Tin mới Xem thêm

  • Quần soóc, áo vest và sự sáng tạo

    Những hình ảnh về hai buổi giảng dạy của GS Trương Nguyện Thành, Phó Hiệu trưởng trường ĐH Hoa Sen (TP.HCM) đang là nguồn cơn của một cuộc tranh

  • Vũ Văn Song Toàn - Nước mắt của mụ Dạ Dần

    Tình choàng tỉnh. Tiếng người phụ xe thào thào bên tai: - Quý anh xuống xe, làm bát phở cho ấm bụng. Tình lấy tay dụi mắt.

  • Trúc Phương - Mẹ, đất nước và lưu dân- Kỳ 2

    Trái đất hình tròn/ (Chỉ một lần hình vuông/ Khi Galilê bị giết)/ Mặt trời, mặt trăng/ Đôi mắt bồ câu/ Cũng có hình tròn/ Những hình tròn hiền hòa/ Thiết tha/ Đáng yêu/ Và rất đẹp/ Những hình tròn được sinh ra/ Để còn lại/ Và mất đi/ Như trên mây, dưới nước/ Những vòng tròn trong mơ/ Những vòng tròn có thực

  • Lê Văn Thảo lão nông Nam bộ đích thực

    Mộc mạc, chân chất như một lão nông Nam bộ, phong cách nói chuyện cởi mở, hiền hòa, hay pha trò như bao người con

  • Thành Chung áp tai nghe tiếng biển rền

    Chộp lấy trăng sao/ Vớt lấy trong veo vũ trụ/ Đưa cả Thiên hà trôi vào tầm ngắm/ Sông Ngân rải sao cho Tiên tắm

  • Nguyễn Minh Ngọc & Đất lành

    “Đằng nào thì cũng chết. Biết thế này thà cứ nằm quách ở nhà, kê súng đòm… phát là xong đời!”. Ngồi vạ vật tựa lưng vô mạn tàu, Sáu Lùng mở to đôi mắt trắng dã thao láo cay đắng nhủ thầm. Nghĩ tới cảnh đến lượt mình bị ném xuống biển làm mồi cho cá, thốt nhiên hắn thấy ớn lạnh. Không!

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Đinh Lăng viết ở thành phố hoa hồng

28.02.2017-23:00

Nhà thơ Đinh Lăng

>> Nhẹ nhàng dưới mái nhà xưa

 

 

TỰ NHIÊN

 

Ngày xưa trôi đi mất,
Ta ngồi đợi mù tăm,
Chiều nghiêng vầng trăng khuyết,
Rồi mai có tròn không...?

 

Như là mây, là gió,
Như là khói, là sương,
Như là không thể biết,
Như là một niềm riêng!

 

 

BÓNG CHIỀU XANH

 

Em về miền sóng vỗ,

Lung linh bóng chiều xanh,

Sông Ba tràn nỗi nhớ,

Tháp Nhạn đứng một mình.

 

Ta gặp nhau bóng nắng,

Mùi ngũ sắc thơm nồng,

Mắt long lanh niềm nhớ,

Rót vào chiều hư không!

 

 

XUÂN SỚM

 

Gió chạm ngõ, ban mai xôn xao lá,
Con chim sẻ ngủ muộn, giật mình bay đi đâu.
Những bông cúc vàng, long lanh sương buổi sáng,
Tôi chạm vào mùa xuân bắt đầu!

 

Nắng đã sáng, lộc xanh chồi mới,
Chút lạnh se, chờ những nồng nàn,
Mắt khẽ chớp, sau làn sương mọng nước,
Nụ cười nồng ấm, chở mùa sang!

 

Ngày đã mới, khi tôi còn quá cũ,
Giữa bộn bề chuyện nọ, chuyện kia,
Nắng đã hồng, hoa đã khoe sắc lá, 
Bông hoa dại, nở tím dậu thưa...!

 

 

 

VIẾT Ở THÀNH PHỐ HOA HỒNG

 

Nơi dòng sông gặp gỡ,

Cánh buồm tan vào mắt nhau,

Nụ cười nhẹ như cánh hồng buổi sớm,

Bài hát ướt đêm sâu…!

 

Thành phố nợ đêm giấc ngủ,

Bình minh đánh thức một ngày,

Tia nắng ban mai tràn vào cửa nhỏ,

Giục đêm quên một cơn say.

 

Thành phố hoa hồng và tiếng dương cầm,

Mùa vàng, màu hoa trong nắng quái,

Lung linh bóng người ở lại,

Ta về qua một bến sông!

 

Nơi thành phố dừng chân,

bao mùa rực nắng,

Hoàng hôn chìm trong câu hò xa vắng,

Người về để lại mùa đông…!

 

Tuy Hoà 6.2007

ĐINH LĂNG

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.