Tin mới Xem thêm

  • Chuyện thật như đùa

    Cách nay gần nửa thế kỷ, nhà văn Thổ Nhĩ Kỳ Aziz Nesin đã làm rung chuyển văn đàn Việt Nam với tuyển tập truyện trào phúng “Những người thích đùa” với lối viết hóm hỉnh nhưng đau thấu tận xương về đời người, về thời đại, về nhân tình thế thái.

  • Lương Minh Cừ & tiếng vó ngựa gõ vào...

    Mường Lào, em múa lăm-vông/ Ngàn năm vũ điệu vẫn không nhạt nhòa/ Nên anh tìm mãi không ra/ Nàng tiên nữ - giữa ngàn hoa

  • Cấp phép cho Quốc ca

    “Tâm tư của tôi cái gì luật không cấm thì phải cho xã hội, người dân làm” - nguyên bộ trưởng Tư pháp Hà Hùng Cường từng nói tại

  • Nguyễn Ngọc Ký trời xe mấy sợi chỉ hồng mà...

    Bị liệt hai tay từ nhỏ, Nguyễn Ngọc Ký đã dùng chân để viết chữ, để vượt lên số phận nghiệt ngã và trở thành một tấm gương

  • Biến đổi không gian làng: Người già và nỗi...

    Không gian chung của làng hầu như không còn nữa. Chúng đã biến thành không gian thương mại, không gian cư trú, không gian cá nhân. Ngay cả đình làng cũng “cổng đóng, then cài”, chỉ mở năm đôi ba lần khi ngày hội. Chùa thì ngày càng đầy ắp những lễ vật, những lời than khấn xin tài lộc, cầu tình duyên, mua danh phận.

  • Ước là người đến sau, sau thật sau

    Tác giả Nguyên Trân đã cho trình làng hai tập thơ: Cỏ không tên vào cuối 2015 và Thinh hương vào năm 2016 khá dày dặn gồm 80 bài

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Đinh Lăng lầm lỡ và hối tiếc

NVTPHCM-13.4.2011-21:21

Nhà thơ Đinh Lăng

 

Mái nhà xưa
 
Ở nơi đây
hoa cỏ cũng buồn vui
Cũng ngọt ngào nỗi nhớ mong khắc khoải
Khi một chiều ta cuống cuồng về lại
Lặng thầm ngồi bên bức tường rêu
Tìm lại dấu chân của năm tháng cũ
Vết xưa vẫn còn
nhắc ta một thời lam lũ …
 
Làm sao có thể quên
Cây khế vườn nhà nở nụ hoa đầu tiên
Và vị ngọt, vị chua thuở ấy
Đọng lại trong lòng nỗi nhớ hồn nhiên.
Mái nhà xưa thần tiên
Những đêm đông gió lùa qua vách đất
ru ta vào giấc mơ.
 
Ta xa nơi đây khi tóc còn xanh lắm.
Giàn thiên lý thơm hương trong đêm.
Những con cua, con cá rô và mùi bùn thôn dã
vị ngọt không có nơi nào bằng
Có buổi chiều chan chén canh phố thị
nghẹn nhớ mùi quê hương!
 
Ở nơi đây
Những vạch than trên nền gạch cũ
Những lằn roi trưa hè và cánh diều bay tận trời cao
Hơi thở đồng quê như mới hôm nào
Nuôi ta lớn trong lặng thầm, thổn thức.
 
 
Thời mở đất
          Với quê hương...
 
Xin cám ơn tiền nhân một thời mở đất
Tiếng ngựa hí, quân reo vang vọng đến bây giờ
Những hào kiệt ra đi từ chân đất
Vung giáo san thành, múa kiếm đề thơ…
 
Bao nỗi gian truân một thời mở đất
Khát vọng ấm no dồn những bước chân
Luỹ cao, hào sâu đạp bằng chướng ngại
Nào có sá chi danh vọng với công thần
 
Bia đá sử xanh nghìn thu lồng lộng
Yên ngựa, câu thơ vạn thuở chẳng mờ
Bao máu xương hoà cùng sông núi
Ươm mầm xanh và những ước mơ
 
Mở trang sách xưa uống nước nguồn huyền thoại
Ta lớn lên cùng năm tháng yên bình
Mắt trẻ thơ trong veo như hạt ngọc
Đã qua rồi khói lửa chiến chinh…!
 
Ta muốn đọc câu thơ trên đỉnh cao mây phủ
Muốn tắm mình giữa dòng nước Văn Phong
Thăm mộ người xưa mà nôn nao giấc ngủ
Đêm nghe sóng vỗ bờ, thao thức với dòng sông
 
Ta đi qua những phố thị đồng xanh
Thầm gọi Phú Yên, Tuy Hoà, Đà Rằng, Đà Diễn…
Những tên núi tên sông, rừng vàng bạc biển
Là khát khao hoà bình, nhân hậu, thuỷ chung.
 
