Tin mới Xem thêm

  • Tích cũ dạy con

    Tôi giở những câu chuyện cổ ra định lấy đó làm bài học cho con. Bỗng tôi giật mình. Tôi nhận ra mình không thể dạy cho con cách vẽ mười con giun trong cuộc thi vẽ của Trạng Quỳnh. Tích xưa chuyện cũ vốn được xem là kho báu trong văn hóa người Việt. Ở đó, vừa chất chứa niềm tự hào về ông cha, vừa có những bài học thâm thúy về trí thông minh, về cách ứng xử.

  • Người đương thời Thơ mới bàn về thơ Huy Cận...

    Từ bốn năm trước khi in tập thơ Lửa thiêng (NXB Đời nay, Hà Nội, 1940), Huy Cận đã có thơ trên các báo Tràng An, Sông Hương

  • Báo chí kết nối xã hội

    Trong khi chúng ta đang thảo luận, loay hoay về ứng xử với cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ tư (cách mạng 4.0) thì Thung lũng Silicon đang thao tác

  • Chùm thơ Haiku của Hà Thiên Sơn

    Trăng mờ/ Hơi thở nhẹ/ Ngực em đang rằm.// Đồi cát/ Dấu chân em/ Ngoài kia biển động.

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Chúc mừng Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam

    Hàng năm cứ đến ngày 21.6, chúng ta cùng chào mừng kỷ niệm Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam, gửi những lời chúc tốt đẹp nhất đến những người cầm bút của làng báo, trong đó có nhiều nhà văn đồng thời cũng là nhà báo.

Chân dung Xem thêm

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Tôn Nữ Thu Thủy dạy con sống nghĩa tình

    Con trẻ luôn nhìn vào tấm gương của cha mẹ mà làm theo. Mình sống đàng hoàng, tử tế thì các con cũng học được cách phân định những điều đúng sai

  • Trần Tuấn viết trong bóng tối…

    Nhà báo, nhà thơ Trần Tuấn (báo Tiền Phong) gắn bó trang viết của mình với mảnh đất Đà Nẵng, mảnh đất của những sự kiện lịch sử, những sự kiện

  • Cao Linh Quân người lữ hành lặng lẽ

    Trong số các nhà văn từng sống và viết ở Nha Trang, Khánh Hòa, thì Cao Linh Quân là một gương mặt khá đặc biệt, nếu như không muốn nói là lạ lẫm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Đặng Hoàng Thám đá thở mù sương

22.7.2015-10:45

 

 

HỒI HƯỚNG

 

Trăng bây giờ có như trăng ngày ấy?

Dẫn tôi về lối cũ đường xưa

Tay lỡ chạm làn da mỹ nữ

Khối u tình rút cạn máu tim tôi!

 

Muốn về lại dòng sông thủa ấy

Bên hàng hiên nghe tiếng ru hời

Thương bóng mẹ một đời lam lũ

Như cái cò lặn lội cuối mom sông

 

Đã phiêu bạt giữa dòng cát bụi

Chợ phù hoa nước mắt nụ cười

Em ấm áp mà tình xa lạ quá!

Thoáng đêm nào ánh mắt liêu trai…

 

Như kiếp ngựa đã mòn móng gõ

Chiều bên sông ngoái cổ ngóng quê nhà

Tiếng chuông chùa buông trên đỉnh núi xa

Đau đáu nhớ một thời xưa cổ tích!

 

 

HỒNG HOANG

 

Đêm rừng
Cô miên
Đá thở mù sương
Thác ầm ì âm u

Gió ru đại ngàn

 

Suối chảy về xuôi
Mang chiếc lá đi
về biển
mênh mang

 

Con tàu trông sao
đi giữa xa khơi
Anh nhớ em
Da thịt trắng mênh mông

 

Bình minh thức giấc
Bão biển
Mưa
Rừng tái sinh
Em qua dậy thì
Vào đời… sinh sôi tiếng khóc

Trẻ thơ làm vua
Nữ hoàng bồng con

Mùa yêu… trái rụng…

 


NIỆM KHÚC THU

 

Mùa thu

Chiếc lá sầu

Ngày nắng lên

mong manh

 

Em

đêm

Nhớ bàn tay ấm

anh

khuất trong sương mù

 

Mai về

Cành hoa

gió mưa

tả tơi

 

Có người con gái

Hát ru con

Ca dao buồn

Mai sau…

Tiếng võng

bên hè

Gió đưa… gió đưa

 

Nhà thơ Đặng Hoàng Thám

 

 

TÔI VÀ EM

 

Ngày đã qua và đêm còn ở lại

Tóc em xanh bên mái tóc bạc màu

Níu thời gian giữa giấc chiêm bao

Bình minh sực ngỡ ngàng cơn mộng mị

 

Con chim sáo bay đi từ buổi ấy

Bỏ vườn xưa hoa cỏ hoang tàn

Trăng phố cũ trăm năm màu tuyết bạc

Lăn tăn sóng gợn nhớ nhung gì?

 

Tôi ở lại với thời gian còn lại

Nơi ngã ba  nước chảy chia dòng

Soi bóng mình giữa đời trong đục

Vói tay mái cổ níu trăng gầy

 

Em thanh khiết cười đêm hạnh phúc

Thân ngọc ngà say đắm phút thăng hoa  

Tôi buổi ấy hoá thành cây cỏ

Xin mưa xuân dừng lại một ngày!

 

 

CỔ MỘ

 

Về ngang mộ cổ ngày xưa

Chiều sương khói lạnh lưa thưa mưa buồn

 

Chạnh lòng tôi thắp nén hương

Gió lùa khói toả bên đường cát bay

 

Tôi xoè tay trắng bàn tay

Mấy mươi năm cũng một ngày về không!

 

Một ngày em hết ngóng trông

Tôi thành cát bụi giữa dòng thời gian

 

Chút hương tình cũ tro than

Em dư nước mắt đa mang chi sầu!

 

Người trong mộ giờ về đâu?

Chỉ còn khói toả bên cầu trăng mơ

 

ĐẶNG HOÀNG THÁM

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...  

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.