Tin mới Xem thêm

  • Thông Báo chuyển Website Hội Nhà Văn TP. Hồ...

    Để có thêm nhiều chuyên mục nhằm phục vụ bạn đọc, Ban Thường vụ Hội Nhà văn TPHCM đã thay đổi giao diện, tên miền cho phù hợp với tầm vóc của một trang văn chương uy tín và chuyên nghiệp.

  • Chi hội Nhà văn Bến Nghé Tổ chức cuộc thi...

    Vừa qua, Ban điều hành Chi Hội Nhà văn Bến Nghé đã quyết định tiến hành tổ chức cuộc thi “Văn Chương Bến Nghé” lần 1 (dành cho Thơ).

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Chùm thơ viết ở trại sáng tác Phú Yên- 2

NVTPHCM-28.10.2010-12:10

Hai nhà thơ Trần Hữu Dũng và Phan Hoàng ở thắng cảnh đầm Ô Loan- Phú Yên

 

 

Về Thạch Bi Sơn - thơ TRẦN HỮU DŨNG

 

1.

Du khách phương xa đến Phú Yên

Hối hả trèo lên Thạch Bi Sơn

Một thoáng phiêu du

Lòng gần hơn với bậc tiền nhân thời mở cõi

 

2.

Người dân xứ Nẫu nhiều lần đi bộ lên đây

Rồi thong thả tuột dốc bước xuống phố

Cảm giác lâng lâng biến thành gió biển, thành mây

 

3.

Chúng ta biết gì thêm về Đá Bia

Ngón tay chỉ trời của Chúa

Cái linga trời ban cho cô gái Chăm ở Vũng Rô

Điểm tựa dân Ba Na thử cung tên

 

4.

Rằm tháng tám trăng tròn mẩy

Hành hương lên Hòn Đá Dựng

Mơ màng ngắm cảnh vật quê nhà

Thấy mình mới chính thật là mình!

 

 

 

Sân ga dáng mẹ đưa nôi - thơ PHAN HOÀNG

 

từ nhựa sống hì hục rễ bám đất sâu

những cành xanh so vai bầu trời cao rộng

từ hối hả sân ga mỏi mòn chờ đợi

những con tàu say gió kết nối mọi giấc mơ

 

sau mỗi chuyến tốc hành

ta tìm về sân ga khom khom dáng mẹ đưa nôi

lồng lộng Đá Bia

núm vú tinh anh trời đất

hào hiệp sông Ba

thiêng liêng dòng sữa sinh thành

 

sừng sững tầng mây

gió xanh áng thơ huyền thoại

Đá Bia

hiên ngang dáng cha

thách thức đại dương

thách thức những cơn dông lịch sử

 

mênh mang đôi bờ cát dài độ lượng

gió say bầu rượu dân ca

sông Ba

bao dung tấm lòng của mẹ

nuôi cây lúa nghĩa tình

nuôi cả lũ kiến chòm ong

 

sau mỗi chuyến tốc hành

gói hết bão dông vào vali ký ức

ta tìm về sân ga khom khom dáng mẹ đưa nôi

ăn gió

tắm gió

ngủ gió

học gió

luận bàn cùng gió

tiếp sức giấc mơ con tàu thắp lửa những chân trời thiếu sáng

 

             

Tiền chiến và Đồng Cam - thơ TRẦN XUÂN AN

 

rất nhiều nơi hẳn bình thường

ở nước mình sao thấy lạ

nỗi chiến tranh còn vật vã

phu phen nô lệ được thờ!

 

giặc Pháp thương chi đồng khô

sợ đói khiến dân nổi dậy

chúng mong thóc đầy hạt mẩy

tàu viễn chinh há họng to

 

nhưng ta thương bao nhà thơ

phần nào văn nô thuở đó

ép lệ tình duyên òa đổ

cũng như dòng kênh Đồng Cam!

 

thắp hương, cháy nỗi đau thầm

chết đập khác gì chết giấy

Tiền Chiến là Đồng Cam đấy

chừng nay tim ấm lòng no

 

chiến tranh đau đến bao giờ?

cách nào niềm đau chóng dứt?

người thắng khơi trong – vớt mục

lạ, nhưng bỡ ngỡ gì đâu!

 

 

Ký ức trăng - thơ NGUYỄN BÍNH HỒNG CẦU

 

Tôi đứa con của bưng biền ruộng rẫy

tuổi thơ neo trên những cánh đồng

mùa trăng về dậy mùi rơm rạ

tôi cùng bạn bè đuổi bắt vầng trăng

vã mồ hôi

ngồi đốt rơm

nướng bánh phồng bánh tráng

trăng hóa thân vào chiếc bánh tròn vành

 

Tuổi mười sáu ủ vầng trăng trong ngực

đêm nằm thao thức giấc mơ bay

tuổi mười chín theo vầng trăng

qua sông hò hẹn

nụ hôn đầu thánh thần ngơ ngác

môi chạm vành trăng

ứa mật thiên đường.

