Tin mới Xem thêm

  • Hướng đến nhất thể mới con người - tự nhiên...

    Được sự đồng ý của Viện Hàn lâm KHXH Việt Nam, Viện Văn học tiến hành hội thảo khoa học quốc tế Phê bình sinh thái: Tiếng nói bản địa - Tiếng nói toàn cầu tại Hà Nội. Hội thảo đã nhận được hơn một trăm tham luận từ các nhà khoa học nhiều nơi trên thế giới và ở Việt Nam. Với số đông người đọc Việt Nam, phê bình sinh thái vẫn là bộ môn khoa học đầy mới lạ

  • Niềm tin

    Bạn tôi mới đề xuất lên Hội đồng thành phố Bristol (Anh) một đề án kinh doanh. Hội đồng thành phố thấy đề án khả thi

  • Sơn Ca làm tung cả gió đông

    Tháng mười hai/ Đầu nhà hoang hoải/ Cây xoan gầy trơ cành run rẩy/ Ủ mình chờ nhú lộc mùa sau/ Đêm gió bấc thổi sâu/ Mẹ sinh em trong cơn gió âu sầu/ Tàu lá chuối cũng vặn mình rách toạc/ Theo những cơn đau./ Tháng mười hai/ Cha thắp đèn, mẹ hát những câu ca/ Ru ầu ơ…/ Con gái sinh trong mùa đông tháng giá/ Mắt mẹ thêm sâu/ Áo cha nhiều mảnh vá

  • Bước gió truyền kỳ: Cảm hứng lịch sử...

    Tôi đang cầm trong tay tập trường ca Bước gió truyền kỳ của nhà thơ Phan Hoàng. Đọc xong tập trường ca của anh

  • Đặng Thị Quế Phượng ngực rung lên tưởng vỡ

    Con thuyền lướt trên bóng mây/ Giật mình trăng thức loang đầy sóng xanh/ Giữa ngàn sen tựa bức tranh/ Cầm làn hương ngát ta dành tặng nhau

  • Bán sách theo cân, có hạ giá tác giả?

    Vào dịp cuối năm cũ, đầu năm mới, để thu hút độc giả đến với sách, nhiều đơn vị làm sách đã tung ra các chương trình giảm giá sách, trong đó có cả “bán sách theo cân”, liệu cách làm này có “hạ giá” tác giả? Hàng loạt chương trình sách giảm giá...

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Đặng Tường Vy tình rơi phiến đá

19.4.2017-10:10

 >> Ngỡ chạm bờ hạnh phúc

>> Vui buồn nhả hết vào thơ

>> Gói nhớ vào đêm

 

 

CÒN MỘT NIỀM TIN

 

Vàng rơi chiếc lá

Mùa ngả mùa sang

Tình rơi phiến đá

Tiễn người sang ngang

 

Bóng che khuất bóng

Hình tiễn đưa hình

Trời cao đất rộng

Còn một niềm tin

 

Trời tròn ôm trọn

Đất vuông gói đầy

Xuân về nghiêng nón

Phúc tròn gang tay.

 

 

ĐỪNG ĐI NGƯỢC GIÓ

 

Em đi ngược chiều gió

Tìm lại chút hương yêu

Em nghe rằng đâu đó

Mộng cũ trôi lều bều

 

Em đi ngược chiều gió

Hỏi tình yêu về đâu?

Bao nhiêu lời bỏ ngỏ

Lởn vởn quanh mái đầu

 

Em đi ngược chiều gió

Hỏi vì sao? Vì sao?

Gien tình yêu đổi rõ

Biến thể tự hôm nào?

 

Em đi ngược chiều gió

Hỏi sao hồng đầy gai?

Hỏi sao lòng băng bó?

Vết thương khóc bi hài

 

Em đi ngược chiều gió

Sẽ về đâu? Về đâu?

Cởi áo lòng buông bỏ?

Sẽ nhẹ vơi nỗi sầu

 

Thôi đừng đi ngược gió

Phận nữ là nữ thôi

Muôn đời thua ngọn cỏ

Mặc sự đời đãi bôi.

 

 

EM CHO NGƯỜI TRANG SÁCH

 

Đừng hoá kiếp thiêu thân

Giết mình trong ảo ảnh

Đừng khát đời tình nhân

Đêm chiếu giường hoang lạnh

 

Em sợ loài cá cảnh

Khóc ngục tù trăm năm

Soi bờ mi ráo hoảnh

Lạc lầm chốn cùng thâm

 

Thương chim lồng bặt tiếng

Nơi gác tía lầu son

Bước chân nào khập khing?

Khát vọng đã chết mòn

 

Thương má hồng phận bạc

Duyên mỏng treo đầu cành

Cơn mơ chiều hoang lạc

Em ngậm ngải tìm trầm

 

Bình minh về qua ngõ

Con nhạn lạc vướng dây

Có người dưng khác họ

Cho tựa đỡ vai gầy

 

Xin đừng làm lữ khách

Khi bóng ngả chiều tan

Em tặng người trang sách

Mình cùng viết cẩm nang.

Nhà thơ trẻ Đặng Tường Vy

 

 

ĐIỀN VÀO TRANG VỞ

 

Tình anh á phiện

Gây nghiện trăm năm

Em uốn thân tằm

Âm thầm tơ nhả

 

Tình anh sóng cả

Dật dã từng cơn

Động núi sờn non

Vòng tròn củ ấu

 

Lòng em nung nấu

Bến đậu yêu thương

Nuốt cạn vô thường

Hoa tường vy nở

 

Tình chồng nghĩa vợ

Ghi nợ răng long

Nhẫn cỏ trao lồng

Kiếp "Rồng" quấn quýt

 

Trời ngâu gió rít

Không bít lối về

Còn nghĩa phu thê

Điền vào trang vở.

 

 

GẤP TRANG SÁCH CŨ

 

Có tu thêm bảy kiểng chùa

Cũng không rửa được một mùa tội gieo

Ba đời nghiệp uốn dây leo

Mấy ai gỡ nổi chướng treo mái nhà?

 

Có tu hết bóng trăng già

Tu thêm kiếp nữa cũng là phàm phu

Dấn thân nước đọng ao tù

Làm sao vén hết mây mù tìm trăng?

 

Hỏi sao không uốn búp măng?

Để cho tre mọc nhùng nhằng lối đi

Tham sân trổ nhánh xuân thì

Duyên phun phún nghiệp bõm bì bùn nhơ

 

Xảo ngôn sáo ngữ vần thơ

Treo khuôn mặt nạ trẽn trơ nhoẻn cười

Soi gương, gương rạn, gương rời

Gắng tu chút nữa cho đời bình yên

 

Mặc cho nhân thế đảo điên

Gấp trang sách cũ chung chiêng tặng người.

 

ĐẶNG TƯỜNG VY

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...  

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.