Tin mới Xem thêm

  • Bùi Sim Sim giữa hai chiều quên nhớ

    Chưa đủ nhớ để gọi là yêu/ Chưa đủ quên để thành người xa lạ/ Em ám ảnh anh hai chiều nghiệt ngã/ Nghiêng bên này lại chống chếnh bên kia / Ngôi sao nào thổn thức giữa trời khuya/ Dịu dàng quá lời thì thầm của gió/ Ngủ ngoan thôi ngọn cỏ mềm bé nhỏ/ Biết đâu chừng thiên sứ đến vây quanh

  • Nguyên Trân giữa song khuya thanh vắng

    Phố thị say ngủ/ Thâm u đầy quyến rũ/ Những con đường cong cong mềm mại/ Mang dáng dấp dậy thì/ Mảnh trăng non dướn mình soi bóng/ Khẽ nhoẻn cười lay động mặt hồ êm/ Bao chấm sao li ti huyền bí giữa trời đêm/ Giữ ước mơ thần thoại nơi dải Ngân Hà xa thẳm/ Làn gió mơn vi vu trở về tự vạn dặm/ Ru lá cành lao xao

  • Thảo Phương dường như ai đi ngang cửa...

    Khi nhà thơ Thảo Phương còn trên cõi nhân gian, hơn một lần tôi dự định viết về thơ chị, nhưng cứ lưỡng lự vì thấy trong thơ chị có

  • Nguyễn Thị Hạnh Loan ngọt ngào dâng hiến đam...

    Nụ hôn đưa ta về chốn thần tiên/ Ngôi nhà ấy ngày xưa anh đứng đợi/ Đóa hoa đẫm sương vườn khuya hái vội

  • Cầm tấm bằng cử nhân mà vẫn cứ... ngơ ngác!

    Theo các chuyên gia, chương trình đại học của VN đang đào tạo theo mô hình chuyên ngành hẹp (trong khi thị trường việc làm hiện rất khác so

  • Dạ Ngân - Nhìn từ phía khác

    Một buổi trưa, lúc đó thường nhà hàng chưa mở cửa, một cô gái cứng tuổi hơn tôi và nền nã như mọi cô gái miệt vườn đi xích lô đến Vĩnh Thịnh

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Bình Địa Mộc thức đàn bà

05.7.2015-22:30

 

 

THỨC ĐÀN BÀ

 

thức đàn bà lẫy bẫy trong em
hơ bàn tay lên cái nắng tháng tư không đủ ấm
giọt nước mắt hóa thành vương miện
đội nỗi buồn ngọn cỏ cú miên man

 

bến sông xưa nắng cả dát vàng
ông lái đò tháp thời gian vào mái chèo gãy khúc
cánh lục bình lờ đờ theo số phận
sóng vẫy vùng mặc cả hoàng hôn

 

bóng tre già khuất nẻo cô thôn
mùa đỗ chín chia ước mơ thành vuông đời đen đỏ
em trốn giữa thực hư thời con gái
đợi anh về làm vợ thử một đêm

 

thức đàn bà len lỏi trong em
mảnh trăng mười bốn găm vết thương đến kỳ tái phát 
ngọn gió hoang cuối đường lầm lạc
vào miền xanh con gái ngỡ ngàng

 

ngày mới đến hoa cỏ rộn ràng
con ong vẽ một đường vòng quanh giàn mướp
lời nhạc sến ru nỗi lòng khắc khoải
chìm trong em lặng lẽ thức đàn bà 

 

 

CHUYỆN BÂY GIỜ MỚI KỂ

 

có những chuyện bây giờ mới kể
cộng rơm vàng trước lúc hóa phận tro
cũng đã xanh hàng trăm ngày cốt để
cho đòng đòng căng sữa hạt thóc no

 

chiếc áo cũ trước khi thành mớ giẻ
khoác vào người cho đủ ấm ngày đông
đôi giày rách chau mày thân dâu bể
mang vào đời đâu dễ tháo dây oan

 

mảnh vườn xưa con chim chuyền làm tổ
trước khi bay bỏ ngõ tiếng hót mừng
vài bụi chuối phất phơ cơn bão tố
chụm đầu nghe dăm bảy quả chín lừng

