Tin mới Xem thêm

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

  • Nguyễn Quang Sáng cánh chim sếu đầu đỏ

    Tài năng và tác phẩm của Nguyễn Quang Sáng không chỉ được ghi nhận bằng những đánh giá cao của các đồng nghiệp, nhà văn đàn anh đàn chị

  • Truyện ngắn Hoàng Hiền: Mẹ con

    U nghỉ đi, con về thu xếp. Dứt lời, Hiên đi ra sân nổ máy lao vút ra cổng, mấy con chó con chạy theo sủa ăng ẳng

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Bình Địa Mộc tín hiệu lúa đương thì

30.8.2016-08:30

 

 

NGÔI LÀNG

 

kẹp giữa ngón tay thời gian 
ký ức quấn mình chật chội 
nỗi đau viền quanh cơn ho khục khặc 
hoàng hôn phủ sóng ngôi làng không wifi tĩnh lặng 
lời tỏ tình muộn 
bay theo khói mỏng

 

rong ruổi con đường xưa 
bất chợt cơn mưa hoài niệm 
nấp vào lòng vị tha con gái chưa yêu đã khóc 
sao đêm lấp đầy khoảng trống ngôi làng không dây internet 
đom đóm truyền thông 
tín hiệu lúa đương thì

 

gấp lá thư dang dở 
ngọn đèn hắt theo chiều gió xoáy 
mái tóc bồng bềnh đội ơn người nuôi dưỡng 
bức vách ngăn đôi tiếng khóc ngôi làng chưa bắt cáp quang 
lay động giọng phát thanh viên 
ấm áp chiếc radio cũ

 

tuổi mười lăm mộng mơ 
vun đầy vườn cổ tích 
nàng Bạch Tuyết thơ ngây và bảy chú lùn nhân hậu 
bà bỏm bẻm nhai trầu ngôi làng không ai chơi facebook 
kể chuyện tấm gương thần 
soi lòng đố kỵ

 

chiều nhuộm vàng vách núi 
sinh tồn mỏi cánh thiên di 
hạt thóc bắt đầu làm quen quy trình tách vỏ 
ngôi làng ngự trị trái tim trước khi google cập nhật 
hiển thị bởi mái đình 
dấu chấm hỏi cong queo

 

 

DƯỜNG NHƯ TÔI ĐÃ TRỌN ĐỜI MẤT EM

 

vẫn đường phố bước xông xênh 
nhưng tôi dường đã buồn tênh lâu rồi
lần qua chỗ xửa xưa ngồi
ghế một chiếc trống nắng đôi vạt nhàu
hai bàn tay nắm chặt nhau
kẹp gì ở giữa mà đau thấu trời
vẫn mùa thu lá vàng rơi
nhưng tôi dường đã trọn đời mất em

 

 

ĐƯỜNG VỀ

 

nắng vỡ òa con đường da banh bục chỉ
rớt xuống đố chiều kỷ niệm nêm thời gian nứt nhánh

 

hàng cây xô cánh nhạn sọc soài lưng trời 
bước chân khoét mòn rãnh mưu sinh chảy tan dòng ký ức

 

mây che ngang đầu xoắn ngọn cau nhập nhòa 
ca dao vỗ thành giếng giật mình hương chanh lãng đãng

 

ngậm ngùi nhớ chữ a không biết ai bày 
mặt trời viền quanh vách núi cục than rẽ quạt ngôi đền

 

cánh đồng thụp xuống sau lưng đàn cò trắng 
hoàng hôn chia hai nhánh tuổi thơ tôi về đâu về đâu

 

 

BẠN ĐÃ LÀM GÌ CHO TỔ QUỐC?

