Tin mới Xem thêm

  • Hoàng Hiền - Làng ăn khói

    Tôi về quê vào mùa gặt, xa quê mười mấy năm bây giờ trở lại, mọi thứ đã khác xa những mùa gặt ngày xưa.

  • Phan Thị Thanh Nhàn & Chuyện đàn bà

    Cô Vân và thằng con trai hai tuổi ở trên tầng năm khu tập thể lắp ghép, cả hai bên cầu thang có tới bốn mươi căn hộ. Vân đi làm suốt cả ngày, không biết ai với ai, nhưng khi lên xuống cầu thang, gặp ai cô cũng chào. Với riêng bà Tư còm trông xe máy mà cô phải gửi xe

  • Lê Đại Thanh người thơ, kịch sĩ Tử vì đạo

    Lê Đại Thanh sinh năm 1907 tại Hải Phòng. Năm 1927 - 1932, ông học Trường Bưởi, Hà Nội, ngồi cùng bàn với Nguyễn Gia Trí

  • Nguyễn Như Bá lỡ chuyến bay bóng em vời vợi

    Con đường dài cơn mưa đến lạ/ không dịp này vỡ vụn khát khô/ lỡ chuyến bay bóng em vời vợi/ biệt mù nghe ám ảnh

  • Khi có một người đi khỏi thế gian

    Có thể là buổi sáng khi chúng ta đang uống cà phê, có thể là một buổi chiều khi chúng ta đang trở về ngôi nhà của mình, và có thể một buổi

  • Nguyễn Minh Ngọc & Những con sóng

    Ôi biển ở đây sao giống cái ao làng đến vậy! Câu cảm thán bật ra gần như ngay tức thì khi hai người vừa đặt chân lên bãi cát loang lổ ánh trăng mờ ảo xuyên qua những kẽ lá dừa. Không gian vừa hư vừa thực. Cả hai đều biết mình không còn trẻ nữa. Tuổi đôi mươi đắm say giờ đã lùi xa phía sau lưng họ.

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Đinh Lăng viết ở thành phố hoa hồng

28.02.2017-23:00

Nhà thơ Đinh Lăng

>> Nhẹ nhàng dưới mái nhà xưa

 

 

TỰ NHIÊN

 

Ngày xưa trôi đi mất,
Ta ngồi đợi mù tăm,
Chiều nghiêng vầng trăng khuyết,
Rồi mai có tròn không...?

 

Như là mây, là gió,
Như là khói, là sương,
Như là không thể biết,
Như là một niềm riêng!

 

 

BÓNG CHIỀU XANH

 

Em về miền sóng vỗ,

Lung linh bóng chiều xanh,

Sông Ba tràn nỗi nhớ,

Tháp Nhạn đứng một mình.

 

Ta gặp nhau bóng nắng,

Mùi ngũ sắc thơm nồng,

Mắt long lanh niềm nhớ,

Rót vào chiều hư không!

 

 

XUÂN SỚM

 

Gió chạm ngõ, ban mai xôn xao lá,
Con chim sẻ ngủ muộn, giật mình bay đi đâu.
Những bông cúc vàng, long lanh sương buổi sáng,
Tôi chạm vào mùa xuân bắt đầu!

 

Nắng đã sáng, lộc xanh chồi mới,
Chút lạnh se, chờ những nồng nàn,
Mắt khẽ chớp, sau làn sương mọng nước,
Nụ cười nồng ấm, chở mùa sang!

 

Ngày đã mới, khi tôi còn quá cũ,
Giữa bộn bề chuyện nọ, chuyện kia,
Nắng đã hồng, hoa đã khoe sắc lá, 
Bông hoa dại, nở tím dậu thưa...!

 

 

 

VIẾT Ở THÀNH PHỐ HOA HỒNG

 

Nơi dòng sông gặp gỡ,

Cánh buồm tan vào mắt nhau,

Nụ cười nhẹ như cánh hồng buổi sớm,

Bài hát ướt đêm sâu…!

 

Thành phố nợ đêm giấc ngủ,

Bình minh đánh thức một ngày,

Tia nắng ban mai tràn vào cửa nhỏ,

Giục đêm quên một cơn say.

 

Thành phố hoa hồng và tiếng dương cầm,

Mùa vàng, màu hoa trong nắng quái,

Lung linh bóng người ở lại,

Ta về qua một bến sông!

 

Nơi thành phố dừng chân,

bao mùa rực nắng,

Hoàng hôn chìm trong câu hò xa vắng,

Người về để lại mùa đông…!

 

Tuy Hoà 6.2007

ĐINH LĂNG

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.