Tin mới Xem thêm

  • Truyện ngắn Bùi Đức Ánh: Kỷ vật

    Năm mười tám tuổi cô trưởng thành, chân trời mới bắt đầu mở ra. Những con người mới, những trải nghiệm mới, những nỗi cô đơn mới

  • Đưa cha trở lại vùng sáng

    Phan An Sa, con trai út của Phan Khôi cùng với các anh chị trong gia đình đã dành trọn những năm tháng nghỉ hưu để đưa tên tuổi của người cha trở lại vùng sáng của lịch sử. Hiện nay, anh đang chuẩn bị bản thảo “Phan Khôi - Di cảo” để có thể công bố trong thời gian tới.

  • Như núi đồi nối tiếp nhau…

    Sau “Một milimet” (2011), “Nửa vòng tay” (2013) đến “Những ký âm ngân” (2016), Nguyễn Thị Thanh Long tuy vẫn đầy đặn chân thành

  • Phan Khôi khổ nạn và công tích

    Tại Lễ trao Giải thưởng Văn hóa Phan Châu Trinh lần thứ X (diễn ra tối 24.3.2017), học giả - nhà thơ - nhà văn - danh nhân văn hóa Phan Khôi

  • Nói ít hiểu nhiều

    Trong quyển Nói ít hiểu nhiều - ba chìa khóa chinh phục người nghe của Connie Dieken, người sáng lập kiêm chủ tịch của onPoint Communication

  • Nghiên cứu văn bản tiểu thuyết Số đỏ

    Số đỏ là tác phẩm nổi tiếng nhất của nhà văn, nhà báo Vũ Trọng Phụng, được đánh giá là một trong những tác phẩm trào phúng xuất sắc

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Đinh Lăng viết ở thành phố hoa hồng

28.02.2017-23:00

Nhà thơ Đinh Lăng

>> Nhẹ nhàng dưới mái nhà xưa

 

 

TỰ NHIÊN

 

Ngày xưa trôi đi mất,
Ta ngồi đợi mù tăm,
Chiều nghiêng vầng trăng khuyết,
Rồi mai có tròn không...?

 

Như là mây, là gió,
Như là khói, là sương,
Như là không thể biết,
Như là một niềm riêng!

 

 

BÓNG CHIỀU XANH

 

Em về miền sóng vỗ,

Lung linh bóng chiều xanh,

Sông Ba tràn nỗi nhớ,

Tháp Nhạn đứng một mình.

 

Ta gặp nhau bóng nắng,

Mùi ngũ sắc thơm nồng,

Mắt long lanh niềm nhớ,

Rót vào chiều hư không!

 

 

XUÂN SỚM

 

Gió chạm ngõ, ban mai xôn xao lá,
Con chim sẻ ngủ muộn, giật mình bay đi đâu.
Những bông cúc vàng, long lanh sương buổi sáng,
Tôi chạm vào mùa xuân bắt đầu!

 

Nắng đã sáng, lộc xanh chồi mới,
Chút lạnh se, chờ những nồng nàn,
Mắt khẽ chớp, sau làn sương mọng nước,
Nụ cười nồng ấm, chở mùa sang!

 

Ngày đã mới, khi tôi còn quá cũ,
Giữa bộn bề chuyện nọ, chuyện kia,
Nắng đã hồng, hoa đã khoe sắc lá, 
Bông hoa dại, nở tím dậu thưa...!

 

 

 

VIẾT Ở THÀNH PHỐ HOA HỒNG

 

Nơi dòng sông gặp gỡ,

Cánh buồm tan vào mắt nhau,

Nụ cười nhẹ như cánh hồng buổi sớm,

Bài hát ướt đêm sâu…!

 

Thành phố nợ đêm giấc ngủ,

Bình minh đánh thức một ngày,

Tia nắng ban mai tràn vào cửa nhỏ,

Giục đêm quên một cơn say.

 

Thành phố hoa hồng và tiếng dương cầm,

Mùa vàng, màu hoa trong nắng quái,

Lung linh bóng người ở lại,

Ta về qua một bến sông!

 

Nơi thành phố dừng chân,

bao mùa rực nắng,

Hoàng hôn chìm trong câu hò xa vắng,

Người về để lại mùa đông…!

 

Tuy Hoà 6.2007

ĐINH LĂNG

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.