Tin mới Xem thêm

  • Trần Xuân An tết đan giềng mối mãi Tiên Rồng

    đón tháng giêng giữa mùa khô/ nắng mật ong trên những bờ đường hoa/ tháng giêng vào mọi căn nhà/ hương

  • Tuổi nước độc của Dương Nghiễm Mậu

    'Thập niên sinh tử lưỡng mang mang', câu thơ của Tô Đông Pha như ứng nghiệm vào cuộc đời lận đận của Dương Nghiễm Mậu

  • Phạm Quang Tiễn - Rừng đước Mũi Cà Mau

    Thuở Lạc Long Quân dẫn năm mươi người con xuống bể/ Sông Mê Kông chảy vào Việt Nam hóa chín con rồng/ Nào ai ngỡ đồng bằng châu thổ

  • Tiền lẻ nhét tay Phật: Tính xấu mới của...

    Chuyện người dân đi lễ chùa dúi tiền lẻ vào tay Phật không hề mới, nhiều lời cảnh báo được đưa ra nhưng nó đã trở thành chuyện bình thường

  • Chỉ mong buổi trưa có nắng

    Lao Chải, nơi có những ngọn núi cao chất ngất của tỉnh Hà Giang, cách huyện Vị Xuyên khoảng 60 cây số, cách thành phố Hà Giang hơn 20 cây số. Đường dốc núi và xe máy thường phải cài số 1, số 2 mới đi được đường đèo. Con đường này từng chứng kiến bao nhiêu cuộc đời vất vả gian nan, những hy sinh thầm lặng không thể tính hết của các thầy giáo

  • Lê Văn Nghĩa anh Hai làng trào phúng

    Nhắc đến Lê Văn Nghĩa nhiều người nhớ đến tác giả có hàng chục năm cầm chịch tờ báo Tuổi Trẻ Cười. Để làm công việc

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Đoàn Thị Diễm Thuyên - Chẳng có gì là mãi mãi

02.8.2017-17:30

 

 

CHẲNG CÓ GÌ LÀ MÃI MÃI

 

1.

Chẳng có gì là mãi mãi

Những câu thơ em viết cho anh như trùng khơi

Cũng có ngày đuối lả

Khi em hiểu ra những điều thật giả

Trong mơ hồ tim anh

Trong mơ hồ mong manh

Những câu thơ em viết cho anh bị sóng đánh dạt vào bờ cát

Những câu thơ vỡ nát

Trần trụi, ngổn ngang, khô và chết đi rồi

 

Chẳng có gì là mãi mãi

Sao em còn hồ nghi

Lời thề linh thiêng em từng cất giữ, ôm ghì

Vì em nghĩ mình yêu nhau như thế

Yêu từ trong dâu bể

Yêu những vết sẹo thời gian dù lõm hay lồi

Yêu những tàn phai và cả những nụ chồi

Của tâm hồn khô lạnh

Yêu nhau thế mà cũng đến lúc hao mòn góc cạnh

Cái hình vuông ái tình

Cái hình vuông đều đặn của chúng mình

Cớ gì ta đánh mất

Cớ gì anh thêm dối gian vào yêu thương thành thật

Cho tình mình lênh đênh

Cho lòng mình chông chênh

Hoàng hôn xuống em tìm gì tia nắng

Tìm gì nữa giữa tâm hồn trống vắng

Cái hình vuông ái tình

 

Chẳng có gì là mãi mãi

Những câu thơ em viết cho anh như phù du...

 

2.

Chẳng có gì là mãi mãi

Trăng sẽ đến phía bên đây hoàng hôn

 

Những nhiệm mầu ánh sáng

Những êm ái ru lòng người biết nâng niu ngày tháng

Từ diệu kỳ thiên nhiên

Mỗi ngọn cỏ, đóa hoa... đều tha thiết những bình yên

Chờ người đưa mắt ngắm

Người đừng vội buông khi con thuyền đời đắm

Hãy bơi từ mênh mông

Nhắm mắt và mơ màu ngọt của đóa hồng

Màu vàng hướng dương ngóng mặt trời rực rỡ

Hãy nhận ra điều lầm lỡ

Và tự mình bao dung

 

Chẳng có gì là mãi mãi, sau vấp ngã thương đau là khát vọng khôn cùng

Là mình yêu mình yêu ánh sáng

Bóng tối u mê sẽ có ngày tỏ rạng

Trăng có tàn mãi đâu

Đời chẳng là hố sâu

Đời lắm chốn như đồng bằng yên ả

Sau những cuộn trào hối hả

Con sóng đại dương vẫn tìm chốn vỗ lành

 

Chẳng có gì là mãi mãi, ta chấp nhận rằng lá chẳng cứ thế mà xanh

Lá chẳng mãi trên cành, hoa sẽ không rụng nhụy

Chấp nhận đón và đi qua những điều phiền lụy

Những nỗi đau tình cờ

Cả sống chết trần gian đều đi đến không ngờ

 

Chẳng có gì là mãi mãi

Thôi hãy hát cùng trăng bên hoàng hôn!

 

3.

 

Chẳng có gì là mãi mãi

Con sẽ lớn, con khôn, mẹ già nua

Hay mẹ thành đá cuội

Chẳng kịp nhìn con bên cháu mẹ chơi đùa

 

Chẳng có gì là mãi mãi

Những năm tháng thơ ngây con dần qua

Mẹ cất vào chẳng được

Mẹ níu gì cũng vuột

Chỉ giữ cho con những yêu dấu thật thà

Giữ thân con lành lặn

Giữ lòng con ngọc ngà

Dẫu hết thơ ngây con cũng là ong tìm mật

Là hoa biết tươi và chim biết hát ca

 

Chẳng có gì là mãi mãi

Bước chân mẹ chậm dần

Mắt mẹ nhìn mê mải

Tai lạc âm, và trí não ngu đần

Vẫn hạnh phúc biết con đều bước chạy

Ngày một lớn khôn, tai mắt rõ xa gần

 

Chẳng có gì là mãi mãi

Khi con muốn mẹ buông lơi vòng tay

Buông trôi lời dạy bảo

Cứ mặc kệ con chạy theo điều hư ảo

Chạy theo tình chông chênh

Theo thói đời bạc ác

Con quay lưng... Mẹ lẳng lặng nuốt đi dòng nước mắt

Trôi vào tim chảy thành những thác ghềnh

 

Chẳng có gì là mãi mãi

Hãy sống cho hôm nay ta cần nhau

Sống cho điều chân, thiện

Cho tình người hiển hiện

Cho những yêu thương làm mạch sống tuôn trào

Con với mẹ hãy cứ là nắng ấm

Làm gió xuân cho trời đất xôn xao

 

Chẳng có gì là mãi mãi

Hãy sống cho hôm nay ta còn nhau!

 

ĐOÀN THỊ DIỄM THUYÊN

 

CÙNG MỘT TÁC GIẢ:

>> Gió là ngọn gió ngẩn ngơ

>> Người đàn bà đáng ghét

>> Ví dầu cái nghĩa tào khang

>> Tình như chiếc gương trong

>> Ví dụ ta hôn nhau

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.