 

Chiếc áo cô dâu

cài trăng lấp lánh

ly rượu mừng

sóng sánh tràn trăng

tôi say

giấc mơ mười sáu

giữa bàn tay.

 

Năm tháng chiến tranh

đêm cõng vầng trăng

ra đồng cày ruộng

gieo hạt mùa vàng

bát ngát mùa trăng

nợ áo cơm tôi thay người ra trận

nuôi con chờ chồng

thắp lửa trái tim.

 

Kẽo kẹt đêm sâu trăng lặn vào câu hát

giấc ngủ con thơ căng mọng trăng rằm

xẻ vầng trăng gởi người đi một nửa

một nửa vầng trăng treo trong nỗi nhớ.

 

Chạnh lòng thương xót nàng Tô Thị

ôm con chờ chồng trái tim hóa đá

nghìn năm vật vã nỗi oan khiên!

 

Từ giã bưng biền

tôi về phố chợ

đèn điện sáng choang

sắc màu ngập phố

mang theo vầng trăng

đính giữa lưng trời.

 

Ngày tháng đi qua

bốn bức tường chật chội

tôi thành người kẻ chợ bon chen

mộng lợi danh quên vầng trăng tri kỷ.

 

Đôi lần,

tình cờ gặp lại trăng trên gác thượng

khi khuyết khi đầy

một mình trăng đứng đợi

tự bao giờ tôi thành kẻ lạ người dưng?

 

Bỗng ngộ ra lòng mình

cũng khi tròn khi khuyết

nhiễm thói đời cũng xanh lá bạc vôi.

 

 

Nghe trong tiếng đất tiếng người - thơ QUANG CHUYỀN

 

Gặp trong tiếng đất tiếng người

Tiếng chân mở cõi xa xôi vọng về

Đá Bia ai tạc câu thề

Tuy Hoà ai đến xây quê dựng làng

Bao nhiêu mùa vụ xanh vàng

Xóm thôn trồng cấy, sảy sàng buồn vui,

 

Nghe trong tiếng đất, tiếng người

Gặp cây xanh lá, gặp trời trắng mây

Gặp trong cát bụi, gió bay

Đất đai bầm dập tháng ngày chiến binh

Gặp trong cảnh sắc vô tình

Ngày xưa chưng cất để thành hôm nay

 

Người ơi mặn ngọt vơi đầy

Ngoài kia là biển, trong này là em

Ngoài kia là khoảng nổi chìm

Trong này là cõi bình yên của lòng

Trong này là núi, là sông,

Là nơi có dấu chân chồng lên nhau.

 

 

Cát - thơ NGÔ LIÊM KHOAN

 

Mất bao nhiêu thời gian

Để hạt cát từ ngọn đồi này sang ngọn đồi kia?

Những cơn gió của miền Trung

Thổi day dứt qua đồi sáng trắng

 

Những cây dại cằn cỗi già nua

Bám đồi cát

Từng ngọn lá đắng cay muối biển

Cây biết mình không thể đùa cùng mây trắng

Từng chồi non gắng sức vượt lên phận mình…

 

Cát vẫn sáng

Dù biển đêm tối tăm

Cát vẫn trắng

Dù bầu trời qua bao mùa đông mờ xám

 

Đêm,

Cơn gió mang cát từ ngọn đồi này sang ngọn đồi kia

Xoá đi những dấu vết ngày

Lại luân hồi trên nền biển xanh phẳng lặng:

Mặt trời hé một nét môi khát khao nồng ấm;

Cát vẫn trắng

vẫn vun gốc những cây dại cằn cỗi già nua

vẫn cuộn quanh túp lều lá

vẫn âm thầm dưới tán dừa xanh.

 

 

Thăm chùa Từ Quang - thơ PHỐ GIANG

 

Thăm chùa Từ Quang bàng hoàng

xưa đây là căn cứ

nghiêng mình trước anh linh Võ Trứ

nghĩ về mưu lược Trần Cao Vân

hình như đâu đây

tiếng gươm khua ngựa hí

tiếng nghĩa sĩ vọng về

 

thờ người xưa

dưới gốc cây xoài già cỗi

một miếu nhỏ đơn sơ

khói hương

chạnh lòng đá trắng

 

đốt nén nhang thành kính

rưng rưng mắt nhoà.

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.

  • Tue, 12/04/2018 - 23:13 — kendrickpe

    Hello! Do you use Twitter? I'd like to follow you if that would be ok.
    I'm definitely enjoying your blog and look forward to new updates.

    Here is my web page ... descargar facebook