Ta lớn lên nhờ nước những dòng sông
Nhờ phù sa những cánh đồng màu mỡ
Hơi thở sinh tồn là điệu bài chòi chắt lọc từ buồn vui gian khổ
Giọt máu hồng ấm mãi tình thương
 
Ta lớn lên trên mảnh đất ngàn năm
Đêm mất ngủ vì một tiếng đàn âm vang lời của núi
Chóp Chài, Đá Bia, Núi Sầm… gió thổi
Một thuở đã xa vọng mãi đến bây giờ.                                                      
 
Một thuở hào hùng cho ta ước mơ
Để biết yêu thương và mỉm cười trong cay đắng
Những dấu chân đi qua viết nên bài ca cuộc sống
Cho ta biết yêu thương ngày mới bắt đầu!
 
                              
Có những giấc mơ
 
Có những ước mơ
Mang hình trái tim chứa dòng máu nóng
Gió rét căm căm, chiều đông lạnh cóng
Vẫn nồng nàn hơi ấm tình yêu
 
Có những ước mơ
Bay cao, bay xa như những cánh diều
Dù sợi dây mỏng manh căng giữa bầu trời
Xem thử tình người dài ngắn bao nhiêu
 
Có những ước mơ
Đi hết cuộc đời, đi khắp phương trời
Dù nước mắt
nhiều đêm thấm từng trang sách nhỏ
Vẫn an ủi mình - Cuộc sống mến yêu!
 
Có những ước mơ
Không dám ngỏ cùng ai
Ôm ấp trong lòng như giấu màu tóc bạc
Năm tháng đi qua – núi đồi, sa mạc
Mơ dấu chân người giữa chốn hồng hoang…
 
Có những ước mơ bay bổng đại ngàn
Thắp lên từ những căn phòng rất chật
Rạng rỡ nụ cười
Thách thức thời gian…!
 
 
Đêm ở Hội quán PySa
          Gởi Hoàng Thành Nhơn
 
Đêm ở hội quán PySa
Một khúc sông Ba trôi trên giàn thiên lý
Đôi mắt Phú Yên
thăm thẳm trời xa
vòng tay thương nhớ quê nhà!
 
Ly café đen
Bên bức tranh thiếu nữ
Đôi mắt ngút ngàn biển khơi
Phố của người, khói thuốc cay cay
Thèm nắm lấy một bàn tay.
 
Còn nhớ không em bậu
Đêm ở hội quán PySa
Nẫu dìa xứ nẫu
Đá Bia mây phủ chiều chiều
Tiếng chim gọi bạn, qua đèo xốn xang...
 
 
Nếu thời gian không trôi qua
                                                                            
Điều gì sẽ xảy ra
Nếu thời gian không trôi qua?
 
Những chàng trai sẽ trở nên lười biếng
Vì sinh khí tràn trề trên cơ thể đôi mươi
Những cô gái sẽ chẳng cần trang điểm
Bởi ai cũng tươi xinh như thế đến trọn đời
 
Thế giới sẽ mãi mãi có sáu tỷ người
Để những em bé khát khao thành người lớn
Những đôi lứa yêu nhau trong giận hờn…
Những cụ già sẽ buồn với nỗi cô đơn
Và những kỳ quan không trở thành phế tích !
 
Sẽ còn lại những lâu đài trên cát
Sẽ chỉ là những hang động hoang vu
Những ý tưởng không trở thành hiện thực
Những khuyết điểm không có thời gian khắc phục
Thế gian sẽ vắng đi những ngày tất bật
Loài người sẽ không biết thế nào là hạnh phúc.
 
Nhưng mà thời gian cứ trôi qua
trôi về vô tận
Để mỗi người biết sống trong hy vọng
Biết yêu thương và biết cả thứ tha
Sẽ thật buồn… nếu thời gian không trôi qua !
 
 
Thơ viết lúc nửa đêm
                            
Sẽ có lúc ta gục đầu lên vầng trăng khóc như đứa trẻ
để biết vị mặn của cuộc đời truân chuyên
Sẽ có lúc ta ngồi và đếm tuổi
để biết chôn những tị hiềm vào giấc ngủ lãng quên.
Sẽ có lúc ta ngồi nhìn vào bóng đêm
để tìm ánh sáng…
 
Như ngọn gió hoang ta dong ruổi trên đường
Ta lầm lỡ và ta hối tiếc
Những lúc như thế ta muốn trở về bên em
Nghe mùi thơm của tóc, nghe hơi ấm bàn tay
Nghe những dỗi hờn, nghe những đắng cay
Nghe trái tim nói lời chân thật
Nghe những niềm đau hằn sâu khóe mắt…!
 
Như con sóng ngoài khơi ta miệt mài, tất bật
Nhưng chuyện cuộc đời có ý nghĩa gì đâu
Những lúc như thế ta muốn trở về căn nhà bé nhỏ
nuôi ước mơ rất đỗi bình thường
Để nghe nụ cười ngây thơ, giọng nói bi bô
và gương mặt thiên thần dạy ta phục thiện!
 
