Tin mới Xem thêm

  • Trần Xuân An quê là giọng nói

    xưa thơm chín dặm trăm làng/ nay sưa ngàn lần, thơm ngát/ nhớ tuổi chạy ào, áo trạc/ vắt nhanh lên mấy thân cừa

  • Mục đích của văn chương

    Văn chương nghệ thuật có ngai vàng riêng, ngồi ở trên ấy có thể là vua mà cũng có thể là phó thường dân. Nhưng họ lên ngai là do mọi người tôn lên, do lịch sử khẳng định, chứ đương thời họ cũng sống bình thường, làm thơ chỉ là một việc tự nhiên trong cuộc sống

  • Đằng sau nghi vấn "trường ma" xôn...

    Nghi vấn "trường ma" GWIS được coi là gây xôn xao không chỉ riêng với các học sinh và phụ huynh ở trường Newton, một ngôi trường tại Hà Nội có chương trình liên kết với GWIS mà muốn có cái bằng GWIS đó, người ta phải tốn 200 triệu học phí một năm

  • Hoàng Đăng Khoa và cuộc phiêu lưu những cách...

    Trong khoảng mươi năm nay, bạn đọc yêu văn chương trên toàn quốc dần quen thuộc với những bài phê bình trên mặt báo của Hoàng Đăng Khoa

  • Lê Đạt với cái tâm đắc đạo

    Nhà thơ Lê Đạt tên thật là Đà Công Đạt, sinh ngày 10.9.1929 ở bến Âu Lâu sông Hồng thuộc tỉnh Yên Bái, qua đời ngày 21.4.2008

  • Tống Ngọc Hân & Son môi

    Cái xe Honda quá nặng so với thân hình mảnh dẻ của Vy. Vì thế, càng giãy, Vy càng bị cái xe vùi sâu xuống bùn đất. Vy cố nhoai người lên

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Đỗ Thị Thanh Bình sau lưng xào xạc gió

21.12.2017-06:30

 

 

RỪNG CHIỀU

 

Đường rừng chiều vắng vẻ

Suối vẫn hát vẫn reo

Mặt trời lặn dưới núi

Bóng ai khuất sau đèo!

 

 

CHAO NGHIÊNG

 

Gió lạnh lùa khe cửa

Thao thức suốt đêm dài

Nhịp đời như cánh võng

Chao nghiêng những kiếp người.

 

 

BÃO

 

Bão lòng chưa đủ, trời thêm bão

Vật vã lao đao những phận người

Đất sụt, cây nghiêng, nhà tốc mái

Trẻ già nheo nhóc đội mưa rơi.

 

 

LẠC

 

Trái đất tròn mà ta vẫn lạc nhau

Đỏ mắt suốt đời chẳng mong gì gặp lại

Nếu dạo ấy chúng ta đừng khờ dại

Đừng giả vờ tránh ánh mắt của nhau.

Nhà thơ Đỗ Thị Thanh Bình

 

 

TRƯỚC CHÙA LINH PHƯỚC

 

Một chút tâm thành dâng cõi Phật

Trăm năm sương khói kiếp phù sinh

Non nước vơi đầy cùng bể khổ

Miệt mài bơi lội giữa mông mênh.

 

 

XÀO XẠC GIÓ

 

Tuổi già như chiều muộn

Trước mắt mịt mù đêm

Sau lưng xào xạc gió

Lá rơi rụng bên thềm.

 

 

LÊN DỐC

 

Lên dốc xuống đèo hơi thở gấp

Chân già run rẩy bước cheo leo

Cô gái má hồng giơ tay đỡ

Đà Lạt mù sương gió thông reo.

 

ĐỖ THỊ THANH BÌNH

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Xuân Trà lòng say trong lòng

>> Tôn Nữ Thu Thuỷ trên con dốc lạ

>> Doãn Minh Trịnh chạy giữa khu vườn tràn ngập âm thanh

>> Xuân Trường nghe lòng mình lờ lợ biển trong sông

>> Lê Đạt độc thoại đoạn trường xanh

>> Sơn Ca làm tung cả gió đông

>> Đặng Thị Quế Phượng ngực rung lên tưởng vỡ

>> Nguyễn Hồng ru nốt một mùa yêu

>> Phan Cát Cẩn & nguyên liệu thời đói khổ

>> Đỗ Thượng Thế phía đàn chim gọi bầy

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.