Tin mới Xem thêm

  • Đón tết, đừng quên dưới bóng hoa đào...

    39 năm và mãi mãi về sau, mỗi mùa xuân hoa đào nở, bên hoa đào chúng ta chúc nhau ly rượu mừng, xin đừng quên một mùa hoa đào đã rực đỏ

  • Lê Văn Nghĩa - Ngộ thay tháng chạp

    Sáng nay, nhìn lịch treo tường mới biết đã qua những ngày đầu của tháng 12 âm lịch. Bỗng dưng lẩn thẩn thấy tội nghiệp cho

  • Nguyễn Thụy Anh nhận giải thưởng văn học Nga

    Vào mùng một Tết Nguyên đán Mậu Tuất (16.2.2018), tại trụ sở Hội Nhà văn Nga ở thủ đô Moskva

  • Trương Anh Quốc & Mỗi năm một lần

    Thằng Nam nằm ở bệnh viện, tôi ở lại trông. Nó nằm tuốt luốt tận lầu tám làm tôi lên xuống mệt phờ râu. Không phải là bệnh viện không có thang máy, nhưng đông người quá muốn đi phải chờ lâu. Tôi không thích chờ lâu nên đi bộ. Đi bộ có mệt chút xíu nhưng khỏe người và bù lại ở trên cao tôi nhìn được toàn cảnh thành phố

  • Những quyết định đầu năm

    Ba ngày Tết đã qua, bây giờ là thời điểm nhiều người đưa ra những quyết định quan trọng của năm mới. Không phải ai cũng may mắn

  • Hồi kí của văn nghệ sĩ: những sự thật sau...

    Nghệ thuật là món ăn tinh thần không thể thiếu trong xã hội từ xưa đến nay và luôn gắn bó chặt chẽ với diễn trình phát triển

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Bùi Nguyễn Trường Kiên cổ tích và em

31.01.2018-22:10 

Nhà thơ Bùi Nguyễn Trường Kiên

 

 

CỔ TÍCH VÀ EM…

 

Có phải em từ cổ tích bước ra
Gieo nỗi nhớ vào chiều rồi đi mãi
Tiếng ta gọi
Ngân
Vang
Đại ngàn buồn điên dại
Vắng em rồi mây cũng hững hờ trôi!

 

Vắng em rồi đắng chát đọng vành môi
Nỗi nhớ cũng hóa thành thuốc độc
Tiếng ta gọi
Ngân
Vang
Mệt nhoài bên bờ dốc
Phía bên kia chiều đã xuống lâu rồi!

 

Phía bên kia ngày mới có tinh khôi
Hay nỗi nhớ làm hoen màu mực cũ
Tiếng ta gọi
Ngân
Vang
Nỗi buồn dâng thác lũ
Về đi em có một trái tim buồn!

 

Về đi em cùng ta uống rượu suông
Bên nỗi nhớ đĩa dầu hao le lói
Tiếng ta gọi
Ngân
Vang
Ngực ai chừ đau nhói
Gió ngoài song lặng lẽ buốt qua hè!

 

Cổ tích nên chừng em chẳng thể nào nghe!

 

 

EM KHÔNG PHẢI LÀ EVA!

 

Eva được sinh ra
từ xương thịt của Adam
Eva thở
từ hơi thở của Adam
Eva buồn
từ nỗi buồn của Adam
Eva khóc
cũng là nước mắt của Adam
Bởi thế
chẳng cần hẹn thề trời mây non biển
Adam một đời ấm lạnh có Eva

Em
từ mẹ sinh ra
từ cái gọi-là-tình-yêu của thời xa xưa ấy
nên tôi đến bao lần em có thấy
mấy mùa qua con trăng sáng trăng tà
Adam buồn
tim Eva muốn vỡ
tôi thức suốt những đêm dài trăn trở
em có hay từ dạo ấy tôi buồn
Eva được sinh ra từ Adam
Em thì được sinh ra từ mẹ
nên tôi phải đếm những bước dài lặng lẽ
những bước dài lặng lẽ đến trăm năm

 

 

NỤ HÔN LÚC XẾ CHIỀU

 

ta được em hôn

nụ hôn lúc xế chiều

lúc ta còn say ngủ

lúc kim đồng hồ chỉ ba giờ kém mười lăm

lúc ta một mình cô đơn và khắc khoải

ta lặng thinh nỗi buồn đá sỏi

em bỏ đi

như gió qua rèm

 

môi em thơm mùi gió biển

tiếng em thì thầm như sóng vỗ bờ đêm

rì rào

rì rào

rì rào

ru bờ cát trắng

rì rào

rì rào

cho ta tiếc nuối

rì rào

tiễn cuộc tình xa

 

phải chi em đừng đến

và cũng đừng hôn

để ta không phải thức giấc một mình

để ta không phải tiếc nuối một mình

để ta được một mình gặm nhấm nỗi cô đơn

trong khoảng lặng cả đời không lấp nổi

 

giấc ngủ chiều tiếc nuối

em đi rồi

vương vấn

để mình ta

 

 

CHO VÀ NHỚ

 

Mặt trời cho chút nắng vàng

Biển cho chút sóng tóc nàng cho hương

Chia tay cho chút vấn vương

Biệt ly cho một con đường rẽ hai

 

Cuối chiều nhớ nắng ban mai

Tình xa nhớ những phôi phai một thời

Bôn ba nhớ vị đắng đời

Xuôi tay mà nhớ những lời đầu môi

 

Đưa tay lên ngực bồi hồi

Tim bao lần lở lần bồi xanh xao

Ai cho một đĩa dầu hao

Để tôi nhen lửa đốt vào hư không

 

BÙI NGUYỄN TRƯỜNG KIÊN

 

 

CÙNG TÁC GIẢ:

 

>> “Thơ trắng” - tình trong như đã…

>> Thèm hương chẳng phải từ hoa

>> Ca dao và mẹ và con

>> Yên định cánh chim bằng

>> Viết phóng sự điều tra

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.