổi theo mùa giao nhau

tiếng chuông cửa rắc thật mau
rồi ngưng bặt giữa đêm nhàu bấn đêm
lừng thừng giữa nhớ và quên
giữa quen và lạ dập duềnh giấc mơ

giật mình tung mảnh chăn thơ
lòi câu lục bát nằm trơ chữ buồn

 

 

Phóng sinh

 

bắt con cá trong đìa

thả ra ngoài đồng ruộng

bắt con cá ngoài ruộng

thả xuống tận ao sâu

 

bắt con cá ao sâu

thả ra dòng sông rộng

bắt con cá sông rộng

đụng con cá trên đồng

 

cúi đầu xin khấn lạy

hãy mở lòng vị tha

đừng dây dưa luẩn quẩn

bắt rồi lại thả ra

 

thả ra rồi bắt lại

nam mô a di đà

phóng sinh hay diệt chủng

cá kiến tội tình chi

 

đừng can tâm hành hạ

tróc cả vảy lẫn vi

sống từ bi hỉ xả

ưu phiền dần vơi đi

 

 

Đôi dép

 

đôi dép để ngoài hiên

bây giờ còn một chiếc

một chiếc đi đâu, về đâu?

trong không gian vốn chỉ có ba người

 

một ông già về hưu

suốt ngày ngồi uống trà đọc báo

lâu lâu họp chi bộ

thỉnh thoảng đi chơi

có người mời ông làm thêm vài việc

ở hội

ở đoàn

ở phường

ông bảo

tội các cháu ra trường còn đang thất nghiệp

hơn nữa già rồi đôi khi lú lẫn

nhỡ làm sai lại khổ Đảng khổ Dân

 

một sinh viên ở trọ miễn phí

người nhà quê khiêm tốn thật thà

sáng ăn mì tôm bắt xe buýt tới trường

tối làm thêm

đêm về muộn

tranh thủ ôn bài mai đến lớp

có bữa ngồi trên lầu nhìn qua cửa sổ

đôi mắt buồn muôn thuở liêu trai

 

một phụ nữ trung niên giúp việc

làm theo giờ ghi ngoài cánh cổng

chiếc xe máy cà tàng

chiếc khẩu trang bạc thếch

chiếc túi lũng lẳng ghi đông

tất cả dường như không có gì đáng giá

ngoại trừ bàn tay mỗi lần túm bịch rác

lằn gân xanh kiêu hãnh nổi lên trời

 

nhà không nuôi chó

vì ông già tuổi Tuất

nhưng cả khu này cộng lại

chó và mèo không dưới trăm con

hai chiếc dép chỉ còn lại một

chị giúp việc nghỉ làm

giờ biết hỏi ai?

Nhà thơ Bình Địa Mộc

 

 

Anh cũng đau như em

 

khi nghe những nhát búa mạnh mẽ bổ vào đầu
vật cản kiến trúc quần thể 
xây dựng lắp đặt trái phép 
không riêng gì vỉa hè đường phố mũi tàu ốc đảo
của cá nhân tổ chức nào
nơi này nơi khác nơi kia
mà trên khắp mọi miền Tổ quốc
được làm bằng tiền
mồ hôi nước mắt kể cả tính mạng Nhân dân
ai chịu trách nhiệm?

 

một câu hỏi dài nối qua nhiều thập kỷ
nhiều thế hệ lãnh đạo
nhiều đêm bạc tóc 
hoặc vô tư như hôm qua anh đi nhậu
ôm cô tiếp viên xa lạ
nói lời đường mật vu vơ
xong việc đứng dậy ra về 
phủi tay cái bẹt!

 

khi nghe cán bộ không lưu ngủ quên
máy bay mất tín hiệu lòng vòng bầu trời
hành khách thót tim 
nhân viên đường sắt không đóng gác chắn 
xe tải mất cảnh giác qua trạm 
tàu lửa lao tới gây tai nạn thảm khốc
thanh niên say rượu 
mở công tấc họp xả lũ đập thủy điện
mấy ngàn mét khối nước lênh đênh đồng cạn
mấy trăm hecta hoa màu úng ải
rồi đây họ sẽ ngồi tù
hoặc buộc tội thôi việc
cuộc sống ắt gặp khó khăn!

 

song những mạng người họ vô tình hay cố ý cướp đi
khối tài sản chắt chiu phút chốc họ phá cho tan tành 
người suốt đời thương tật 
kẻ ngậm ngùi trắng tay
đau đớn kéo dài triền miên
ai là người chia sẻ?

 

khi nghe cháu gái bị xâm hại tình dục
chiếc nơ hồng giúm gió trước sân
hạt cườm sút dây lăn sau ảng nước
đôi tay yếu ớt bấu thanh giường khàn cổ gọi mẹ ơi!

 

rồi đây tên yêu râu xanh 
những con quỷ đội lốt người kia
sẽ bị pháp luật trừng trị
nhưng cuộc đời cháu gái đã bị tướt đoạt 
sự trong trắng ngây thơ năm tháng dày vò
vết xước tâm hồn loang lổ
ai là người hàn gắn?

 

anh cũng đau như em 
nhưng giả vờ khỏe mạnh
khập khiễng dưới vòm chiều nắng cả xiên khoai
nghe bệnh thoái hóa di căn qua mái hiên khách sạn
biến chứng sau lớp áo công trình 
cùng câu thơ số phận 
vượt hành trình chân lý tháng tư!

 

Quảng Nam, 4.2017

BÌNH ĐỊA MỘC

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...  

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.