Tin mới Xem thêm

  • Tích cũ dạy con

    Tôi giở những câu chuyện cổ ra định lấy đó làm bài học cho con. Bỗng tôi giật mình. Tôi nhận ra mình không thể dạy cho con cách vẽ mười con giun trong cuộc thi vẽ của Trạng Quỳnh. Tích xưa chuyện cũ vốn được xem là kho báu trong văn hóa người Việt. Ở đó, vừa chất chứa niềm tự hào về ông cha, vừa có những bài học thâm thúy về trí thông minh, về cách ứng xử.

  • Người đương thời Thơ mới bàn về thơ Huy Cận...

    Từ bốn năm trước khi in tập thơ Lửa thiêng (NXB Đời nay, Hà Nội, 1940), Huy Cận đã có thơ trên các báo Tràng An, Sông Hương

  • Báo chí kết nối xã hội

    Trong khi chúng ta đang thảo luận, loay hoay về ứng xử với cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ tư (cách mạng 4.0) thì Thung lũng Silicon đang thao tác

  • Chùm thơ Haiku của Hà Thiên Sơn

    Trăng mờ/ Hơi thở nhẹ/ Ngực em đang rằm.// Đồi cát/ Dấu chân em/ Ngoài kia biển động.

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Chúc mừng Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam

    Hàng năm cứ đến ngày 21.6, chúng ta cùng chào mừng kỷ niệm Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam, gửi những lời chúc tốt đẹp nhất đến những người cầm bút của làng báo, trong đó có nhiều nhà văn đồng thời cũng là nhà báo.

Chân dung Xem thêm

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Tôn Nữ Thu Thủy dạy con sống nghĩa tình

    Con trẻ luôn nhìn vào tấm gương của cha mẹ mà làm theo. Mình sống đàng hoàng, tử tế thì các con cũng học được cách phân định những điều đúng sai

  • Trần Tuấn viết trong bóng tối…

    Nhà báo, nhà thơ Trần Tuấn (báo Tiền Phong) gắn bó trang viết của mình với mảnh đất Đà Nẵng, mảnh đất của những sự kiện lịch sử, những sự kiện

  • Cao Linh Quân người lữ hành lặng lẽ

    Trong số các nhà văn từng sống và viết ở Nha Trang, Khánh Hòa, thì Cao Linh Quân là một gương mặt khá đặc biệt, nếu như không muốn nói là lạ lẫm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Đinh Thị Thu Vân tri kỷ ơi anh có về như gió

12.6.2018-10:00

 

 

Tri kỷ ơi anh có về như gió

 

tri kỷ ơi lòng em như lửa đốt

chôn làm sao cho kín nhớ nhung đầy

tri kỷ ơi, lẽ nào anh chẳng thấy

em đã mềm hơn nước, mảnh hơn mây...

 

tri kỷ ơi, đã xanh gầy nhịp thở

đã rơi rơi nghìn giọt buốt ngây hồn

tri kỷ ơi anh có về như gió

vuốt ve chiều cho ấm lại hoàng hôn?

 

người tri kỷ của người, nao mắt úa

mà xa xôi như thể... phải muôn trùng

tri kỷ ơi em chẳng đành dang dở nữa

dưới chân người xin bèo giạt đến mù tăm...

 

 

Kề cận nhé khi còn có thể

 

rất có thể ngày mai không kịp nữa

ơi những tình yêu, đừng đợi đến lỡ làng

mới vội khóc vội đau và vội tiếc

vội ngỡ ngàng: vừa đó đã ly tan...

 

kề cận nhé, khi còn có thể

này bàn tay này mái tóc xuân xanh

hãy ủ ấm đời nhau, dạt dào hơn chút nữa

biết đâu rồi tích tắc sẽ mù tăm

 

này những tình yêu, khi còn có thể

hãy nâng niu từng khoảnh khắc tay cầm

này những chiếc hôn sâu, khi còn có thể

hãy dịu dàng trao gởi trước trăm năm!

 

biết đâu ngày mai anh lạnh lẽo, biết đâu em

biết đâu những phũ phàng nhân thế

này những tình yêu, hãy tìm đến nhau khi còn có thể

hoa bướm đa tình đang đợi để cùng say...

 

 

Cuối con đường đơn chiếc

 

đừng dối em

anh có một trái tim

biết khóc

một trái tim

khao khát vỗ về

trái tim non

trái tim mềm quá thể

trước em mà

sao nỡ giấu che đi

 

anh dối em, em nhầm lẫn thì sao

ai chia sẻ khoảng đời riêng gió bão

anh yêu dấu, khép làm chi cánh cửa

ngõ đời anh, em đứng đợi lâu rồi!

