Tin mới Xem thêm

  • Tôn Nữ Thu Thuỷ hương của lặng im

    Bên trong và bên ngoài bức tường trong suốt/ Cuộc sống mấy cõi sinh thành/ Gió đi qua không nói gì/ Mưa rơi không nói gì/ Nắng chiều hôm không nói gì/ Cả cơn bão đi qua không nói gì/ Mặt trăng xuyên đêm không nói gì/ Mặt trời qua suốt ban ngày không nói gì.

  • Tượng sáp Trần Văn Khê rút khỏi bảo tàng

    Chị Nguyễn Thị Diện, giám đốc Công ty Cổ phần Tượng Sáp Việt cho biết tôn trọng ý kiến của 3 người con Giáo sư - Tiến sĩ Trần Văn Khê, vào ngày

  • Phan Cát Cẩn & nguyên liệu thời đói khổ

    Cối lặc lè gồng những bàn chân thô nhám/ hàng nghìn năm sự thật đã an bài/ hạt gạo vẫn một màu trắng/ phận người thì đen.

  • Khái lược văn học Nga “thế kỉ bạc”

    Trong tất cả các nền văn học nước ngoài có ảnh hưởng tới văn học Việt Nam, chúng ta không thể không nhắc tới văn học Nga

  • Đỗ Thượng Thế phía đàn chim gọi bầy

    Vẫn hồn cốt quê hương đất Quảng, vẫn tinh thần văn hoá xứ Quảng, nhưng thơ Đỗ Thượng Thế mang lại một giọng điệu mới, gần gũi mà khác lạ, đắm say mà tinh lọc trong một dòng chảy xúc cảm ngôn ngữ hiện đại giàu cá tính. Ngoài tài năng thi ca, Đỗ Thượng Thế còn cho thấy sự lao động

  • Bùi Nguyễn Trường Kiên hỗ trợ đồng đội bằng...

    Nhân cuộc ra mắt tập thơ Cỏ ơi…!, nhà thơ Bùi Nguyễn Trường Kiên đã tổ chức gây Quỹ Tương trợ đồng đội và Quỹ Học bổng

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Đặng Thị Quế Phượng trong tiếng nhạc trầm buồn

17.6.2017-19:15

 >> Hú vang vách núi như tìm bóng ai

>> Giấu trong tim một bóng người

 

 

NGHĨA TRANG RỪNG CHIỀU TÂY BẮC

 

Con như nghe tiếng bước chân cha

Rầm rập trong đoàn quân Tây Tiến

Xuyên làn mây triền dốc đá tai mèo

Tin thắng trận ngàn vạn tiếng quân reo

Tiếng đàn tiếng sáo của cha vẫn ngân theo

Hoa ban nở trắng lưng đèo...

 

Nghĩa trang chiều núi thẫm xanh

Ngôi mộ nào cũng ghi: Liệt Sỹ Vô Danh

Con không dám tin trăm phần trăm

Ngôi của cha, nhà ngoại cảm chỉ

Mà với dòng suy nghĩ

Trong lòng đất nâu

Tất cả là cha của mình

Đã góp xương máu hy sinh

Cho đất nước hòa bình 

 

Con thắp nhang lên từng ngôi mộ

Khói nhang hiu hắt về trời

Nước mắt tuôn rơi

Trong tiếng nhạc trầm buồn Hồn tử sỹ

 

Ngày cha đi! Biệt ly biệt ly

Nhà mình giặc dỡ đi

Vườn chúng cào phẳng lỳ

Mẹ bị chúng bắt đi tra tấn dã man 

Cuộc sống chị em con cơ hàn

Màn trời gối đất nằm sương

Dân làng xót thương góp công góp của

Dựng tạm căn lều

Bao năm mẹ tần tảo sớm chiều

Nhà lầu thay mái rạ liêu xiêu.

Khu vườn xanh rộn rã tiếng chim kêu...

 

 

HÀNH QUÂN QUA VAI EM

 

Các cô gái trẻ đứng ken vai
Hai hàng ngang qua suối

Những thân cây được nối làm cầu

Kê trên vai mềm rướm máu giữa dòng sâu

Các anh hành quân rầm rập ngang đầu

Vội vàng hỏi tên nhau quê quán

Tiếng vọng vang vách núi

Trong đêm tối, không biết mặt nhau

Mà nhớ mà thương từng bước chân đi vào trận tuyến

Các anh đi mưa rừng gió biển

Hẳn cũng mang trong tim

Hình bóng những thân cầu ...

 

 

THẦY ƠI!

 

Thầy ơi! Biết mấy thu rồi

Thầy yên nghỉ giữa núi đồi Trường Sơn

Nắng nung chớp bể mưa nguồn

Hàng cây trong tiếng ru buồn tháng năm

Con đi những bước thăng trầm

Nhớ lời thầy giảng những vần thơ hay

Từng trang sách mở cầm tay

Dạy con bước tiếp những ngày mai sau

Con đi vai áo bạc màu

Gót son sỏi đá dãi dầu đường xa

Tưởng như thầy dắt tay qua

Bao lần mi mắt nhạt nhòa đầy vơi

Bao nhiêu mùa lá vàng rơi

Tình thầy chẳng thể phai phôi sắc màu

Con về đây mà thầy đâu

Chỉ mây trắng phủ ngang đầu Trường Sơn...

Sông có cạn núi có mòn 

Tiếc thương thầy mãi vẫn còn niềm đau

Ơn thầy biển rộng sông sâu
Nén nhang lòng suốt canh thâu nhớ thầy .

Nhà thơ Đặng Thị Quế Phượng

 

 

CHỊ DÂU

 

Hai mươi tuổi chị góa chồng

Tóc xanh chấm gót, trắng vòng khăn tang

Anh hy sinh ở phía nam

Vai chị một gánh cơ hàn đường xa

 

Thờ chồng báo hiếu mẹ cha

Nuôi em ăn học đã ba năm liền

Thương người dâu trẻ thảo hiền

Mẹ cha khuyên chị bước thêm lần đò

 

Chị đi lòng những âu lo

Chiều quê mưa gió phủ mờ mặt sông

Phía xa bảy sắc cầu vồng

Mà không ngăn được mưa lòng chị ơi!

 

Mừng chị đũa lại có đôi

Mâm cơm vắng chị em ngồi lặng câm

Tết nào chị cũng về thăm

Ngàn lời gửi khói nhang trầm nghẹn bay

 

Thương chị vóc dáng hao gầy

Tóc xanh phủ trắng màu mây trái mùa

Chẳng còn dáng trúc ngày xưa

Bốn mùa dãi nắng dầm mưa đã từng

 

Gặp nhau khôn xiết tủi mừng

Thầm mong tóc chị tôi đừng trắng thêm

 

ĐẶNG THỊ QUẾ PHƯỢNG

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...  

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.