Tin mới Xem thêm

  • Chuyện thật như đùa

    Cách nay gần nửa thế kỷ, nhà văn Thổ Nhĩ Kỳ Aziz Nesin đã làm rung chuyển văn đàn Việt Nam với tuyển tập truyện trào phúng “Những người thích đùa” với lối viết hóm hỉnh nhưng đau thấu tận xương về đời người, về thời đại, về nhân tình thế thái.

  • Lương Minh Cừ & tiếng vó ngựa gõ vào...

    Mường Lào, em múa lăm-vông/ Ngàn năm vũ điệu vẫn không nhạt nhòa/ Nên anh tìm mãi không ra/ Nàng tiên nữ - giữa ngàn hoa

  • Cấp phép cho Quốc ca

    “Tâm tư của tôi cái gì luật không cấm thì phải cho xã hội, người dân làm” - nguyên bộ trưởng Tư pháp Hà Hùng Cường từng nói tại

  • Nguyễn Ngọc Ký trời xe mấy sợi chỉ hồng mà...

    Bị liệt hai tay từ nhỏ, Nguyễn Ngọc Ký đã dùng chân để viết chữ, để vượt lên số phận nghiệt ngã và trở thành một tấm gương

  • Biến đổi không gian làng: Người già và nỗi...

    Không gian chung của làng hầu như không còn nữa. Chúng đã biến thành không gian thương mại, không gian cư trú, không gian cá nhân. Ngay cả đình làng cũng “cổng đóng, then cài”, chỉ mở năm đôi ba lần khi ngày hội. Chùa thì ngày càng đầy ắp những lễ vật, những lời than khấn xin tài lộc, cầu tình duyên, mua danh phận.

  • Ước là người đến sau, sau thật sau

    Tác giả Nguyên Trân đã cho trình làng hai tập thơ: Cỏ không tên vào cuối 2015 và Thinh hương vào năm 2016 khá dày dặn gồm 80 bài

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Đinh Thu Hiền đồng vọng tình yêu

NVTPHCM-21.4.2011-01:10

Nhà thơ Đinh Thu Hiền ở TP. Hồ Chí Minh

>> Hiền là Hiền

 

1. Bản nhạc cho mùa


Thôi anh ạ, heo may giờ đã chín
Gắp mùa thu bỏ vào hạnh phúc người
Khi nước mắt làm cong lối cũ
Đứng đợi mùa như thể đã tàn hơi

 
Hà thành cũ đến từng viên gạch ướt
Những con đường bạc phếch như nhau
Thì răng khểnh cười xuyên ký ức
Gió Hồ Tây ngàn ngạt thổi ngang đầu

 
Thôi anh ạ, búp bê giờ đã khác
Câu thơ em lời đề tặng cho không
Bốc thăm hẹn hò, trò chơi xúc xắc
Sao nỡ đẩy nhau đến một chỗ vô cùng ?

 
Em kiêu hãnh đặt gót giầy xuống phố
Những chàng trai nháy mắt bên đường
Dẫu biết lắm thêm một ngày quyến rũ
Nhưng đành nghe tim gõ nhạc vô thường.
6.1996
 
 
2. Bảy sắc tháng mười
 
Chẳng ai làm thơ nhỉ
Tháng mười ngơ ngẩn không
Em về qua ngõ nhỏ
Lưu ly hoa trắng lòng

 
Giọt cà phê tí tách
Quán cóc cũng giao mùa
Răng khểnh ơi đừng khóc
Tặng em chút chanh chua

 
Tháng mười may áo mới
Em đẹp đến không ngờ
Giọt mực loang bảy sắc
Nắng vàng nhẹ như tơ

 
Anh chân dung áo trắng
Mây cũng phải ghen thôi
Chẳng ai làm thơ nhỉ
Đành quăng bút lên giời.
10.1995
 
 
3. Búp bê
 
Suốt năm tháng chẳng được thay quần áo
Có buồn không hả búp bê
Em ngồi ngơ ngác trong cửa hiệu
Tôi lặng lẽ mua về

Cũng mắt nâu, tóc vàng công chúa
Cũng xiêm y lộng lẫy cô dâu
Nếu như em xuất hiện ngoài đời thực
Sẽ khiến bao chàng trai phải cúi đầu

 
Thì người ta cũng là con gái
Vẫn được học hành được vui chơi
Em chỉ là mỹ nhân ngồi tủ kính
Sắc đẹp sao đua với người đời ?

