Tin mới Xem thêm

  • Sự suy thoái và biến dạng các giá trị nhân...

    Sự suy thoái các giá trị nhân văn trong kỷ nguyên phát triển công nghệ và kinh tế đang diễn ra ở quy mô toàn cầu, có những xu hướng chung của toàn thế giới. Nhưng trong xã hội cụ thể như Việt Nam các xu hướng lớn này được thể hiện ra trong những dạng thức riêng

  • Cô đơn, khát vọng và khoảnh khắc trong thơ...

    Thi sĩ hiện đại nắm bắt khoảnh khắc như nắm bắt mùi hương thoảng qua. Trong các nền văn học xa xưa, ý nghĩa của cái khoảnh

  • Nguyễn Đức Mậu & quả chuông nằm yên lặng...

    Giống quả chuông nằm yên lặng trên đồi/ có tiếng gì rung vang trong tôi/ tiếng biển thét gào và âm u tiếng gió

  • Mai Hương & Cơn giông chiều

    Khung cửa sổ luôn cháng nắng, cái nắng ngầy ngật của mùa hè đầy mồ hôi và bụi bặm. Tiếng ve rè như có hàng trăm chiếc ghi ta xăng, ghi ta bát đánh loạn xạ. Thụy An ngồi viết trong tiết trời đó, không một chút gió. Phóng sự vừa xong. Vẫn còn soát lại cho thẳng thớm lối hàng, thì chuông

  • Hoàng Việt Hằng & Người vợ lính nhà hàng...

    Hoa phượng vĩ vẫn như bó đuốc thắp rực lên trên các hè phố Hà Nội. Màu gợi về nỗi biết ơn người lính đâu chỉ trong một ngày tháng bảy

  • My Tiên buổi sáng và giấc mơ

    Sáng mở mắt/ Hình như chiếc giường đã cạn/ Đặt chân xuống là chạm đất/ Giấc mơ còn rơi rớt đâu đây/ Đêm qua tôi mơ thấy tôi/ Làm miếng mồi móc trên chiếc lưỡi của gã đi buôn/ Hắn nói gì đó vài câu với đồng nghiệp/ Bên dưới là thành phố/ Rất sâu/ Không có bầu trời/ Đêm qua tôi mơ thấy

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Chùm thơ chơi trăng của Mai Khoa

14.6.2017-20:45

 

 

TÌM TRĂNG

 

Hôm qua trăng đi vắng

Nên gió buồn hắt hiu

Bầu trời đêm u ám

Sao trốn từ ban chiều

 

Chắc là trăng đang giận

Hỏi tại ai tại ai

Trăng đi hoài không nghỉ

Để đêm khuya thật dài ...

 

Và chỉ mình ta biết

Trăng héo úa vì đau

Trăng mòn mỏi nên khuyết

Có nhau và mất nhau

 

Ơi mặt trời của ngày

Ơi vầng trăng của đêm

Lật hai bàn tay trắng

Hai mặt ngày và đêm

 

Xa nhau rồi chưa quen

Nên cứ đau trong dạ

Mặt trời lặn bờ tre

Trăng về từ xa lạ ...

 

 

CHƠI TRĂNG

 

Tre đu đánh võng giữa trời

Vầng trăng ai mắc rạng ngời lung linh

Gieo bao thương nhớ ân tình

Để rồi lơ lửng một mình hỡi trăng!

 

 

TRĂNG CỦA MỌI NHÀ

 

Trăng gần cho tới trăng xa

Đêm rằm trăng sáng miệng toe toét cười

Cười cho chú Cuội rong chơi

Bỏ trâu ăn lúa ơi ời gọi cha

 

Trẻ con đám bảy đám ba

Reo hò đuổi bắt dí ma cà rồng

Thằng ba giá thằng ở trần

Đen thui đen thủi quây quần gốc đa

 

Trăng nào riêng của người ta

Trăng là trăng của mọi nhà trăng ơi!

 

 

TRĂNG VỀ

 

Thoáng bay chiếc lá cuối thu

Nhẹ rơi theo gió hoang vu giữa trời

Gieo vào đâu hỡi lá ơi

Để xanh tươi một khoảng trời riêng ta

 

Thu Hà Nội mối giao hòa

Khát khao về giữa bao la nghĩa tình

Thu xa rồi đến Thu gần

Sài Gòn - Hà Nội ngàn lần nhớ thương

 

Ngày ta úp mặt soi gương

Mặt hồ sóng lặng vấn vương bồi hồi

Vành trăng Thê Húc đang cười

Nâng bàn chân thuở tóc dài ngây thơ

 

Bạn mình ơi chén rượu mơ

Giao duyên xin tặng bài thơ trăng về

Trăng gõ cửa những đam mê

Hay trăng thảng thốt ... Ta về vui chung.

 

 

TRĂNG THU

 

Trăng - Thu cứ việc đèo bòng

Cứ giăng ánh bạc gieo lòng người say

Ngả nghiêng chén tạc đêm nay

Thú vui cùng hưởng - đọa đày cùng chia

 

Ngao du khúc hát canh khuya

Gió mang hồn lạc phách chia đôi đường

Chót mang thân phận tha phương

Có đâu tính được trăm đường thu ơi.

Nhà thơ Mai Khoa

 

 

TRĂNG VÀO GIẤC MƠ

 

Trăng cười với những vì sao

Cong cong kiêu hãnh treo vào tầng không

Mảnh mai duyên dáng khôn cùng

Cho thêm ánh bạc sáng cùng năm canh

 

Len vào đi giấc mơ xanh

Dây diều cao vút ngọt lành trên mây

Mảnh trăng tựa cánh diều bay

Cho sao rơi xuống đong đầy mắt em

 

Mơ đi những giấc thần tiên

Những con thuyền mộng bình yên cõi lòng

Vành trăng trôi giữa mây hồng

Ước mơ ngoan cứ tang bồng theo trăng.

 

 

TRĂNG CƯỜI

 

Nhớ hoài dạo ấy ngoài đê

Bãi bồi bưởi chín trăng về chơi chung

Trăng đu trái bưởi xoay vòng

Trái na nứt nẻ trái hồng tròn vo

Trăng thương gió vốn lẳng lơ

Làm cho lá trúc vật vờ ngoài hiên

Trăng theo về những cánh tiên

Sợi tơ se những mối duyên đất trời

Trăng già nheo mắt mỉm cười

Nhớ mùa thu ấy - bãi bồi triền đê...

 

 

NHỚ TRĂNG

 

Chị Hằng đứng ở đầu non

Trăng thu như trái bóng con giữa trời

Nào ai đâu muốn mãi trôi

Tại mây quyến rũ Trăng ngồi không yên

Muốn xua tan nỗi ưu phiền

Đêm thu lặng gió trên miền hoang vu

Đêm thu thì nhớ đến mưa

Trời mưa lại nhớ Trăng thu đêm rằm

Cuộc đời nhớ nhớ mong mong

Thế nên cứ để đêm trông Ngày về .

 

 

MỜI TRĂNG

 

Trăng nheo ánh mắt mỉm cười

Nhìn thu Hà Nội ra mời ông trăng

Này đây chén ngọc ân cần

Này đây thêm chút nồng nàn hơi men

 

Ngả nghiêng chưa nỗi ưu phiền ?

Ghé vai chuốc lấy nỗi niềm được không

Trăng già xin cứ tang bồng

Heo may che chở mây hồng lãng du

 

Người ơi xin mấy vần thơ

Để trăng càng sáng mùa thu càng nồng.

 

MAI KHOA

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.