Tin mới Xem thêm

  • Nguyễn Ngọc Tư - Theo bầy

    Hồi đầu chỉ là một khối xám lừ lừ trôi. Rõ nét dần một nghé ba trâu, cầm đầu là một người đàn ông có gương mặt lẩn lút trong bụi rậm tóc râu

  • Thêm 9.000 hay 90.000 tiến sĩ cũng vậy

    Với chất lượng chung tiến sĩ được đào tạo như hiện nay, bạn sẽ lắc đầu ngao ngán là dù có thêm 9.000, hay 90.000 người, thì cũng vậy thôi. Phải chăng nên dùng phần lớn tiền ấy không phải cho các tiến sĩ, mà đầu tư vào các giáo sư?

  • Nhật Chiêu một đời dạy học, đọc và viết

    Ở tuổi U70, nhà nghiên cứu văn hóa, văn học Nhật miệt mài sáng tác, bền bỉ truyền tình yêu văn chương cho nhiều thế hệ học trò

  • Chân, Thiện, Mỹ, Hòa

    Năm 2000, tôi tạm dừng sự nghiệp giảng dạy mới chớm nở để đi du học. Chuyến đi đó trước hết là để dành ra một khoảng lặng, bước ra

  • Trần Quốc Toàn - Từ sông Đà tới sông La Ngà

    Theo nghề dạy học từ 1970, nhà văn Trần Quốc Toàn có vốn sống để viết nhiều về giáo dục. Ngoài tập tản văn 99 cửa sổ lớp học (NXB Trẻ 1998) ông còn tập truyện ngắn Nét chữ nét thầy (NXB Trẻ 2006). Nhân Ngày nhà giáo Việt Nam, chúng tôi giới thiệu một truyện ngắn rút từ tập truyện này.

  • Thời giàu là nhà giáo và nghèo vẫn là nhà...

    Bây giờ mọi người đã dần dần quen với cách gọi là “Ngày nhà giáo Việt Nam” chứ thời những năm 1980 trở về trước, ngày 20.11 hàng năm là “Hiến chương các nhà giáo” và đã có một thời các thầy cô cười ra nước mắt: “Ngày hiến cam các nhà giáo…” Sự trùng hợp rất đặc biệt vì “mùa này cam rẻ

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Chiêu Anh Nguyễn sinh ra để giữ điều bí mật

12.5.2011-19:12

Nhà thơ trẻ Chiêu Anh Nguyễn

 

Ảo ảnh ngôn từ

 

Âm sắc lạnh tanh

như huyệt địa

truyền qua em tần sóng vô hình

anh

sản sinh ra triệu triệu nỗi buồn

gởi chúng vào bóng tối

khấp khởi nụ cười chồng chéo lên nụ cười

xô vào màn đêm

những bóng ma kì di

đuổi theo em

em

Người đàn bà sống dậy lúc nửa đêm

icon bật sáng

lang thang trong thế giới ngôn từ

đi về bằng đôi chân giả

dối gạt nhau qua lũ hình nhân sặc sỡ

em

chưa bao giờ đủ hận thù để kéo mình qua bóng tối

khi những âm hưởng chỉ là cạm bẫy

giăng mắc quanh em

tấm lưới mang khuôn mặt người đàn ông

sinh ra để giữ điều bí mật

cho riêng mình

chúng ta

đuổi bắt nhau qua ảo ảnh

giận hờn nhau qua ảo ảnh

chửi rủa nhau qua ảo ảnh

 

duy nhất một điều... không thể là ảo ảnh

nếu tìm ra

hãy cất dùm em thật kỹ

được không anh?

 

 

 Bản ngã

 

Không giữ được những đốm pháo hoa bung ra thành triệu cơn mê hoặc

ta đành gom lại tàn tro

của ánh sáng trên đường bay bùng vỡ li ti

màu nhiệm

cuốn theo cơn thuỷ triều ham muốn được một lần tự huỷ diệt

chính mình

như bùa mê rải dưới chân, ta cuống cuồng chạy theo cơn điên của lòng tự kỷ

những đốm màu phác hoạ rõ chân dung ngàn điều phi lý

nháo nhào nghi kị bon chen

một ngày của ảo ảnh với bóng đêm

khi đốm pháo hoa cuối cùng vụt tắt

hai tay mình tự bưng tai bịt mắt và tự mình ngắc ngứ những cơn vui

trở về với điểm tựa của “cái tôi”

chưa bao giờ đủ mạnh để nâng ta qua một lần tận diệt

 

 

Giao cảm mùa 

 

Không biết những cơn mưa trái mùa đưa chúng ta về đâu

cũng không hình dung nổi tại sao trí nhớ lại eo hẹp đến phát sốt

Khi tán lá cuối đông bắt đầu kết bè kết phái âm mưu che rợp

Gió trở chứng phả vào em những luồng khô đến rạn da

Khoảng cách giao mùa tồi tàn

Như tên cướp cạn giầu trí tưởng bở tước đoạt từ em nguồn sống le lói trên hai nhánh đồng tử

