Tin mới Xem thêm

  • Tích cũ dạy con

    Tôi giở những câu chuyện cổ ra định lấy đó làm bài học cho con. Bỗng tôi giật mình. Tôi nhận ra mình không thể dạy cho con cách vẽ mười con giun trong cuộc thi vẽ của Trạng Quỳnh. Tích xưa chuyện cũ vốn được xem là kho báu trong văn hóa người Việt. Ở đó, vừa chất chứa niềm tự hào về ông cha, vừa có những bài học thâm thúy về trí thông minh, về cách ứng xử.

  • Người đương thời Thơ mới bàn về thơ Huy Cận...

    Từ bốn năm trước khi in tập thơ Lửa thiêng (NXB Đời nay, Hà Nội, 1940), Huy Cận đã có thơ trên các báo Tràng An, Sông Hương

  • Báo chí kết nối xã hội

    Trong khi chúng ta đang thảo luận, loay hoay về ứng xử với cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ tư (cách mạng 4.0) thì Thung lũng Silicon đang thao tác

  • Chùm thơ Haiku của Hà Thiên Sơn

    Trăng mờ/ Hơi thở nhẹ/ Ngực em đang rằm.// Đồi cát/ Dấu chân em/ Ngoài kia biển động.

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Chúc mừng Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam

    Hàng năm cứ đến ngày 21.6, chúng ta cùng chào mừng kỷ niệm Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam, gửi những lời chúc tốt đẹp nhất đến những người cầm bút của làng báo, trong đó có nhiều nhà văn đồng thời cũng là nhà báo.

Chân dung Xem thêm

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Tôn Nữ Thu Thủy dạy con sống nghĩa tình

    Con trẻ luôn nhìn vào tấm gương của cha mẹ mà làm theo. Mình sống đàng hoàng, tử tế thì các con cũng học được cách phân định những điều đúng sai

  • Trần Tuấn viết trong bóng tối…

    Nhà báo, nhà thơ Trần Tuấn (báo Tiền Phong) gắn bó trang viết của mình với mảnh đất Đà Nẵng, mảnh đất của những sự kiện lịch sử, những sự kiện

  • Cao Linh Quân người lữ hành lặng lẽ

    Trong số các nhà văn từng sống và viết ở Nha Trang, Khánh Hòa, thì Cao Linh Quân là một gương mặt khá đặc biệt, nếu như không muốn nói là lạ lẫm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Đặng Huy Lập tình quê qua điệu ví

13.02.2018-09:10

>> Thương sông gánh nặng phù sa

>> Từ trong điệu ví à ơ

>> Nụ hôn rừng - tình yêu và niềm tin 

 

 

TÌNH QUÊ QUA ĐIỆU VÍ 

 

Nghe điệu ví quê nhà
Răng xốn xang mà thương mà nhớ
Xao xuyến lòng anh sao cứ muốn về 
Uống đọi nước chè ngày xưa mẹ nấu 
Đậm đà tình quê da diết nhớ nhau hoài

 

Quê hương muối mặn gừng cay 
Qua bao năm tháng dạn dày gió sương 
Hai vai nặng nợ tình thương 
Mẹ ơi nước mắt còn vương thuở nào
Quê hương nghĩa nặng tình sâu 
Chan vào điệu ví trọn câu ân tình

 

Em về xứ nghệ cùng anh
Nghe lời mẹ hát lòng mình nao nao

Ngàn sâu sóng lượn lao xao 
Như câu ví dặm rót vào lòng anh.

 

 

HẠT VỊ QUÊ

 

Em gửi cho anh 
Hạt vị quê ngòn ngọt 
Vun từ lòng đất 
Qua bao mảnh hồn quê 
Nhen lên từ bùn sâu
Gạn đục trong gian khổ 
Đất thành duyên nợ 
Chắt chiu bao đời nuôi ta lớn khôn

 

Nghe trong vị quê như có lời cha ông gửi lại
Ngọt cay, hay dở, muối mặn gừng cay
Hồn quê đong đầy 
Cho máu anh thắm đỏ
Thơm mùi bùn nhen hạt lúa nhú lên
Hạt gạo bén duyên, bao đời ông bà cha mẹ 
Kham khổ lầm than úp mặt bám đồng

 

Vị ngọt ấm lòng nuôi ta lớn khôn 
Giọt hương quê chắt gạn bao đời 
Duyên nợ dùng dằng qua câu hát người ơi!
- Gửi anh một chút men đời 
Một hạt gạo trắng nghẹn lời quê hương.

 

 

BIỂN CHIỀU NAY 

 

Cơn sóng vỗ vào chân lữ khách 
Biển thì thào cứ gặng hỏi em đâu
Anh im lặng trước bao câu hỏi
Em về đâu? - Để sóng bạc đầu 

 

Biển đây rồi sao ta xa nhau 
Biển mềm sóng tìm em trong nỗi nhớ 
Biển vần vũ như lòng anh trăn trở
Lao xao hoài sóng vỗ dạt bờ đau

 

Đã lâu rồi ta không là của nhau 
Em vời vợi nơi trùng xa bể biếc 
Nỗi ly tan  trong chiều biền biệt 
Nên cồn cào sóng nhớ gọi tên em

 

Anh lặng im trước khúc nhạc trời đêm 
Biển thầm thĩ vỗ tình nhung nhớ
Giot mặn cứ thấm vào duyên nợ 
Giọt ngọc ngà lăn nhớ ướt bờ mi

 

Kể từ ngày em bỏ anh đi
Biển nông nổi bạc đầu năm tháng
Anh nhặt hạt thời gian trên biển mặn 
Thay dã tràng xe cát đắp hoàng hôn.

Nhà thơ Đặng Huy Lập

 

 

BỐN MƯƠI NĂM TÌNH CŨ 

 

Xa rồi tình cũ bốn mươi năm
Cách biệt người thương khúc ruột bầm
Em về bên ấy thuyền mộng vỡ
Tách lệ dư âm ướt mộng thầm

 

Trả lại em thôi trả lại thôi 
Nắng chiều nhạt bóng lối xa rồi 
Lẻ ánh trăng tàn bên phố vắng 
Lẻ bóng mây chiều lẻ em tôi

 

Có còn chi nữa hỡi người ơi 
Kỷ niệm năm xưa cũng xa rồi 
Bàng bạc mưa chiều phơi áo ảnh 
Lối nhỏ phai mờ chỉ anh thôi

 

Tháng ngày xa khuất kỷ niệm ơi 
Sáo về bên ấy biệt phương trời 
Còn đâu lối hẹn tình xưa cũ 
Trái lệ âm thầm vuốt tim tôi.

 

ĐẶNG HUY LẬP

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Nguyễn Thuý Quỳnh viết giữa đêm và ngày

>> Trần Hà Yên tia nắng mồ côi

>> Phạm Quang Tiễn cây nói thay người

>> Phạm Sỹ Sáu & Pháo dậy phố xuân - 2

>> Phạm Sỹ Sáu & Pháo dậy phố xuân - 1

>> Phạm Công Trứ huyền thoại mưa

>> Diệp Hồng Phương Tết nầy không ở Sài Gòn

>> Đoàn Thị Diễm Thuyên xuân muộn

>> Lê Đạt độc đáo thơ haikâu

>> Nguyễn Cường mùa lại về lại hẹn với mai sau

>> Ngô Kim Đỉnh có nửa Bắc Hà

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

  

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.