Tin mới Xem thêm

  • Đón tết, đừng quên dưới bóng hoa đào...

    39 năm và mãi mãi về sau, mỗi mùa xuân hoa đào nở, bên hoa đào chúng ta chúc nhau ly rượu mừng, xin đừng quên một mùa hoa đào đã rực đỏ

  • Lê Văn Nghĩa - Ngộ thay tháng chạp

    Sáng nay, nhìn lịch treo tường mới biết đã qua những ngày đầu của tháng 12 âm lịch. Bỗng dưng lẩn thẩn thấy tội nghiệp cho

  • Nguyễn Thụy Anh nhận giải thưởng văn học Nga

    Vào mùng một Tết Nguyên đán Mậu Tuất (16.2.2018), tại trụ sở Hội Nhà văn Nga ở thủ đô Moskva

  • Trương Anh Quốc & Mỗi năm một lần

    Thằng Nam nằm ở bệnh viện, tôi ở lại trông. Nó nằm tuốt luốt tận lầu tám làm tôi lên xuống mệt phờ râu. Không phải là bệnh viện không có thang máy, nhưng đông người quá muốn đi phải chờ lâu. Tôi không thích chờ lâu nên đi bộ. Đi bộ có mệt chút xíu nhưng khỏe người và bù lại ở trên cao tôi nhìn được toàn cảnh thành phố

  • Những quyết định đầu năm

    Ba ngày Tết đã qua, bây giờ là thời điểm nhiều người đưa ra những quyết định quan trọng của năm mới. Không phải ai cũng may mắn

  • Hồi kí của văn nghệ sĩ: những sự thật sau...

    Nghệ thuật là món ăn tinh thần không thể thiếu trong xã hội từ xưa đến nay và luôn gắn bó chặt chẽ với diễn trình phát triển

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Đặng Huy Lập thương sông gánh nặng phù sa

18.10.2016-22:30

 >> Từ trong điệu ví à ơ

>> Nụ hôn rừng - tình yêu và niềm tin 

HẠT GẠO MẸ TÔI

 

Mẹ ngồi trút nắng ra phơi
Lúa trong tay mẹ ánh ngời phù sa
Sáng loà hạt gạo đồng ta
Chao nghiêng nón trắng nở hoa mẹ cười
Nghe trong hương lúa đồng tôi

Trắng trong hạt ngọc có lời mẹ ru.

 

 

CHIỀU BÊN EM

 

Giữa trời sao cũng ngu ngơ

Sa vào nỗi nhớ ướt bờ mắt em

 

Một màu lan tỏa hương đêm

Thẩn thờ anh ngỡ tình em đây rồi

 

Màu gì tím nhuộm lòng tôi

Để em gục cả bờ môi vào chiều.

 

 

NỖI NHỚ GIANG ĐIỀN

 

Lượn lờ uốn khúc xanh trong
Ngày đêm thác gọi mênh mông Giang Điền

Mùa vàng nắng đổ chiều lên
Bắp lay trắng đọt hoa mềm gọi trăng

 

Hoàng hôn rớt xuống đầu làng
Từng hồi chuông đổ ngân vang sương mờ

Thánh đường áo tím mộng mơ
Xốn xang anh đợi lối chờ em qua

 

Thương sông gánh nặng phù sa
Níu bàn chân mẹ Người xa Giang Điền.

 

 

VỀ LẠI SÔNG TRẦU

 

Ta về thăm lại Sông Trầu
Nghe xanh, xanh cả sắc màu thời gian
Nụ vàng trải nắng lên giàn
Cong bờ sóng lượn Đá Hàn thác reo

 

Ta về nỗi nhớ về theo
Dáng em gái nhỏ rẫy chiều gió ngân
Nắng vờn vàng đọt ngô xuân
Ẩn hình bên rẫy tần ngần lòng anh

 

Cau xanh cho thắm trầu xanh
Nghiêng nghiêng ngọn cỏ ven cành lá mơ
Sông Trầu nước biếc đôi bờ

Cho anh gửi lại câu thơ hẹn hò

 

Khi nào nắng nhú đồng ngô

Anh về viết tiếp lời thơ Sông Trầu.

 

Nhà thơ Đặng Huy Lập

 

 

LỜI SÔNG BUÔNG

 

Chiều đông hoa cải nhú bông

Nắng tàn lan giọt mật ong nhuốm chiều

Sông sâu tắm bóng vườn điều

Lăn tăn gió gợn. Trôi theo bóng cầu

 

Sông Buông ơi, chảy về đâu

Ta mênh mang giữa bạc đầu sóng reo

Thương ai một thuở eo sèo

Thấp cao chặt đọt buông chiều về đan

 

Mát lòng anh gió hè sang

Quạt buông em thả mơn man ngọn tình

Dẫu em chẳng được là mình

Lòng em vẫn trọn nghĩa tình sông Buông

 

 

ĐỢI

 

Ta ngồi bến vắng đợi em.

Nắng buông nhuộm bóng sao nghiêng cuối chiều

 

Biết rằng bên ấy đìu hiu

Thương người một bóng lưng chiều đa đoan

 

Anh ngồi bến cũ đợi nàng

Trăng vàng một nửa soi sang bờ này

 

Sông về nước vẫn đong đầy

Riêng em vơi cả tháng ngày xa nhau.

 

ĐẶNG HUY LẬP

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.