Tin mới Xem thêm

  • Trần Tử Văn - Tác phẩm chọn lọc

    Trần Tử Văn - Tác phẩm chọn lọc (NXB Trẻ) là bộ sách 3 tập của nhà văn, nhà báo Trần Tử Văn, gồm: tiểu thuyết

  • Phạm Hữu Hoàng - Góc quê êm đềm

    Ông Hạn rất thích chơi cây cảnh. Thú chơi này đã thấm vào máu ông. Bởi vậy, từ lúc về hưu, ông luôn quẩn quanh bên những chậu

  • Việt Nam đang vay nợ như thế nào?

    Lần đầu tiên nhiều số liệu chi tiết về nợ công được người đứng đầu ngành tài chính công bố tại diễn đàn Quốc hội.

  • Mời hội viên đến viếng nhà thơ Kiên Giang

    Thương tiếc nhà thơ, soạn giả Kiên Giang - Hà Huy Hà, Hội viên sáng lập Hội Nhà văn TP.HCM, vào lúc 10h sáng ngày 01.11, Ban Chấp hành Hội sẽ tổ chức đoàn nhà văn hội viên đến viếng ông tại Nhà Tang lễ TP.HCM ở số 25 Lê Quý Đôn, quận 3.

  • Thiên Hà khóc thi sĩ Kiên Giang

    Ba ngày thở oxy/ 64 giờ bất động/ Trước giây phút phân ly/ Vẫy tay chào cuộc sống/ 85 năm làm người

  • Nhà thơ Kiên Giang đã đột ngột ra đi

    Sau một cơn đột quỵ và lâm vào tình trạng hôn mê sâu, nhà thơ - soạn giả cải lương Kiên Giang - Hà Huy Hà đã từ trần vào lúc 6h30 ngày 31.10.2014 tại Bệnh viện Nguyễn Tri Phương (quận 5, TP.HCM), thọ 86 tuổi.

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

ĐINH HIẾU MINH chợt thấy bóng em rơi

29.12.2010-15:37

Nhà thơ trẻ Đinh Hiếu Minh

 

 

Trà đá ru nhau

  


Chúng ta là những đứa trẻ đồng quê
tập làm người lớn ở ngã tư thành phố
chiều trà đá ru nhau
 
quê tao mùa này hạn lớn
quê mày lại trắng đồng
chẳng vạt đất nào không bật ngửa dưới nhát cuốc của cha
lưỡi liềm của mẹ
chị tao ở nốt mùa cải này rồi cũng sang sông
cánh đồng chưa thôi lầm lũi
giấc mơ cánh cò len lén bến sông.
 
xoay xoay ly trà đá lại mong mình bé dại
chiều cỏ may mê mải cánh chuồn chuồn
chúng ta là những ngọn gió đồng quê
phất phơ thành phố.
chiều trà đá ru nhau. 
 
tao nhớ cái mùi đốt đồng trong chiều rơm rạ
con châu chấu xém lửa cháy chiều
dáng mẹ nghiêng nghiêng
cổng làng chẳng biết có quên tên đứa trẻ năm nào. 
 
bao nhiêu chiều trà đá
để hong lại hiên nhà những tiếng chim trong trẻo
bao nhiêu giấc mơ
để về làm hoàng tử câu chuyện của bà
 
ly trà đá trong buổi chiều chợt lạnh 
 
thôi về mày
ngã tư đã lên đèn
chúng ta sẽ băng ngang.
 
 
Buổi giêng hai…
 
 
Ngày xưa cha mẹ yêu nhau bằng cây cau ngọn lúa,
Con sông cạnh làng làm nỗi nhớ bắc ngang
Mẹ hát đối giỏi nhất ngày thi hội
Bố cạnh làng hay mê mải bước sang.
 
Bố mẹ yêu nhau từ củ khoai mùa lũ
Cánh đồng xanh lên ước muốn xuân thì
Mái nhà tranh tường rêu bóng cũ
Bố mẹ thương nhau từ hạt lúa khù khờ.
 
Nay chúng mình yêu nhau giữa thành phố không quen
Điện thoại thâu đêm ngồi chờ nhau đến sáng
Có bài hát nào vừa quen vừa lạ
Nhớ lấy bóng nhau, nhớ tiếng hát của làng
 
Nay chúng mình yêu nhau khi xa vắng gió đồng
Tháng Giêng về nhớ cửa chùa yếm thắm
Mẹ anh bảo “con đi về bện gió”
Buổi giêng hai con chớ có hai lòng.
 
