Tin mới Xem thêm

  • Không chỉ từ phía người sáng tác

    Công nghệ đang tràn ngập khắp các ngõ ngách. Bối cảnh của sáng tác và thưởng thức văn học cũng không ngoại lệ. Văn học mạng Việt Nam đang trong quá trình phát triển không ngừng. Cùng với đó là thách thức: Làm gì để văn học mạng thật sự để lại những dấu ấn lâu dài?

  • Tiểu thuyết vẫn đặt ra những câu hỏi lớn...

    hế giới tưởng tượng của Ishiguro có ưu điểm và giá trị lớn là đồng thời vừa có tính cá biệt cao vừa có cảm giác quen thuộc

  • Thanh Long, Thi Gia rút khỏi giải thưởng 2017

    Nhà thơ Nguyễn Thị Thanh Long tác giả tập thơ Những ký âm ngân và nhà thơ La Mai Thi Gia tác giả tập Thơ trắng đã gửi thư tới Hội Nhà văn TP.HCM rút khỏi giải thưởng năm 2017. Đây là 2 tập thơ vừa được Hội quyết định trao tặng thưởng và có những ý kiến dư luận trái chiều nhau.

  • Dương Bạch Mai nhà cách mạng kiên định

    Đồng chí Dương Bạch Mai là lão thành cách mạng, là đại biểu Quốc hội khóa I, Ủy viên Ủy ban Thường vụ Quốc hội khóa II phụ trách Ban thanh tra chính trị miền Đông Nam bộ. Đối với Mặt trận, đồng chí được Xứ ủy Nam Kỳ phân công phụ trách công tác Mặt trận; tham gia Mặt trận Việt Minh

  • Tay Phật và tâm Phật

    Tết đang đến. Nhiều người đã bắt đầu săn lùng những đồ cúng "độc, lạ". Được tìm nhiều nhất là những quả "tay Phật" - phật thủ. Có quả giá đến vài triệu đồng. Nhưng khi mải mê tìm kiếm những quả "tay Phật", hình như không mấy ai nghĩ đến điều cốt yếu nhà Phật vẫn dạy: "Phật tại tâm".

  • Ngô Kha, người đãng trí dấn thân

    Trường ca hòa bình không hư vô sâu thẳm hay bát ngát mù sương như Ngụ ngôn của người đãng trí, nhưng đó là chứng chỉ cho giai đoạn

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Đặng Hoàng Thám đá thở mù sương

22.7.2015-10:45

 

 

HỒI HƯỚNG

 

Trăng bây giờ có như trăng ngày ấy?

Dẫn tôi về lối cũ đường xưa

Tay lỡ chạm làn da mỹ nữ

Khối u tình rút cạn máu tim tôi!

 

Muốn về lại dòng sông thủa ấy

Bên hàng hiên nghe tiếng ru hời

Thương bóng mẹ một đời lam lũ

Như cái cò lặn lội cuối mom sông

 

Đã phiêu bạt giữa dòng cát bụi

Chợ phù hoa nước mắt nụ cười

Em ấm áp mà tình xa lạ quá!

Thoáng đêm nào ánh mắt liêu trai…

 

Như kiếp ngựa đã mòn móng gõ

Chiều bên sông ngoái cổ ngóng quê nhà

Tiếng chuông chùa buông trên đỉnh núi xa

Đau đáu nhớ một thời xưa cổ tích!

 

 

HỒNG HOANG

 

Đêm rừng
Cô miên
Đá thở mù sương
Thác ầm ì âm u

Gió ru đại ngàn

 

Suối chảy về xuôi
Mang chiếc lá đi
về biển
mênh mang

 

Con tàu trông sao
đi giữa xa khơi
Anh nhớ em
Da thịt trắng mênh mông

 

Bình minh thức giấc
Bão biển
Mưa
Rừng tái sinh
Em qua dậy thì
Vào đời… sinh sôi tiếng khóc

Trẻ thơ làm vua
Nữ hoàng bồng con

Mùa yêu… trái rụng…

 


NIỆM KHÚC THU

 

Mùa thu

Chiếc lá sầu

Ngày nắng lên

mong manh

 

Em

đêm

Nhớ bàn tay ấm

anh

khuất trong sương mù

 

Mai về

Cành hoa

gió mưa

tả tơi

 

Có người con gái

Hát ru con

Ca dao buồn

Mai sau…

Tiếng võng

bên hè

Gió đưa… gió đưa

 

Nhà thơ Đặng Hoàng Thám

 

 

TÔI VÀ EM

 

Ngày đã qua và đêm còn ở lại

Tóc em xanh bên mái tóc bạc màu

Níu thời gian giữa giấc chiêm bao

Bình minh sực ngỡ ngàng cơn mộng mị

 

Con chim sáo bay đi từ buổi ấy

Bỏ vườn xưa hoa cỏ hoang tàn

Trăng phố cũ trăm năm màu tuyết bạc

Lăn tăn sóng gợn nhớ nhung gì?

 

Tôi ở lại với thời gian còn lại

Nơi ngã ba  nước chảy chia dòng

Soi bóng mình giữa đời trong đục

Vói tay mái cổ níu trăng gầy

 

Em thanh khiết cười đêm hạnh phúc

Thân ngọc ngà say đắm phút thăng hoa  

Tôi buổi ấy hoá thành cây cỏ

Xin mưa xuân dừng lại một ngày!

 

 

CỔ MỘ

 

Về ngang mộ cổ ngày xưa

Chiều sương khói lạnh lưa thưa mưa buồn

 

Chạnh lòng tôi thắp nén hương

Gió lùa khói toả bên đường cát bay

 

Tôi xoè tay trắng bàn tay

Mấy mươi năm cũng một ngày về không!

 

Một ngày em hết ngóng trông

Tôi thành cát bụi giữa dòng thời gian

 

Chút hương tình cũ tro than

Em dư nước mắt đa mang chi sầu!

 

Người trong mộ giờ về đâu?

Chỉ còn khói toả bên cầu trăng mơ

 

ĐẶNG HOÀNG THÁM

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...  

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.