Tin mới Xem thêm

  • Nguyễn Quang Thân & Chàng thi nhân đầu...

    Nguyễn bước ra khỏi bóng những tán cây. Nhiều năm sau, khi đặt bút viết Truyện Kiều, Nguyễn Du đã thêm một dòng lạc thảo đề tặng Xuân Hương

  • Bình Địa Mộc cánh chim bạt gió tung tăng

    nghĩ về quả tên lửa được Triều Tiên phóng đi/ có thể đã bay qua/ giấc mơ vượt lên chính mình của người khuyết tật

  • Sức sáng tạo và cá tính văn chương Đồng bằng...

    Văn chương đòi hỏi người viết phải sống chết với nó để nảy ra cá tính. Không có cá tính, không bay cao ý tưởng thì coi như chẳng thể tồn tại một thể loại văn chương đích thực. Văn chương dường như không còn chỗ dung thân ở Đồng bằng sông Cửu Long...

  • Không có trường phái viết văn Nguyễn Du!

    Mới đây, nhà văn - PGS. TS Văn Giá cho tôi biết, anh và một số nhà văn đang đề nghị cấp trên cho lấy lại tên ngôi trường xưa vì thực chất cho đến

  • Quà trung thu từ một trại viết ở rừng Mã Đà

    Nhằm tạo hứng khởi sáng tác và tìm vùng đề tài mới cho các nhà văn, Hội Nhà văn TP Hồ Chí Minh đã ký kết văn bản hơp tác với Khu Bảo tồn thiên nhiên - văn hoá Đồng Nai thuộc Uỷ ban nhân dân tỉnh Đồng Nai. Tính đến nay Hội đã tổ chức được 3 trại sáng tác tại khu bảo tồn này. Sau khi tham gia trại, nhiều trại viên đã có sách được xuất bản.

  • Tài xế Grabbike, một cổ nhiều tròng

    Người nước ngoài có câu: “High risk, high return” (Rủi ro càng nhiều, quyền lợi càng cao), tuy nhiên trong trường hợp này, có vẻ tài xế GrabBike chỉ mới nhận

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Đinh Lăng đêm hút sâu tiếng ai đó đi về

13.7.2017-08:45

Nhà thơ Đinh Lăng

 

 

THỜI ĐÃ MẤT

 

Ta nhón chân đi về phía trước,

Nghe sau lưng mùa lá rụng thật nhiều,

Thời trai trẻ chẳng bao giờ trở lại,

Rưng rưng tay cầm màu phượng đỏ chắt chiu.

 

Những mùa trăng, trong xanh nỗi nhớ,

Đi về đâu cũng có bóng em,

Vun vén mãi để bây giờ đổ vỡ,

Bao khát khao trôi thật êm đềm!

 

Trăng vẫn lẻ, như bao người cô độc,

Xa nhau rồi vẫn nhói những vết thương,

Em kiêu sa nơi góc trời phố thị,

Một mình ta lau sậy, gió bên đường!

 

Những vần thơ rồi có ngày lẻ bạn,

Đêm hút sâu tiếng ai đó đi về,

Căn phòng nhỏ không có em hiu quạnh,

Một mình ta lồng lộng những giấc mơ...

 

Rồi tất cả chỉ là thời đã mất!

Những mùa trăng đi biền biệt không ngờ,

Những khát khao không trở thành sự thật,

Chỉ còn là niềm tiếc nhớ bâng quơ...!

 

 

NGHỊCH LÝ

 

Anh một thời tìm em,

Là một thời hoang vắng,

Mong một ngày hửng nắng,

Trời lất phất giọt mưa.

 

Về tìm mùa hạ xưa,

Chạm vàng thu hoa cúc…

Mong nụ cười chân thật,

Nhận ánh mắt vô duyên,

Mơ một chốn bình yên,

Cuộc đời thành đô hội.

 

Anh ngồi và chờ đợi,

Một người vừa đi xa,

Chuông chiều dù ngân nga,

Làm sao yên cơn bão?

 

Con đường nào đã dạo,

Giờ lạ lẫm khôn cùng,

Một bài thơ viết chung,

Toàn những vần lỗi hẹn!

 

Biết bao giờ em đến,

Ru mộng vàng đêm đêm,

Suốt một thời yêu em,

Lẽ nào toàn ảo ảnh…!

 

 

CÒN LẠI MỘT NIỀM VUI

 

Còn lại một niềm vui,

Chen chân ngoài ngõ đợi,

Khung trời nào xanh suốt một đời anh.

Hoa mắc cỡ cớ gì rung bối rối.

Giữa chiều vàng chiếc lá khép nhanh nhanh.

 

Còn lại một niềm vui,

Khi mắt em ngời lên màu biển biếc,

Em tóc ngắn, như tình tha thiết,

Một khúc đàn dìu dặt giữa ngàn xa!

 

Còn lại một niềm vui,

Như dòng sông giữa đời anh dịu mát,

Em có đến ru anh bằng câu hát,

Đưa nỗi buồn theo con sóng xa khơi?

 

Còn lại một niềm vui,

anh đắp đổi cuộc đời,

Như manh áo giữa mùa đông buốt lạnh,

Khoảng trời kia rủ rê từng giọt nắng,

Mang niềm vui ra ngõ đợi chân người…

 

 

 

CÕI NGƯỜI

 

Tìm em, về những ngày xưa,

Như tìm bong bóng cơn mưa cuối mùa,

Tìm mây trong gió xa đưa,

Những ngày tháng cũng vừa qua mau!

 

Lành không một vết thương sâu,

Chỉ còn biền biệt một màu hoàng hôn,

Ru gì nhánh cỏ xanh non,

Để cho nước mắt vùi chôn nụ cười.

 

 

Thu chưa về, chiếc lá rơi,

Quay đi chợt mất một thời thiết tha,

Cuộc đời hội ngộ - chia xa,

Nhận về ảo ảnh ngỡ là niềm vui.

 

Đã sinh ra giữa cõi người,

Sống một thời, tiếc một thời, lạ không?

Làm người sao thích bão giông ?

Tìm mùa hạ, giữa mùa đông lạnh lùng…

 

Trở về hoài niệm bâng khuâng,

Nghĩ rằng trọn vẹn, hóa không có gì!

 

ĐINH LĂNG 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.