 

ngõ đời anh xao xác lá vàng rơi

em đứng đợi bao mùa, không dám nhặt

lá xanh cho người, về với em lá úa

lá bây giờ ơi lá của em chưa?

 

của em chưa nỗi buồn sâu đáy mắt

câu thơ bay trong giấc ngủ chập chờn

của em chưa ngọt ngào anh đánh mất

giữa trưa chiều hoang lạnh lắm cô đơn?

 

anh của em chưa, câu hỏi buốt tâm hồn

em chua xót vỗ về em mấy bận

ôi hạnh phúc ở phía nào xa thẳm

cuối con đường tìm kiếm vẫn còn anh?

 

cuối con đường đơn chiếc, em tin

anh sẽ đợi chờ em, sâu đáy mắt

anh sẽ đợi chờ em - trái tim non biết khóc

xao xác lá vàng

em nhặt

giữ riêng em…

Nhà thơ Đinh Thị Thu Vân

 

 

Đừng trôi nữa tình yêu mang phận cỏ

 

tôi chẳng muốn trôi đâu, phía sông xa mờ mịt quá

làm sao mà quay lại một ngày đau

đừng đẩy đưa thêm - nhỡ rồi bạc lòng nhau

nhỡ phai mất mong manh, nhỡ nhạt nhòa sương khói

 

đừng đưa đẩy tôi về một phía nào lốc xoáy

đừng sóng tràn đừng gió ngã mưa nghiêng

tôi chẳng muốn trôi đâu - nhỡ mai thuyền lạc bến

muôn nẻo đời xa khuất dấu chân quen

 

muôn nẻo đời, có thể, một ngày quên

lòng tôi chẳng vẹn gìn, tim ráo lạnh

anh có thể, biết đâu, hồn úa quạnh

một hôm nào đáy mắt quá chông chênh!

 

trời đang xanh, mình đang rất thương mình

đừng giông gió, thôi đừng xô giạt nữa

nếu như thế, nếu như thế, tôi thà tan, thà xóa

thà hư vô thà chết để đừng trôi...

 

hãy dừng lại đời tôi ngay khoảnh khắc đắm say người

đừng trôi nữa... sông xa mờ mịt quá

đừng trôi nữa tình yêu mang phận cỏ

mang phận buồm... không gió để ra khơi!

 

nếu rũ lòng thương, xin thượng đế bớt xa xôi

hãy nghiêng xuống, hãy dừng lại đời tôi, thôi đừng tan vỡ nữa...

 

 

Gió bụi chông chênh

 

nếu có kiếp sau, em xin làm bậc cửa

làm thềm rêu, lặng lẽ đợi chân người

làm trang sách giấu một tờ thư cũ

anh bỏ quên trong góc vắng lâu rồi!

 

nếu có kiếp sau, em xin đừng nước mắt

một ngày thôi, đừng quạnh quẽ lúc yêu người

xin một ngày ràng buộc với em thôi

thôi đơn chiếc giữa đêm dài khuya khoắt

 

một ngày giữa cuộc đời, một ngày trên trái đất

xin cận kề chồng vợ sắt son

một ngày ngọt bùi chung mưa chung nắng

bếp lửa anh nhen ấm áp mặn nồng

 

có kiếp sau không anh, câu hỏi quạnh lòng

chỉ có kiếp này thôi, kiếp này thôi, không thể khác

không có kiếp nào cho chúng mình chung nhau lo lắng

không có kiếp nào chung gối chung chăn

 

không có kiếp sau, nên bao yêu mến kiếp này

em gom góp trao anh, mong đầy thương vẹn nhớ

không thể làm thềm rêu, không thể làm bậc cửa

thì cam lòng làm tất cả... những mong manh!

 

Thì cam lòng làm gió bụi chông chênh...

 

ĐINH THỊ THU VÂN

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Hà Thiên Sơn & mẹ gánh cả chiều đi không hết

>> Vũ Tuấn khát tình muốn hóa cánh chim

>> Đinh Thị Như Thuý im lặng mùa hoa trắng

>> Đoàn Văn Mật chống lại mọi lãng quên

>> Thuận Ánh cầm một ánh mắt anh mà về

>> Nông Tử Lệnh Anh cơn mê muội ngọt ngào

>> Bình Địa Mộc đánh đu can đảm

>> Trần Vũ Long giấc mơ về một con đường

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.