Tin mới Xem thêm

  • Ngô Kim Đỉnh lại về với sông

    Lại về với sông thêm lần trẻ dại/ khói mây đốt đồng khói mây lò gạch/ thênh thênh bay trắng khỏa những bâng khuâng/

  • Tết có còn vui?

    Một nhà văn có nói đại ý vào hội nhà văn thì cũng phải làm đơn chứ, và vào rồi, muốn có giải thưởng nữa thì cũng nên ới nhau một câu cho phải phép

  • Truyện ngắn Chu Quang Mạnh Thắng: Về nhà

    Khoảng bốn giờ sáng, những tiếng chuông ping poong phía bên xóm đạo lại đổ dồn. Chỉ có dịp về quê như lần này, Hương mới lại được nghe những âm thanh quen thuộc như vậy. Lắng nghe hết mấy hồi chuông, cô lại rúc mình vào trong chiếc chăn bông ấm áp

  • Trần Thế Tuyển thơ viết đầu năm

    Tôi về, dấu lạ gót chân/ Cái năm mười tám, trăng gần trời xa./ Tôi về, đắm điệu dân ca/ Sân đình còn mãi cánh hoa sắc màu./ Tìm em mưa nắng dãi dầu/ Cánh đồng xưa với nửa câu hát hò./ Đò xưa ai đợi ai chờ/ Sông xưa và những bến mơ ngỡ ngàng.

  • Ngô Đình Hải - Chậu mai chiều 30 Tết

    Chất xong mấy cây mai, quá giang xe tải về trồng lại. Ba Đực thở phào. Mai năm nay đẹp, giá lại thấp hơn năm ngoái, vậy mà ít khách. Chắc người

  • Phạm Sỹ Sáu & Pháo dậy phố xuân - 5

    Khi Sài Gòn dậy lửa/ Sài Gòn chìm trong tiếng đạn bom/ Dân Sài Gòn thấp thỏm những bữa cơm/ Tị nạn

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Bình Địa Mộc thức đàn bà

05.7.2015-22:30

 

 

THỨC ĐÀN BÀ

 

thức đàn bà lẫy bẫy trong em
hơ bàn tay lên cái nắng tháng tư không đủ ấm
giọt nước mắt hóa thành vương miện
đội nỗi buồn ngọn cỏ cú miên man

 

bến sông xưa nắng cả dát vàng
ông lái đò tháp thời gian vào mái chèo gãy khúc
cánh lục bình lờ đờ theo số phận
sóng vẫy vùng mặc cả hoàng hôn

 

bóng tre già khuất nẻo cô thôn
mùa đỗ chín chia ước mơ thành vuông đời đen đỏ
em trốn giữa thực hư thời con gái
đợi anh về làm vợ thử một đêm

 

thức đàn bà len lỏi trong em
mảnh trăng mười bốn găm vết thương đến kỳ tái phát 
ngọn gió hoang cuối đường lầm lạc
vào miền xanh con gái ngỡ ngàng

 

ngày mới đến hoa cỏ rộn ràng
con ong vẽ một đường vòng quanh giàn mướp
lời nhạc sến ru nỗi lòng khắc khoải
chìm trong em lặng lẽ thức đàn bà 

 

 

CHUYỆN BÂY GIỜ MỚI KỂ

 

có những chuyện bây giờ mới kể
cộng rơm vàng trước lúc hóa phận tro
cũng đã xanh hàng trăm ngày cốt để
cho đòng đòng căng sữa hạt thóc no

 

chiếc áo cũ trước khi thành mớ giẻ
khoác vào người cho đủ ấm ngày đông
đôi giày rách chau mày thân dâu bể
mang vào đời đâu dễ tháo dây oan

 

mảnh vườn xưa con chim chuyền làm tổ
trước khi bay bỏ ngõ tiếng hót mừng
vài bụi chuối phất phơ cơn bão tố
chụm đầu nghe dăm bảy quả chín lừng

 

có những chuyện bây giờ ngồi kể lại
gót sen em một thuở dấu chân phèn
đồng sâu hút vãn mùa tu hú gọi 
về ăn cơm đứt quãng giọng trai nghèo