Rồi có lúc nửa đêm ta thức dậy
Nghe mênh mông yên lặng lạ thường
Chợt hiểu ra rằng thân phận là hữu hạn
Giữa vô cùng ánh mắt yêu thương
 
 
Mùa xuân cho con
 
Khi những tiếng chim véo von
Buổi sáng bắt đầu
Mùa xuân của con là màu áo mới
Mùa xuân của ba là những ngày cặm cụi
Cày trên cánh đồng, chữ nghĩa rối beng!
 
Khi tiếng côn trùng nỉ non
Một ngày sắp hết
Mùa xuân của con bên trang sách Đôrêmon
Mùa xuân của mẹ là mồ hôi thấm trán…
Mãn nguyện nụ cười, khi con lớn khôn hơn!
 
Ngày lại ngày, lạng lách giữa bon chen
Đưa con đến trường trên con đường quen thuộc
Áo con trắng như trang vở thơm tinh khiết
Gương mặt con rạng rỡ… thiên thần
Ôi tuổi thơ, con làm sao hiểu những nếp nhăn!
 
Mùa xuân cho con - mơ ước tươi xanh
Là tất cả không thể nào so sánh
Những giọt mồ hôi, biển đời mặn đắng
Cho con ngọt ngào, mùa xuân long lanh! 
 
 
Sớm mai thức dậy
                   Tặng một người…
 
Dòng sông đó rồi sẽ về thôi em
Đừng lật lại những trang sách cũ
Kỷ niệm ùa về - Một chiếc lá khô
 
Đêm qua ta đã mơ một giấc mơ khó hiểu
Tỉnh ra chẳng nhớ điều gì
Chỉ có giọt buồn đọng lại ở bờ mi
 
Dòng sông cũ, em vẫn chờ đấy chứ
Như chờ chuông điện thoại mỗi ngày
Để nghe lời hôm qua giữa hôm nay
 
Có một bàn tay cũng biết buồn, biết khóc
Biết nhớ nhà khi mở một phong thư
Và bàn tay này, anh nắm lấy, hình như…
                                     
Trong mắt em có đến nhiều bối rối
Có ai  biết được điều này
Giữa im lặng, mơ hồ giọng nói.
 
Đêm sẽ qua và sáng mai thức dậy
Ngỡ ngàng một vầng trăng trôi
Còn lại bàn tay ấm áp tình người …

 

THƠ TÁC GIẢ KHÁC:

>> Nguyễn Đức Phú Thọ một đôi mắt khác

>> Huỳnh Văn Quốc tìm dấu tiền nhân

>> Hoa Nip bao giờ đến được cánh đồng

>> Thanh Quế im lặng sống và viết

>> Trần Anh Dũng lòng vẫn chơi vơi

>> Lâm Xuân Vi mềm lòng dốc gió thang mây

>> Trần Hoàng Vy nghiêng mòn đồi Đà Lạt

>> Nguyễn Xuân Thuỷ tìm lại ngày xưa

>> Nguyễn Thái Dương đáp xuống ngực em

>> Huệ Nguyên đắm say mải miết đi tìm

>> Phan Trung Thành cắc cớ hỏi trời

>> Quang Chuyền hiển hiện một thời trôi

>> Tăng Thế Phiệt- Thế giới đi về đâu?

>> Những vần thơ an nhiên thanh lạc

>> Tạ Hùng Việt níu xanh cuộc đợi

>> Thơ 4 chàng họ Nguyễn gốc Quảng

>> Huỳnh Thuý Kiều trăng suông giãy giụa

>> Phùng Thị Hương Ly thiên thần giọt sữa

>> Nguyễn Anh Nông linh cảm em tới

>> Ngọc Tuyết khoả thân trong mắt cú vọ

>> Vũ Trọng Quang- Bởi đó là Phạm Công Thiện

>> Lê Văn Lâm ngẩng mặt uống ban mai

>> Diễm Phúc yêu góc chiều bất chợt

>> Vũ Đình Huy suối lệ tiếc thương con

>> Lương Đình Khoa hạt phù sa lạc

>> Phạm Công Thiện đã đi mất hẳn đi rồi

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.

  • Tue, 09/04/2012 - 18:50 — Nguyễn Xuân Lưu

    Tiện thể đây cho tôi hỏi địa chỉ email của nhà thơ Đinh Lăng, vì tôi có thể bài thơ Gửi Đà Lạt mà không biết sao để xin phép tác giả thơ. Mời mọi người nghe bài nhạc này. http://mp3.zing.vn/bai-hat/Gui-Da-Lat-Nguyen-Xuan-Luu/IW78ABZI.html

     

    Nhà thơ Đinh Lăng (Trần Lăng) hiện là giảng viên Đại học Phú Yên (Tuy Hoà, Phú Yên). Anh có thể liên lạc đt: 0944788997. Chúc vui. BBT

  • Wed, 09/05/2012 - 13:42 — Nguyễn Xuân Lưu

    Xin cám ơn BBT!