 
Chưa bao giờ em được cười làm dáng
Có buồn không hả búp bê ?
Mọi người vẫn gọi tôi Búp bê, nhưng đâu dám
Vì sợ người khác mua về…
8.1994
 
 
4. Chị tôi
 
Chị thì mới quá hai mươi
Người ta yêu cả, chị cười, rồi sau
Trước nhà có mấy buồng cau
Mẹ đem chặt, rước con dâu út về

 
Nhà thì đã chật đủ bề
Bà nói chị: "Cắt tóc thề đi con!"
Chị nửa giận, chị nửa hờn
(Mình xinh đẹp có kém "giòn" ai đâu)

 
Mùa cau lại tiếp mùa cau
Môi son tô đậm chị lau làm gì
Diêu bông sao cứ bay đi
Chị tôi nuôi tóc để thi với đời

 
Chị thì mới quá ba mươi
Người ta chồng cả, chị cười là sao
Cá tôm còn khóc trong ao
Chị diện quần áo ra vào nấu cơm

 
Mẹ nhìn ngao ngán đủ đường
Nhưng quay lưng, nước mắt vờn quanh mi
Tóc thề vẫn lại tóc thề
Chị tôi hớn hở đến mê mẩn người

 
Chị thì đã quá bốn mươi
Người ta con cháu chị cười chát chua
Đời người sớm nắng chiều mưa
Tóc thề ngày ấy giờ thưa thớt rồi

 
Chị thì đã quá năm mươi...
1995
 
 
5. Đồng vọng tình yêu
 
Nắng đã tắt cuối chiều thánh thiện
Đã đi qua những nụ hôn đêm
Lời đồng vọng thôi đành câm nín
Đặt tình yêu trong trái cỏ mềm

 
Này bài thơ vẫn còn dang dở
Này nỗi đau rưng rức còn xanh
Này mắt non kiệt cùng nước mắt
Này tình yêu nhàn nhạt phía mình

 
Những đổi chác giờ chưa ngã ngũ
Em mím môi hứng lại câu thề
Đã bao lần cân đo được mất
Vẫn giật mình đau suốt cơn mê

 
Gió lùa tới căn phòng lạnh ngắt
Tâm hồn anh vắng bóng tiện nghi
Thôi người ạ, tình như sa mạc
Có đường đi, chẳng có đường về.
4.1996
 
 
6. Đồ cũ
 
Tinh hoa gửi theo lối thời gian
Vẻ đẹp phai dần thành đồ cũ
Áo xiêm bạc như chưa có màu
Kỷ niệm tươi giờ đành ru ngủ

 
Bà đồng nát gánh gồng mua hết
Ðồ mới xênh xang về chật nhà
Em ở đâu, những-gì-đã-cũ ?
Tôi vô tư nhặt lại bài ca

 
Bên khung cửa hoa hồng tàn cánh
Xòe bàn tay nhìn tuổi đi qua.
4.1996
 
 
7. Đường mật
 
Em nào say đắm gì đâu
Mà anh thì cứ cuộn nhàu trái tim
Tâm hồn em, đốt đuốc tìm
Làm sao thấy được một miền cho anh

 
Mưa quá khứ đổ xuống thành
Em dại dột quá gửi tình theo sông
Ngày mai, đám cưới, với chồng
Con đê tội nghiệp mặt trông lên nhìn

 
Em nào say đắm. Không tin
Anh đem mở những lặng im. Muộn rồi
Mắt em tròn quá, anh ơi
Làm sao liếc nổi những người cùng thơ

 
Ngọt ngào rồi cũng hóa thừa
Đắm say rồi cũng thành chưa biết gì
Hoa lưu ly. Hoa lưu ly
Em trong trắng thế lấy gì để soi

 
Còn ai say đắm, hỡi người!
 
 
8. Là Hiền
 
Em đi bỏ lại Hà thành
Sài Gòn thừa nắng đành hanh tiếng cười
Ngỡ là chỉ một cuộc chơi
Ngoái lại sau thấy một trời phù vân
 
Đi xa rồi lại nhớ gần
Gần nhau rồi lại thấy cần phải xa
Cái duyên con gái mặn mà
Đem ra phơi nắng vài ba cuộc tình

 
Vui một mình, khóc một mình
Nỗi buồn cắt khúc là thành cô đơn
Em đi mưa phủ Hồ Gươm
Sài Gòn bỗng thấy nợ vương một người...
10.1999
 
 
9. Làm sao anh yêu nổi em
 
Em chỉ là quán trọ anh trú tạm không hợp đồng
Những cái nhìn đắm say không đánh thuế
Đôi mắt em nhà quê
Mái tóc em nhà quê
Giọng nói không thành thị
Làm sao anh yêu nổi em?