 
Bao giờ thì em về
 
 
Chẳng còn mùa đông về trong căn gác trọ
Bình minh buồn như một đôi tay - không - còn - về - đây - nữa
Gió hát mùa rằng những thắng năm đã cũ,
Đã không còn thấy em ngồi hát như lũ chim bên nhà,
 
Buổi sáng thôi không còn đánh thức bình minh
Con mèo lười đã từng ngủ muộn trong lòng tay anh,
giờ đã ở một hiên nhà rất khác
Làm sao để không nhớ và tự hát một mình,
Chiều gió bấc ngày mưa quay quắt,
Bao giờ thì em về
 
Bao giờ thì thôi mơ về những ngày đã cũ,
Buổi chiều rơi lại đưa anh tới những góc phố quen,
Đã không còn em nữa, bà chủ nhà đến hỏi sao anh ngồi giặt áo một mình
Dạ, cô ấy không về, cháu chỉ biết phơi lên những ngày giông gió
Mùa đông cũng gần kề.
 
Đã không còn em nữa
Sao những giấc mơ cứ trở về sau tiếng mọt gỗ đục rỗng cánh cửa đêm
Tình yêu qua đi như một ngày buổi chiều hết gió
Anh đi tìm mình chợt thấy bóng em rơi.
 
 
Chia tay nỗi buồn
 
 
Anh đã thôi không còn ngồi một mình ở quán cà phê phố,
để dắt tay những đợi chờ cho người nghệ sĩ già thổi qua mùa gió những nốt trầm
những cô đơn đã ra đi để lại một chỗ ngồi đơn lẻ,
những mùa vàng đã rụng, mùa rét đã trôi... và không ai buồn nhớ,
anh không còn là buổi chiều, khi cà phê vẫn loay hoay chia cho mình giọt nhớ
chợt thấy thương cà phê phố
khi mình bước ra, ai sẽ gõ vào buổi chiều những điều duy nhất
mưa thì rất xa
sẽ chia tay khung cửa có rèm che khắc hình ngọn sóng,
chiếc bàn nỗi buồn vừa khô,
sẽ chia tay thôi, gió đi về đơn lẻ, chiều nay cũng đã một phương
chỗ ngồi chắc sẽ ghen tuông
vì anh không đi hết buổi chiều, không đi hết những ngày quạnh quẽ
chia tay tất cả
để yêu em…
 
 
Hiền
 
 
Em hiền như lá cỏ
một sáng mai bình minh
dấu chân mặt trời lướt qua em
môi mềm cơn khát
anh là kẻ không biết ngôn từ của mảnh đất lặng im
nơi em mọc chồi
anh rũ mình lả lướt
đi qua mùa lá cỏ
mềm mại cơn say
anh xước tim trần
cỏ em xót đau
sương em lạnh giá
anh trốn sơn say
giả vờ làm kẻ điềm nhiên
em vẫn hiền như lá cỏ
xiết vào anh một vết đau ran rát
anh giả vờ không biết đau
chỉ vì em hiền như lá cỏ.
 
 
Sau cùng
 
 
chỉ tình yêu anh còn nhớ đến em
sau tất cả 
sau cả những mùa hoa em bỏ lại
phía chân trời sắc màu không thắm mãi
chỉ tình yêu anh còn nhắc tới em
khi loài chim không tên vỗ cánh
bay qua khu vườn ngủ yên tĩnh lặng
em trở thành hoài niệm của hàng cây
ngày em nhặt lá vàng
trổ vào thân xác anh
đổ vào tình yêu anh
một tình yêu không hề biết nói
chỉ lặng im nhớ tên em
sau cùng tất cả
là anh
tình yêu anh
gào lên trước cuộc đời
như loài hoa rũ cánh trước mặt trời
sau cùng tất cả
anh trở về
thấy mình vô nghĩa
khi chỉ biết nhớ tên em.
 
 
Thành phố tháng mười
 
 
Tháng mười mùa thu,
anh yêu em như con mèo lười ngủ trên nóc bể
những buổi ngày nằm mê
những ban đêm nằm thức
Tháng mười có hồ nước xanh, ánh mắt em là chiếc lá cuốn sâu vào lòng hối hả.
Tháng mười chạm vào những giọt mưa buồn bã
cà phê mong em, tháng mười gầy như ngọn gió qua chiều
Anh đã đi qua sáu lần tháng mười của thành phố mùa thu
liêu xiêu cuộc đời, kẻ sống ở làng quê mà mang mình ra phố
ngọn gió tháng mười cũng tắc đường buổi chiều, đi làm trễ giờ ban sáng.
nhiều giọt cà phê loang.
trên mặt bàn số phận
thầy bói ngày xưa xem đường số vận
phán rằng anh yêu em sẽ vào lúc tháng mười
 
Thành phố tháng mười nhiều những buồn vui,
những tòa nhà cao tầng cửa kính, cao hơn tất cả những ngọn tre trăm tuổi ở làng mình
những hàng rong bị đẩy khỏi vỉa hè
tháng mười này họ đã ra phố từ nhiều mùa lúa hạn
“tháng mười chưa cười đã tối”
thành phố sáng đèn, ngọn đèn nào soi vào giấc ngủ của người phu khuân hàng
chợ đầu mối tinh sương…
anh nằm tựa lưng vào gốc rạ tháng mười
con trâu cày bật lên tiếng nấc
ngọn gió tháng mười bơ vơ đồng đất
ai sẽ về gieo hạt cánh đồng xa
 
Tháng mười ngọn gió ngủ sau lưng,
thành phố vẫn ồn ào trước mặt
nhiều những con đường đã đi vào khúc ngoặt
anh yêu em nên rẽ về quán nhỏ
mắt cười mùa thu, môi về tháng gió
mình yêu nhau giữa thành phố tháng mười…
 
 
Em đi
 
 
Em đến rồi đi khi chiều tối,
Lá trên cây ào ạt đổ xuống đường,
Mùa đông đấy, gió đông lùa ngõ phố
Bàn tay em bé nhỏ trước hiên nhà.
 
