Tin mới Xem thêm

  • Nhà văn Tô Hoài dưới chân núi Xà Phìn

    Trong cánh nhà văn đi “cắm bản” ở Tây Bắc năm ấy duy nhất có Tô Hoài nói được tiếng Mông. Bàn chân ông để thương để nhớ cho

  • Đón tết, đừng quên dưới bóng hoa đào...

    39 năm và mãi mãi về sau, mỗi mùa xuân hoa đào nở, bên hoa đào chúng ta chúc nhau ly rượu mừng, xin đừng quên một mùa hoa đào đã rực đỏ

  • Lê Văn Nghĩa - Ngộ thay tháng chạp

    Sáng nay, nhìn lịch treo tường mới biết đã qua những ngày đầu của tháng 12 âm lịch. Bỗng dưng lẩn thẩn thấy tội nghiệp cho

  • Nguyễn Thụy Anh nhận giải thưởng văn học Nga

    Vào mùng một Tết Nguyên đán Mậu Tuất (16.2.2018), tại trụ sở Hội Nhà văn Nga ở thủ đô Moskva

  • Trương Anh Quốc & Mỗi năm một lần

    Thằng Nam nằm ở bệnh viện, tôi ở lại trông. Nó nằm tuốt luốt tận lầu tám làm tôi lên xuống mệt phờ râu. Không phải là bệnh viện không có thang máy, nhưng đông người quá muốn đi phải chờ lâu. Tôi không thích chờ lâu nên đi bộ. Đi bộ có mệt chút xíu nhưng khỏe người và bù lại ở trên cao tôi nhìn được toàn cảnh thành phố

  • Những quyết định đầu năm

    Ba ngày Tết đã qua, bây giờ là thời điểm nhiều người đưa ra những quyết định quan trọng của năm mới. Không phải ai cũng may mắn

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Doãn Minh Trịnh chạy giữa khu vườn tràn ngập âm thanh

17.12.2017-16:20

>> Cay mờ khoé mắt tuổi thơ

 

 

LÀNG CHÙA

 

Làng chùa

dòng sông chảy ngang mặt

con đường đất đỏ in dấu xưa

nước xoáy chân dốc

đỉnh dốc, phía sau là cổng, rêu bám, gỗ mọt

 

lầm lũi

chọn chỗ bước đi

không tiếng cha

vắng bóng mẹ

âm thanh đồi tĩnh lặng.

 

 

GỖ LIM

 

Gỗ lim thách thức thời gian

vân nâu bóng loáng

trưa hè

         mát rượi tấm lưng

đông lạnh

               ấm nồng...

 

Bố vượt rừng già chân rướm máu

vai đỏ, rách da, lưng đau cứng

mặt trời ngủ yên bên sông vắng,

mang lim về xây tổ ấm yêu thương.

 

Gỗ lim

thời gian kín bụi!

 

 

TIẾNG VỌNG

 

Một ngày đầu đông

vệt sáng mờ xa

tiếng đâu vọng thiết tha

mảnh vườn xưa có con đường đất đỏ

cỏ phủ đầy lạc lối ra

bên mộ cha

mắc cỡ nở hoa

mọc vào vết nứt

con đang mơ, mơ về ký ức

chạy giữa khu vườn tràn ngập âm thanh.

Nhà thơ trẻ Doãn Minh Trịnh

 

 

CHIỀU

 

Chiều Sài Gòn

chị nhắn gọi

Em ơi, vườn rậm quá!

chị nhờ người dọn sạch nha em

sóng đứt ngang

âm thanh ngắt quãng.

 

Nhớ phần em vùng hoa ngũ sắc

đun gội đầu tóc thoảng hương quê

nhớ phần em chùm mắt cua,

thấm vị thời thiếu nữ

nhớ phần em bụi hoa mua,

tím mãi chiều miền sơn cước.

 

Em mơ mình là thuở trước

Trốn trong vườn đón ánh trăng lên.

 

26.10.2017

DOÃN MINH TRỊNH

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Xuân Trường nghe lòng mình lờ lợ biển trong sông

>> Lê Đạt độc thoại đoạn trường xanh

>> Sơn Ca làm tung cả gió đông

>> Đặng Thị Quế Phượng ngực rung lên tưởng vỡ

>> Nguyễn Hồng ru nốt một mùa yêu

>> Tôn Nữ Thu Thuỷ hương của lặng im

>> Phan Cát Cẩn & nguyên liệu thời đói khổ

>> Đỗ Thượng Thế phía đàn chim gọi bầy

>> Lê Thanh Vy tâm còn khổ thì tài đâu có chỗ

>> Mai Hương & những dòng thơ rỏ máu

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.