 
Dẫu đam mê đun nóng mùa thu quên
Chiếc áo cỏ em đã từng đan lại
Dẫu quanh em bao chàng trai mê mải
Em vẫn đành ngốc nghếch quay về

 
Câu thơ em mang tiếng thở con đê
Lục bình hoa tím mờ đường cũ
Em mang cả vết buồn lam lũ
Làm sao anh yêu nổi em?

 
Gió Hà thành không ru giấc ngủ đêm
Bao thiếu nữ đẹp nghiêng ngả phố
Những môi son quệt ráng chiều thẫm đỏ
Những bàn tay mềm mại nao lòng

 
Em chỉ là quán trọ anh trú tạm không hợp đồng
Những cái nhìn đắm say không đánh thuế
Đôi mắt em nhà quê
Mái tóc em nhà quê
Giọng nói không thành thị
Làm sao anh yêu nổi em?!
 
 
10. Mê khúc
 
Đừng nhớ nữa Hà Nội buồn rũ mặt
Em đã xa như thể chẳng quay về
Cổ tích cũ đến từng viền lát gạch
Đắm say em một con bé nhà quê

 
Em đâu liếc cho thơ tình nhạt thếch
Tháp Rùa nghiêng đậm đặc chiếc hôn đầu
Thạch thảo úa hóa rùa vàng trinh nữ
Vái xin trời cho hai đứa bên nhau

 
Thơ em viết giờ tặng cho người khác
Hơi tình yêu bảng lảng bay về
Hương hồ Tây thấm nặng từng nốt nhạc
Giữa Sài Gòn ngồi nhớ phố Thụy Khuê

 
Nắng thôi ngả cái hanh vàng xuống phố
Gió bấc run xoay khao khát lên trời
Nơi nào đó, cầu xin anh còn nhớ
Đáy hồ Gươm em đã rớt nụ cười
1.2000
 

THƠ TÁC GIẢ KHÁC:

>> Inrasara - 5 bài thơ tình hậu hiện đại

>> Vũ Trọng Quang bản văn rơi mưa chữ

>> Đinh Lăng lầm lỡ và hối tiếc

>> Nguyễn Đức Phú Thọ một đôi mắt khác

>> Huỳnh Văn Quốc tìm dấu tiền nhân

>> Hoa Nip bao giờ đến được cánh đồng

>> Thanh Quế im lặng sống và viết

>> Trần Anh Dũng lòng vẫn chơi vơi

>> Lâm Xuân Vi mềm lòng dốc gió thang mây

>> Trần Hoàng Vy nghiêng mòn đồi Đà Lạt

>> Nguyễn Xuân Thuỷ tìm lại ngày xưa

>> Nguyễn Thái Dương đáp xuống ngực em

>> Huệ Nguyên đắm say mải miết đi tìm

>> Phan Trung Thành cắc cớ hỏi trời

>> Quang Chuyền hiển hiện một thời trôi

>> Tăng Thế Phiệt- Thế giới đi về đâu?

>> Những vần thơ an nhiên thanh lạc

>> Tạ Hùng Việt níu xanh cuộc đợi

>> Thơ 4 chàng họ Nguyễn gốc Quảng

>> Huỳnh Thuý Kiều trăng suông giãy giụa

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.

  • Thu, 04/21/2011 - 19:49 — Quynh Nhu

    Chùm thơ của chị hay lắm, sâu sắc lắm chị H ơi, chúc mừng chị nha. Mà sao em cứ thắc mắc 2 chị Đinh Thu Hiền lấy trùng bút danh chi mà rắc rối thế?

  • Thu, 04/21/2011 - 20:22 — Châu Thành

    Cô gái này nhìn đẹp người, làm thơ sắc sảo chắc tình duyên cũng lận đận không kém. Tôi thấy việc có 2 nhà thơ ĐTH cũng chẳng sao, nó chỉ làm cho văn chương thêm vui thêm phong phú mà thôi. Chuyện trùng bút danh thiếu gì, nhiều ông Lê Hoàng, Trần Tuấn, Minh Quốc, Đức Tiến vv.vv. miễn ai giỏi hơn hay hơn thì sống lâu trong lòng người đời.

  • Fri, 04/22/2011 - 19:15 — Trọng Nguyễn

    Viết về thế giới tình yêu và riêng tư như thế này là hay rồi, nhưng sao các cô nhà thơ ít quan tâm đến những vấn đề khác nhỉ? Tôi nghĩ chuyện có 2 cô ĐINH THU HIỀN cũng chả có gì quan trọng miễn là các cô viết hay là được rồi.