 

có những chuyện bây giờ ngồi kể lại
gót sen em một thuở dấu chân phèn
đồng sâu hút vãn mùa tu hú gọi 
về ăn cơm đứt quãng giọng trai nghèo

 

bầy con nít ngồi khoanh tay chờ đợi
chiếc mo cau rớt thủng ngõ trưa gầy
chưa kịp kéo tuổi thơ đà trượt mất
đôi dép cùn một chiếc giấu sau lưng…

 

 

TỰ KHÚC THÁNG SÁU

 

rốt cuộc rồi phải bỏ ra

chiếc líp sợi sên cái lốp mòn không xài được

chỉ có điều vất đi lại tiếc

nên đành lòng tự phế liệu cuộc chơi

 

những loại đồng nát rải rơi

ném vào đâu cũng sợ môi trường ô nhiễm nặng

xới lại bao điều cũ kỹ

sẽ mới dần trong chính mắt ta

 

vết thương lòng lành lặn thị da

thời gian càng lâu vết sẹo càng mờ dần khi có thể

trách chi đêm trời chuyển

rã rời đau y hệt phút lâm bồn

 

chuyến xe đời bon bon

chở theo bao nhiêu khuôn mặt người vuông tròn mếu mó

chạnh buồn mỗi khi hỏng hóc

chợt vui lúc thanh thản nghỉ ngơi

 

rốt cuộc rồi cũng đến nơi

kê chiếc bàn lệch hẳn một bên gọi là chung số phận

nhặt con ốc vặn vào khung lận đận

tạo thăng bằng nâng bước ta đi…

 

Nhà thơ Bình Địa Mộc

 

 

NỐT NHẠC THÁNG TƯ

 

tháng tư lật đật đi tìm

trong bồ lúa bóng đêm chìm thực hư

trăng sau vườn thấp thoáng như

một người hẹn một người từ bấy lâu

 

đãi đằng dưới lớp nông sâu

chiếc lu sành kiếp bể dâu lùa thùa

vòng quanh ảng nước gió đùa

nghe lành lạnh phía giao mùa năm xưa

 

ngoài sân giọt nắng mới vừa

giấu ngọn cỏ mượt sương chưa vỡ òa

bàn tay vò nỗi xuýt xoa

tiếng chân giẫm tiếng chu choa quân về

 

tháng tư em nón lá quê

che ngang vai mái tóc thề tìm anh

dòng người xanh mải miết xanh

hoa lan rừng tím biếc nhành ca dao

 

vịn đôi bờ dãy thông hào

bài thơ anh phổ nhạc lào xào bay

ru đời tình khúc đắm say

em ru em nốt nhạc đầy tháng tư

 

 

QUI HOẠCH TREO

 

tấm pano qui hoạch dựng lên
bầy chim sẻ tha cộng rơm cuối cùng bay biền biệt
bác nông dân đội chiếc mũ bảo hiểm
trở thành bù nhìn

 

đàn bò gặm nốt bóng mình
trước khi mặt trời từ giã cánh đồng trở về hốc núi
nơi con người ngày xưa lủi thủi
sống như loài dơi

 

tấm pano khuôn mặt rạng ngời
cặp vợ chồng trẻ dắt đứa con vào siêu thị
những tòa nhà mang tầm thế kỉ
bên cạnh dàn xe sang

 

khu đô thị mới khang trang
mọc lên từ cánh đồng hàng ngàn héc ta lúa nước
mọc lên từ cái đầu đêm trước
cách mạng vô sản hình thành

 

tấm pano sau cơn bão hoành hành
chiếc khung sắt gồng lên lột trần sức mạnh công nghiệp
chị ve chai bẻ ngón tay chép miệng
tiếc đĩa cơm gà

 

miền Trung nắng cháy thịt da
cơn gió Lào giống đường gươm của tay sát thủ
chẳng chừa ai ngoại trừ tấm pano bụi phủ
trầy trật đợi vốn đầu tư

 

cánh đồng tội nghiệp gần như
sa mạc hoang vu gắn sau lưng tấm pano qui hoạch
bầy chim sẻ bay về ỉa toạch
rớt xuống đầu gốc rạ trắng phau...

 

Quảng Nam, 6.2015

BÌNH ĐỊA MỘC

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...   

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.