 

bầy con nít ngồi khoanh tay chờ đợi
chiếc mo cau rớt thủng ngõ trưa gầy
chưa kịp kéo tuổi thơ đà trượt mất
đôi dép cùn một chiếc giấu sau lưng…

 

 

TỰ KHÚC THÁNG SÁU

 

rốt cuộc rồi phải bỏ ra

chiếc líp sợi sên cái lốp mòn không xài được

chỉ có điều vất đi lại tiếc

nên đành lòng tự phế liệu cuộc chơi

 

những loại đồng nát rải rơi

ném vào đâu cũng sợ môi trường ô nhiễm nặng

xới lại bao điều cũ kỹ

sẽ mới dần trong chính mắt ta

 

vết thương lòng lành lặn thị da

thời gian càng lâu vết sẹo càng mờ dần khi có thể

trách chi đêm trời chuyển

rã rời đau y hệt phút lâm bồn

 

chuyến xe đời bon bon

chở theo bao nhiêu khuôn mặt người vuông tròn mếu mó

chạnh buồn mỗi khi hỏng hóc

chợt vui lúc thanh thản nghỉ ngơi

 

rốt cuộc rồi cũng đến nơi

kê chiếc bàn lệch hẳn một bên gọi là chung số phận

nhặt con ốc vặn vào khung lận đận

tạo thăng bằng nâng bước ta đi…

 

Nhà thơ Bình Địa Mộc

 

 

NỐT NHẠC THÁNG TƯ

 

tháng tư lật đật đi tìm

trong bồ lúa bóng đêm chìm thực hư

trăng sau vườn thấp thoáng như

một người hẹn một người từ bấy lâu

 

đãi đằng dưới lớp nông sâu

chiếc lu sành kiếp bể dâu lùa thùa

vòng quanh ảng nước gió đùa

nghe lành lạnh phía giao mùa năm xưa

 

ngoài sân giọt nắng mới vừa

giấu ngọn cỏ mượt sương chưa vỡ òa

bàn tay vò nỗi xuýt xoa

tiếng chân giẫm tiếng chu choa quân về

 

tháng tư em nón lá quê

che ngang vai mái tóc thề tìm anh

dòng người xanh mải miết xanh

hoa lan rừng tím biếc nhành ca dao

 

vịn đôi bờ dãy thông hào

bài thơ anh phổ nhạc lào xào bay

ru đời tình khúc đắm say

em ru em nốt nhạc đầy tháng tư

 

 

QUI HOẠCH TREO

 

tấm pano qui hoạch dựng lên
bầy chim sẻ tha cộng rơm cuối cùng bay biền biệt
bác nông dân đội chiếc mũ bảo hiểm
trở thành bù nhìn

 

đàn bò gặm nốt bóng mình
trước khi mặt trời từ giã cánh đồng trở về hốc núi
nơi con người ngày xưa lủi thủi
sống như loài dơi

 

tấm pano khuôn mặt rạng ngời
cặp vợ chồng trẻ dắt đứa con vào siêu thị
những tòa nhà mang tầm thế kỉ
bên cạnh dàn xe sang

 

khu đô thị mới khang trang
mọc lên từ cánh đồng hàng ngàn héc ta lúa nước
mọc lên từ cái đầu đêm trước
cách mạng vô sản hình thành

 

tấm pano sau cơn bão hoành hành
chiếc khung sắt gồng lên lột trần sức mạnh công nghiệp
chị ve chai bẻ ngón tay chép miệng
tiếc đĩa cơm gà

 

miền Trung nắng cháy thịt da
cơn gió Lào giống đường gươm của tay sát thủ
chẳng chừa ai ngoại trừ tấm pano bụi phủ
trầy trật đợi vốn đầu tư

 

cánh đồng tội nghiệp gần như
sa mạc hoang vu gắn sau lưng tấm pano qui hoạch
bầy chim sẻ bay về ỉa toạch
rớt xuống đầu gốc rạ trắng phau...

 

Quảng Nam, 6.2015

BÌNH ĐỊA MỘC

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...   

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.