Em đi rồi phố có bốn mùa đông,
Thân cây gãy nằm im nghe gió thốc,
Chiều hôm qua còn dồi dào nhựa sống,
Cuối chiều nay đã ngủ dưới dấu giày.
 
Sao em về thành phố lắm mây bay,
Mà em đi lại giấu mình lặng lẽ,
Em và anh qua những ngày tuổi trẻ,
Chưa biết yêu nhau nhưng vẫn cứ buồn.
 
Quán cà phê những người khách không tên,
Nói câu chuyện về những mùa đông cũ,
Cuối buổi chiều những đám mây vần vũ,
Ở nơi nào ngõ vắng sẽ thôi mưa.
 
Như anh về gặp em giữa ban trưa,
Đôi mắt em có điều gì lấp lánh,
Dẫu biết anh gió về nơi xứ lạnh,
Mà bàn tay ấm áp đã sang mùa.
 
Anh sẽ buồn như lúc em bước đi.
Sao dáng em hôm nay vội vàng thế,
Bác xích lô thường hay ngồi kể chuyện,
Mà hôm nay đã ở phố xa nào.
 
Con sáo cảnh sẽ chỉ biết tầm phào,
Suốt ngày nói những câu chào mỏi mệt,
Giữa phố đông niềm vui vừa mới dệt,
Bác xích lô đã chở đến phương nào.
 
Tâm hồn anh đã tự biết lao xao
Đặt nghi ngờ cho những điều chắc chắn
Những thân cây vết thương rồi lành lặn
Mùa đông về tróc vỏ biết còn đau?

  

Chiều thành phố đi tìm vạt cỏ lau

Để tôi giấu thân mình vào trong ấy,

Em bước đi trong chiều sương gió mỏng,

Vạt cỏ lau che chắn bớt ưu phiền.

   

Đinh Hiếu Minh

* Sinh năm: 1987

* Nguyên quán: Thái Nguyên

* Hiện sống và làm việc tại Hà Nội.

* Giải Nhất thơ Bút Mới - Báo Tuổi Trẻ 2007.

* Giải Nhất về văn học cuộc thi viết “Mùa xuân và tôi” do mạng xã hội Tamtay.vn tổ chức 2008.

 

 THƠ TÁC GIẢ KHÁC:

>> Lê Quang Trang... nồng nàn say

>> Nguyễn Hữu Quý cũng đành nhắc mãi

>> Du Nguyên- Nên buồn đúng không?

>> Trần Hoàng Vy đêm ngủ đánh vần

>> Vũ Xuân Quản thầm thì gọi con

>> Vũ Miên Thảo uống giữa mênh mông

>> Tăng Thế Phiệt gọi người tuổi xanh

>> Nguyễn Quang Thiều chuyển dịch cơn mơ

>> Độ lệch cánh chim Lê Vi Thuỷ

>> Trần Quang Quý lẻn ra con đường lớn

>> Hoàng Anh Tuấn biên giới vọng chân quê

>> Inrasara- 5 bài thơ hậu hiện đại

>> Trần Nhương nhiếp ảnh bằng thơ

>> Lê Bá Duy cõng mình sang sông

>> Chinh Văn gặp núi lại vượt núi

>> Hạc Thành Hoa vắt ánh trăng trong

>> Lê Minh Quốc hy vọng cuối cùng

>> Nguyễn Đức Phú Thọ mắc nợ phù sa

>> Nguyễn Thánh Ngã mặc áo cánh buồm

>> Trần Mai Hường sũng ướt hoàng hôn

>> Mười bốn lần giông tố biên cương- Phan Hoàng

>> Bùi Chí Vinh... siêu nhân hay quái vật?

>> Ngô Thị Hạnh êm đềm và khiêu khích

>> Trương Nam Hương vịn màu rêu Huế

>> Trần Thị Huyền Trang nói bằng hương

>> Nguyễn Bích Huyền ngổn ngang mảnh vỡ

>> Nguyễn Tam Phù Sa hoá trẻ vỡ lòng môi khát bú

>> Nguyễn Thái Sơn- Chín khúc tưởng niệm 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.

  • Thu, 12/30/2010 - 23:15 — Trọng Nguyễn

    Thơ Đinh Hiếu Minh đọc được, có lúc phiêu bồng, nhưng có lúc hơi sáo mòn, cần nên tránh.