Tin mới Xem thêm

  • Phan Thanh Bình trong căn nhà Đỗ Quyên

    Sóng vẫn luôn đến trễ/ Em đợi/ dễ chừng tan/ gió câu vọng cổ vút lên ngàn/ nắng bài chòi ấm sâu lòng đất

  • Lạm dụng PR không làm nên giá trị!

    Nhằm lôi kéo sự chú ý của công chúng, thời gian qua không chỉ trong lĩnh vực thương mại, kinh doanh, mà trong nhiều hoạt động văn học, nghệ thuật, hiện tượng lạm dụng hình thức quảng bá, truyền thông thật đáng lo ngại. Một số tổ chức, cá nhân bất chấp thuần phong mỹ tục cố gắng thực hiện các chiêu trò đánh bóng tên tuổi một cách phản cảm

  • Phan Khôi với việc dịch thuật

    Nhà văn, nhà báo lão thành Phan Khôi có nhiều đóng góp cho văn hóa, văn học nước nhà. Đặc biệt là trong lĩnh vực dịch thuật.

  • Trần Thế Tuyển & khúc tưởng niệm

    Mọi người về nhà đã mấy chục năm/ Đồng đội vẫn ở miền xa thẳm/ Rừng Thốt nốt mùa này lạnh lắm/ Gió Biển Hồ cứ da diết, thúc thôi.

  • Đa số giáo viên dạy thêm vì….tiền

    Nếu dạy thêm mong giáo viên chỉ dạy thêm những em học sinh trung bình và yếu, dành thời gian học tập nâng cao chuyên môn, đổi mới phương pháp

  • Bữa cơm từ thiện và lòng tự trọng

    Sinh viên xếp hàng ăn cơm từ thiện với giá 2 nghìn đồng có thể được coi là “thiếu tự trọng”, vì đã “cướp miếng ăn của người nghèo” hay không là một chủ đề có thể tạo ra những cuộc tranh luận không có hồi kết như đã xảy ra mới rồi trên mạng xã hội

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Đặng Thị Quế Phượng giấu trong tim một bóng người

16.4.2017-19:00

Nhà thơ Đặng Thị Quế Phượng

 

 

RỪNG KHUYA

 

Ngủ rừng sương gió đêm nay

Gió đông lạnh buốt mưa bay đầy trời

Xạc xào tiếng lá khô rơi

Tiếng con suối chảy về xuôi rì rào

 

Mênh mông đêm vắng trăng sao

Tiếng gà rừng gáy xôn xao vọng về

Ai còn thao thức trong khuya

Võng ai đốm lửa lập lòe trên môi

 

Cách nhau vài cánh võng thôi

Thầm  nghe nhịp thở bồi hồi trong tim

Ngủ rừng sương gió chưa quen

Cuộn tròn như tổ sâu kèn mà run

 

Anh nhường tấm áo cho em

Mà nghe như cả rừng thiêng ấm nồng

Dõi theo khói thuốc quyện vòng

Mà trong sâu thẳm tơ lòng vấn vương.

 

 

SÔNG QUÊ

 

Tuổi thơ đá bóng thả diều

Và hăm hở với những chiều tắm sông

Bắt chuồn cắn rốn vừa xong

Mình cùng ùa xuống vẫy vùng tập bơi

 

Vô tư trong suốt tiếng cười

Nước tung trắng một khoảng trời sông quê

Đường thôn mỗi buổi đi về

Từng trang sách mở bốn bề gió reo

Hồn nhiên vui biết bao nhiêu

Trời xanh mây trắng trong veo mắt nhìn

Rồi ta đi khắp mọi miền

Ba lô trĩu nặng nỗi niềm xa quê

 

Võng giăng mưa lạnh rừng khuya

Em thao thức nhớ tim nghe bồi hồi

Giấu trong tim một bóng người

Giấu trong tim một khoảng trời sông thơ

 

Bao lần em gặp trong mơ

Cánh diều em với anh chờ gió lên.

 

 

 

 LỜI MẸ B

 

 30 tháng 4 ơi!

 Ban thờ nhà tôi
 Hình hai người lính trẻ
 Một người lính cộng hòa
 Một người quân giải phóng
 Cả hai cùng ngã xuống
 Giữa đạn lửa mùa hè
 Tan tác cả tiếng ve

 Trái tim mẹ tái tê
 Ngỡ hồn các con chấp chới bay về
 Khói nhang nghẹn vòng bay
 Run run đôi bàn tay
 Ôm hình các con vào lòng như những ngày thơ bé
 N cười tươi trẻ còn gắn mãi trên môi
 Nước mắt mẹ không rơi, khô giọt muối
 Đọng lại quanh mi
 Các con đi giữa hai chiến tuyến
 Tự hào và đau xót khôn nguôi

 

  ĐẶNG THỊ QUẾ PHƯỢNG

 

 

  >> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...  

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.