Tin mới Xem thêm

  • Hà Thiên Sơn uống rượu với mình

    Cảm ơn giây phút bất ngờ/ Mưa ập đến phải trú nhờ mái hiên/ Thất thường chuyện của thiên nhiên/ Để người dưng cứ đứng liền người dưng.

  • Trần Thanh Cảnh - Nhất dương chỉ

    Thật ra thì Hiên chưa bao giờ là con nhang đệ tử cửa Phật. Nhưng Hiên rất chăm đi chùa. Mà chả cứ chùa, nghe chỗ nào

  • Phì cười chuyện nói lái Nam Bộ

    Tiếng Việt là một thứ tiếng thuộc Top đầu hiếm hoi về Nói Lái mà ít có ngôn ngữ của dân tộc nào có được. Nói lái có thành phần xuất thân “chợ búa”, nhưng trở nên phổ biến, thông dụng và ngay cả các bậc tu hành cũng nói lái.

  • Tô Hoàng một lần ngửa mặt kêu trời

    Tiểu thuyết “Ngửa mặt kêu trời” của nhà văn Tô Hoàng do NXB Hội Nhà văn ấn hành năm 1991. Theo tác giả: “Sách ra quầy chưa bao lâu thì anh Bùi Khởi Giang viết bài này. Thuở ấy, trong những bài nhận xét, phê bình cuốn sách, tôi thích nhất bài của anh Giang. Bởi nó bắt "đúng mạch" người viết và những gì tôi muốn tâm sự với bạn đọc

  • Phạm Công Trứ tâm sự hè

    Mùa phượng ấy đã bùng lên/ Màu hoa của tuổi hoa niên nhớ về/ Đây mùa của những đam mê

  • Tiếng Việt phong phú thật, thay vì trả phí...

    Thuở đi học, chúng tôi được dạy rằng, tiếng Việt thật giàu và đẹp. Không ai phủ nhận điều ấy. Dù vậy, tiếng Việt cũng thật đa nghĩa

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Đặng Huy Lập thương sông gánh nặng phù sa

18.10.2016-22:30

 >> Từ trong điệu ví à ơ

>> Nụ hôn rừng - tình yêu và niềm tin 

HẠT GẠO MẸ TÔI

 

Mẹ ngồi trút nắng ra phơi
Lúa trong tay mẹ ánh ngời phù sa
Sáng loà hạt gạo đồng ta
Chao nghiêng nón trắng nở hoa mẹ cười
Nghe trong hương lúa đồng tôi

Trắng trong hạt ngọc có lời mẹ ru.

 

 

CHIỀU BÊN EM

 

Giữa trời sao cũng ngu ngơ

Sa vào nỗi nhớ ướt bờ mắt em

 

Một màu lan tỏa hương đêm

Thẩn thờ anh ngỡ tình em đây rồi

 

Màu gì tím nhuộm lòng tôi

Để em gục cả bờ môi vào chiều.

 

 

NỖI NHỚ GIANG ĐIỀN

 

Lượn lờ uốn khúc xanh trong
Ngày đêm thác gọi mênh mông Giang Điền

Mùa vàng nắng đổ chiều lên
Bắp lay trắng đọt hoa mềm gọi trăng

 

Hoàng hôn rớt xuống đầu làng
Từng hồi chuông đổ ngân vang sương mờ

Thánh đường áo tím mộng mơ
Xốn xang anh đợi lối chờ em qua

 

Thương sông gánh nặng phù sa
Níu bàn chân mẹ Người xa Giang Điền.

 

 

VỀ LẠI SÔNG TRẦU

 

Ta về thăm lại Sông Trầu
Nghe xanh, xanh cả sắc màu thời gian
Nụ vàng trải nắng lên giàn
Cong bờ sóng lượn Đá Hàn thác reo

 

Ta về nỗi nhớ về theo
Dáng em gái nhỏ rẫy chiều gió ngân
Nắng vờn vàng đọt ngô xuân
Ẩn hình bên rẫy tần ngần lòng anh

 

Cau xanh cho thắm trầu xanh
Nghiêng nghiêng ngọn cỏ ven cành lá mơ
Sông Trầu nước biếc đôi bờ

Cho anh gửi lại câu thơ hẹn hò

 

Khi nào nắng nhú đồng ngô

Anh về viết tiếp lời thơ Sông Trầu.

 

Nhà thơ Đặng Huy Lập

 

 

LỜI SÔNG BUÔNG

 

Chiều đông hoa cải nhú bông

Nắng tàn lan giọt mật ong nhuốm chiều

Sông sâu tắm bóng vườn điều

Lăn tăn gió gợn. Trôi theo bóng cầu

 

Sông Buông ơi, chảy về đâu

Ta mênh mang giữa bạc đầu sóng reo

Thương ai một thuở eo sèo

Thấp cao chặt đọt buông chiều về đan

 

Mát lòng anh gió hè sang

Quạt buông em thả mơn man ngọn tình

Dẫu em chẳng được là mình

Lòng em vẫn trọn nghĩa tình sông Buông

 

 

ĐỢI

 

Ta ngồi bến vắng đợi em.

Nắng buông nhuộm bóng sao nghiêng cuối chiều

 

Biết rằng bên ấy đìu hiu

Thương người một bóng lưng chiều đa đoan

 

Anh ngồi bến cũ đợi nàng

Trăng vàng một nửa soi sang bờ này

 

Sông về nước vẫn đong đầy

Riêng em vơi cả tháng ngày xa nhau.

 

ĐẶNG HUY LẬP

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.