Tin mới Xem thêm

  • Thông Báo chuyển Website Hội Nhà Văn TP. Hồ...

    Để có thêm nhiều chuyên mục nhằm phục vụ bạn đọc, Ban Thường vụ Hội Nhà văn TPHCM đã thay đổi giao diện, tên miền cho phù hợp với tầm vóc của một trang văn chương uy tín và chuyên nghiệp.

  • Chi hội Nhà văn Bến Nghé Tổ chức cuộc thi...

    Vừa qua, Ban điều hành Chi Hội Nhà văn Bến Nghé đã quyết định tiến hành tổ chức cuộc thi “Văn Chương Bến Nghé” lần 1 (dành cho Thơ).

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Chùm thơ viết ở trại sáng tác Phú Yên- 1

NVTPHCM-25.10.2010-09:30

 

Bất chợt Phú Yên - thơ QUANG CHUYỀN

 

Bất chợt chạm luồng gió nóng

Xui tôi nhớ nắng Tuy Hoà

Bất chợt gặp mây trông ngóng

Em giờ đang ở đâu xa?

 

Bất chợt mây che bia đá

Nước non mờ tỏ tích xưa

Bất chợt xe qua Đèo Cả

Kéo ngày qua núi tránh mưa

 

Bất chợt gặp màu lúa chín

Mùa thu thay sắc Sông Cầu

Cánh cò bay trong bịn rịn

Đem mùa lụt lội đi đâu?

 

Tìm em tôi đi, tôi đến

Lạc vào quen lạ người đông

Lỡ nhau một lời hò hẹn

Để rồi đêm đợi ngày mong

 

Để rồi đi trong bất chợt

Thêm lần về với Phú Yên

Thêm lần tìm nơi xa vắng

Ngang trời bay khuất cánh chim…

 

 

Thạch Bi Sơn - thơ PHỐ GIANG

 

Thạch Bi Sơn- Shiva- ngón tay của Chúa

lưng trời trang sách mở

cánh buồm trong mây

 

Chon von đèo Cả

báu vật giang sơn

vui buồn ánh mắt

 

Chuyện cũ trăm năm

đá thiêng trời đất

mở lòng Phú Yên

 

 

Cụng ly với nhà văn Y Điêng - thơ TRẦN HỮU DŨNG

 

Mưa lất phất phủ mờ cảnh vật

Quán nhỏ

Đèn nhoè khuôn mặt thân quen

Gió thốc tháo

như bầy ngựa hoang luồn qua thị trấn

Chúng tôi ngồi cụng ly

với nhà văn Y Điêng

Mùa này sông Hinh cá lội ngược dòng,

cọp không còn hú dài núi Lá.

 

Cơn hưng phấn bốc lên,

huyên thuyên lắm chuyện

Chúng tôi không dám hỏi

buôn làng giờ ra sao?

Khi bắt gặp ánh mắt ông

chìm khuất trong màn sương mù đục núi rừng.

 

 

Cuộc khởi binh nâu sồng 1898 - thơ TRẦN XUÂN AN

 

Tam quan, bình phong nứt

Khu bảo tháp gió lùa

Chùa cổ đồi Đá Trắng

Còn chăng dăm nét xưa?

 

Am nghĩa binh Võ Trứ

Vọng hoài vó ngựa khua

Gạch vôi sao quá mới

Dưới gốc thu trăm mùa

 

Tìm đâu thư tịch cũ

Qua lửa bão đạn mưa

Ký ức rêu bụi phủ

Chuyện sử đành phai thưa

 

Rộng cửa thiền xưa đón

Giúp vua lẫn không vua

Duy một điều: yêu nước

Là chung tấm lòng chùa

 

Tượng bồ tát từng lấp

Chuông đồng đau vết cưa

Phật nguyên nụ cười Việt

Lung linh bóng nắng trưa.

 

 

Cuộc trò chuyện giữa gió và núi - thơ PHAN HOÀNG

 

đêm đêm trong giấc mơ đuổi bắt chị Hằng

ta trộm nghe núi mở lòng với gió:

- các cụ đồ nho ngày xưa đặt cho núi tên chữ Thạch Bi Sơn. Những bác nông dân quen gọi núi Đá Bia, núi Ông Bia quê mùa chất phác. Núi yêu những bác nông dân và yêu cả các cụ đồ

gió hỏi:

- núi đứng một mình núi có buồn không?

núi tỏ ra sành địa lý:

- dưới chân núi là Vũng Rô của Biển Đông như cô gái đương thì kiêu sa và xa xa phía tây là đồng bằng Tuy Hoà của châu thổ sông Ba lúc màu mỡ phù sa lúc ầm ào thác lũ. Núi vui thú cùng cây cỏ chim muông, núi mê mải ngắm nhìn các cô thôn nữ. Những cô thôn nữ đôi chân trắng muốt dẻo dai, đôi tay thon thả giỏi giang, ánh mắt lúng liếng đa tình

gió hỏi:

- núi nhớ gì về một thời trận mạc? Núi nhớ gì về một thời làm người lính trấn biên?

núi lại làu làu về lịch sử:

- nhớ và nhớ thật nhiều. Một thời núi là vị trọng tài phân chia ranh giới hai nước Việt - Chiêm. Núi phóng tầm nhìn tận xứ sở Cao Miên. Núi gởi hồn theo những đám mây màu cánh vạc về tận miền Ai Lao xinh đẹp. Theo cách tính của các anh học trò học vẹt: núi cao chừng hơn bảy trăm thước, một hòn đá to nhô lên trên đỉnh như mũi giáo, mũi gươm, mũi tên hùng cứ một phương, quanh năm ấp ôm mây trắng. Vị minh quân thi sĩ Lê Thánh Tôn từng đến đây lấy cây rừng làm bút, lấy đá núi làm nghiên, lấy nước biển làm mực, đề thơ lên thạch trụ cao vút chín tầng xanh

núi nghênh đón những tao nhân mặc khách và đón cả những gã ăn mày thất cơ lỡ vận, núi tiễn những đoàn quân oai hùng ra trận và tiễn cả những đôi tình nhân đẫm nước mắt chia ly

gió thẹn thùng hỏi:

- vậy còn với gió, núi không nhớ gì sao?

núi đỏ mặt:

- đã triệu triệu năm rồi

núi vẫn mềm lòng đứng đợi

gió mãi rong chơi hang lạ đồi non

núi vẫn đợi không hờn không trách

đợi đến vàng mây đợi đến đá mòn
 

Nhà thơ Quang Chuyền ở chùa Đá Trắng

Nhà thơ Trần Hữu Dũng ở đèo Cả

Hai nhà thơ Phan Hoàng- Trần Xuân An dưới chân ngọn Đá Bia (Thạch Bi Sơn)

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.

  • Thu, 12/06/2018 - 15:03 — willianale

    My relatives every time say that I am killing my time here at net, except I know
    I am getting knowledge everyday by reading such nice content.

    Feel free to visit my site; descargar facebook