 

xin thưa tôi đã đổ xăng
mua bỉm bọc lót con hằng đêm nghiêng
xem truyền hình truy cập riêng
mạng xã hội với đặc quyền công dân
cuộc sống cứ thế xoay vần
quy ra trăm thứ tiền cần đóng đôi
không ăn đứng chẳng quỵt ngồi
toàn bộ thịt kể cả xôi đàng hoàng
nộp luôn thuế bị viêm xoang
hít nhầm khói bẩn bụi choàng vai khi 
công trường nhà máy tỷ ty
thứ độc hại khác nhiều khi sống cùng
nghĩa là với trách nhiệm chung
đóng công góp của hạp hùn dựng xây
đảng trăm mắt sáng nghìn tay
xin thưa tôi chỉ tỏ bày vậy thôi

 

 

LÀM THƠ

 

ông cố không biết chữ
lật đường cày giấu kín chuyện thơ văn
ông nội loay hoay trường làng
mê Truyện Kiều chong đèn học thuộc

 

cha bật nắp hầm đánh Mỹ
mang con chữ xuống lòng đất thẳm sâu
nghe đồng đội ngâm thơ Tố Hữu
ngỡ sau vườn chim hót líu lo

 

tôi may mắn đọc thông viết thạo
biết kiếm cơm ăn bằng cái chữ thầy cho 
coi việc làm thơ như tâm hồn lỗ thủng 
nâng niu từng miếng vá thời gian

 

ba đứa con học xong đại học
nhưng chẳng đứa nào dũng cảm làm thơ
chỉ mới nghe qua mồ hôi tắm tả
một nỗi buồn không thể buồn hơn

 

một vòng quay bắt đầu quay lại
cháu ngoại lên mười tựa cửa ngắm mây bay 
cánh đồng xưa con trâu già cạy cục
bật luống cày lẩy bẩy câu thơ

 

 

DƯỚI CHÂN THÁP TRUYỀN HÌNH

 

đôi chân trần nứt gót 
lọ mọ ra đồng tháo nước 
loay hoay gom đợt nắng cuối mùa xông ước mơ giòn rụm 
nụ hôn chờ ngày giáp hạt 
nở giữa cánh đồng xanh ngát xanh

 

đôi tay gầy cần mẫn 
gở mảnh lưới lùng nhùng 
mắc giữa đêm ngồi đợi nước ròng 
phản phất mùi mồ hôi muối quyện vào nhau như chưa từng quyện 
mái chèo cút kít trăm năm

 

sợi cói mang hồn quê rong ruổi 
ánh trăng vừa chạm tuổi hai mươi 
chiếc nón lá bung vành e ấp 
mẹ dặn con gái theo chồng đừng dại dột bước vào ngõ sau 
canh cánh bên long

 

tiếng trống khai trường giục giã
tiếng cồng chiên đánh thức đại ngàn ngủ quên
tiếng ve râm ran 
giun đất thì thầm 
thạch sùng tặc lưỡi

 

thành đợt sóng ngầm lặng lẽ phát đi trong tần tần cuộc sống
dao động trái tim sâu thẳm con người 
từ ngày này qua ngày khác 
từ lớp nọ đến lớp kia 
dưới chân tháp truyền hình một niềm tin mặc định

 

 

SÓNG NGỦ NGOAN

 

sóng ơi ngủ ngoan đi nhé
cho mịn màn về kéo da non
hôm bữa gió bày trò con trẻ
cộng dừa khô kéo rạn tuổi mười lăm

 

xương rồng thung thăng cồn cát
rứa mà chiều ngồi sắp lớp can qua
thuyền gác mái nỗi niềm cơn khát
cánh đồng tàn mưa nhỉ giọt phù sa

 

sóng ơi ngủ ngoan đi nhé
cho nồng nàn ngự uyển môi hôn
hàng dương níu lời ru con khe khẻ
môi thầm thào sợ lắm phút li bôi

 

con còng cát dã tràng cổ tích 
xe thời gian dăm bảy lớp nhọc nhằn
biển vỡ òa khối u tĩnh mịch
dưới mạn thuyền bờ bợt ánh trăng

 

sóng ơi ngủ ngoan đi nhé
cho thật thà vỗ giấc chiêm bao
em hôm bữa phơi buồn nóc ché
đêm dầm anh thương nhớ ngấm chênh chao

 

Quảng Nam, 8.2016

BÌNH ĐỊA MỘC

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.