(lâu lâu lại phát ra tín hiệu chớp loé rất chi mời mọc)

Cái uể oải cuối năm không kéo em giãn thêm được centimètre nào

chiếc muỗng café lanh canh mỗi sớm

Và tiếng thở dài (đầy bi kịch)

Nhưng ngày cuối đông tiếng rao của linh cảm vẫn sôi lên như bầu sữa nóng

Tức tối trong lồng ngực em

Chờ đợi

Khoảng cách bí hiểm giữa chúng ta thu hẹp vài đốt tay

cộng thêm thời gian cho cơn đói nghiến ngấu

trận mưa cảm xúc cuối cùng rút khỏi

rớt lại giữa giao cảm mùa những con mắt trần trụi

vỡ tung...

lồng ngực

đồng tử khép...

 

 

Dự cảm đêm

 

Bóng trăng nhạt đu trên ngọn ngọc lan mơn mởn

mùi ngái ngái của đất mùi hăng nồng của gió và mùi tình tự của lũ côn trùng phát ra những âm thanh rỉ rả đẩy em vào sâu hơn cơn điên của đêm

Ngọc lan mãi chỉ phởn xanh chưa một lần kết nụ... (xanh đến buồn nôn)

Và ta mãi chỉ là hai chấm nhỏ xíu màu vàng loé lên trong đêm

ở hai đầu thành phố

đêm gói những con mắt tràn nỗi nhớ

ném vào từng cọng dây li ti giăng mắc ngoằn ngoèo chạy đến tận hang cùng hẻm cụt

đêm vội vàng

chỉ đủ thời gian gởi trên đầu ngón tay sự xô lệch của dự cảm

vào một sớm nào đó

khi tất cả đã tan đi

mùi của đêm cũng loãng dần vào phố

mười ngón tay bơ vơ bắt đầu ngưng thở

nhường chỗ cho mười ngón chân bước trên mặt đất

khi đêm qua là ngày rất thực

dự cảm không còn là dự cảm

vì bàn chân chắc chắn sẽ bước trên mặt đất

khuôn mặt của đêm

icon vụt tắt...

em úp lòng tay che giọt nước mắt

dự cảm bơ vơ

 

 

Tròn và khuyết

 

Hoài bão đêm, ú òa tròng mắt

nhột nhạt em bó gối gục trên ký ức

Tẩy rửa những vệt màu tối

quá khứ chưa cài then

Bỏ ngỏ

Ngày rằm con mắt em trốn chạy khỏi đường sáng lộng lẫy

Đưa giác quan trở lui

thảng thốt

Đốm màu bám như bóng ma trên bầu trời nguyệt thực

Ký ức ăn trăng

qua lăng kính

Biến dạng thảm thương khuôn mặt động

Những nốt tươi như máu nằm nguyên chờ tàn cuộc

Cầu vồng đêm

Dải ngân hà độc thoại

Bàn tay cằn cỗi kéo lệch nụ cười

Ngửa mặt nhìn trời

Chào đời với hai bàn chân đi ngược

Một đêm trăng

                         Hằng hà vết

Mặt đêm lồi lõm

Em vấp phải dấu chân mình kiếp trước

Đêm rằm

Thắp cho ngày chào đời những con mắt biếc

Một ngọn nến xanh

                                   2.2010

 
THƠ TÁC GIẢ KHÁC:

>> Lê Văn Tiến phát hành niềm vui mỗi tối

>> Song May trót tầm xuân mang nhầm hương bưởi

>> Thai Sắc đêm dài lặng lẽ trên tay

>> Khương Hà che những hố thẳm kêu đòi

>> Ngọc Anh khiêu vũ với nỗi buồn

>> Nguyễn Đăng Khương hạt lúa sót ngọt đau

>> Phùng Hiệu xếp từng trang tuổi dại

>> Sa... tình chảy tràn trong đêm

>> Trần Huy Minh Phương hú gió đồng mải miết

>> Đồng Chuông Tử ngọng ngịu ngày dài

>> Lê Hưng Tiến mơ mở thành ý tứ

>> Trần Mai Hường rừng rực lửa nung

>> Thục Linh dăm lần sến bất ngờ

>> Thanh Trắc Nguyễn Văn tứ tuyệt lục bát

>> Phạm Phương Lan tan một giấc mơ

>> Trần Đình Thọ gối đầu trên nhánh rong

>> Đinh Thu Hiền trinh nguyên đâu chỉ một lần

>> Nguyệt Phạm bứt khỏi những thói quen

>> Phan Hoàng chất vấn thói quen và nỗi buồn

>> Ngô Thị Hạnh khoả thân tâm trạng

>> Bùi Tuyết Nhung sợ mình vô tình

>> Lê Thiếu Nhơn quay mặt vào đêm khuyết

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.