Tin mới Xem thêm

  • Người phụ nữ “mật mã” đầu tiên của Nam Bộ

    Tôi lặng người trước mối tình của cô nữ sinh trường Áo Tím dấn thân vào cuộc kháng chiến, tìm được tình yêu đích thực đời mình

  • Lê Văn Duyệt - nỗi oan khiên bị kết tội sau...

    Trong lịch sử phong kiến phương Đông nói chung và Việt Nam nói riêng, các vụ án liên quan đến công thần không phải là hiện tượng chính trị hiếm có, bởi tính tập trung quyền lực vào tay hoàng đế không cho phép tồn tại các công thần có sức ảnh hưởng quá lớn ở bên mình

  • Chuyện thật như đùa

    Cách nay gần nửa thế kỷ, nhà văn Thổ Nhĩ Kỳ Aziz Nesin đã làm rung chuyển văn đàn Việt Nam với tuyển tập truyện trào phúng “Những người thích đùa” với lối viết hóm hỉnh nhưng đau thấu tận xương về đời người, về thời đại, về nhân tình thế thái.

  • Lương Minh Cừ & tiếng vó ngựa gõ vào...

    Mường Lào, em múa lăm-vông/ Ngàn năm vũ điệu vẫn không nhạt nhòa/ Nên anh tìm mãi không ra/ Nàng tiên nữ - giữa ngàn hoa

  • Cấp phép cho Quốc ca

    “Tâm tư của tôi cái gì luật không cấm thì phải cho xã hội, người dân làm” - nguyên bộ trưởng Tư pháp Hà Hùng Cường từng nói tại

  • Nguyễn Ngọc Ký trời xe mấy sợi chỉ hồng mà...

    Bị liệt hai tay từ nhỏ, Nguyễn Ngọc Ký đã dùng chân để viết chữ, để vượt lên số phận nghiệt ngã và trở thành một tấm gương

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Đồng Chuông Tử dâng lễ cầu mưa

NVTPHCM-24.4.2011-16:46

Nhà thơ trẻ Đồng Chuông Tử

 

Mỹ Sơn
 
Thánh địa: người mẹ tâm linh thường trụ
Ngày ấy cha và những đứa con dứt áo từ bi
Nhổ neo trôi về nam
 
Thả thương nhớ cho rừng cây búi cỏ
Ký sinh văn minh
 
Nỗi buồn duềnh gạch đá
Rướn đợi
Bước chân huyết thống
 
Chỉ vầng trăng soi đêm lung linh sóng
 
Ánh sáng được chăn trập trùng cánh quê
Thỉnh thoảng dắt đi tìm cỏ trên ngọn đồi rang nắng gió
Mỹ Sơn đỏ rực lẻ loi
 
Có một ngày
Cánh tay người phương xa
Ôm thánh địa vào lòng
Chở thánh địa lừng lững đi vào nhân loại
Cấp tập hộc tốc mùa lở
 
Trên cao là bầu trời đầy mây, dẫu màu mây khác
Dưới là đất đai liễu ngộ phù sa khác
Chẳng hề hấn gì, vui sướng hơn Mĩ Sơn đã ở lại
Thấm nhuần định phận nhớ thương.
 
 
Japan, 11.3
 
Có những lúc con rũ rượi một mình phía sau câu thơ vừa ngã rạp
ngôn ngữ nhỏ bé, hữu hạn, lạc lõng trợ duyên thâm trầm
tụ trên cánh đồng nắng như hạt muối buồn
 
Có những lúc con phụt khóc một mình phía trước màn hình
tin tức ngắn củn
xót tinh thể bụi
 
Mặt trời chợt lặn trên đất nước hằng mọc ánh sáng
Japan,11.3, cháy bùng ngọn sóng vỡ vạc bí bầu
trỗi thức lở lói
 
Japan, 11.3 thế giới nhận diện âm thanh gãy
đổ lênh láng mặt đất
 
Trang kế sẽ là thành phố trùm chăn ngủ
và gặt hái tâm hồn nhân loại ăn năn
 
Thượng Đế, cha vừa dựng lên xơ xác nỗi đục.
Yêu thương, quãng đại có là hư cấu?
 
 
Một ngày rậm rạp
 
Đêm nhúng vào cốc từng nong giấc ngủ
Lóe bung mẻ trằn trọc
 
Khi mặt trời thò tay ngắt bóng tối
Ánh sáng dọn lên rực thơm thức nắng
 
Anh trở dậy gắp từng cọng sóng nóng hổi
Ăn biển suy tư lấm tấm mưa phùn
 
Thong thả kéo dài buổi điểm tâm đến ngọ với li đen đá
Anh tự hỏi:”thế giới có vui hơn không từ khi mọc loài người?”
“Thượng Đế trừng phạt lần cuối cùng hay chỉ là cái bạt tai khuyến cáo?”
Ngoài kia mùa cập nhật cháy tin tức
 
Hình ảnh gõ lời rung phím mắt
Âm thanh tô màu lấm lem thính giác
Nung khét bữa cơm trưa muộn mằn
 
Hoang ngát quả đồi lụt lội nước mắt
Nhiệt độ trở về đông đúc, vội vã, khó đoán
Đất đai bấn loạn
 
Trên đỉnh núi bên kia cõi khói
Lão tiên tri bày cuộc rượu dưới gốc cây già
Nức nở say rồi ngủ quên lên bóng nhớ
 
Buổi chiều bần bật cởi chốt gió
Trút bầu trời muối mặn.
 
 
Im lặng sóng
 
Thơ đốt lia chia cơn trưa xúc cảm
trong một phút nồng lên men giấy
bấn lặng khói mù đắn đo
 
con đường gió lên
rụng ngập kí ức xuống mắt tròn động vật tôi
quay lại bộ phim hoang dã nhớ
 
ướt âm thầm những vòng xe, dung nhan quán cóc ghế ngồi
bàn tay nói về một vết trầy của câu chuyện lứa đôi, bịn rịn và hư hao
đôi môi mở hình trái tim mọng nước nhũn nhoè bụm lửa
 
tôi ngồi ngây lịm loang dài thượt mặt đất xanh vàng
 
sự vẫy chào của bước chân nụ hôn kéo rời màu đan xen
óng ánh một khắng khít nên thơ
tóc bay ngơ ngác phương trời gió
đay nghiến không khí tôi ướt lạnh và run cầm cập trong nắng ngần
em dắt kỉ niệm rã riêng ra ngõ đầy bóng người
lốc khốc mưa động cơ lầy lội âm thanh giàn tấu
một ngày dài nóng bức nhiệt tâm
 
một hôm nào như hôm nay
chiếc lá rơi cong dấu hỏi xuống chỗ tôi ngồi vẽ kí ức
loài người có thực thương nhau không em
sang giàu có ôm long đong bay lên
im lặng sóng
 
vỡ bọt.
 
 
Sóng dư luận
 
Ở đâu cũng có sóng, dù là nơi rậm rạp sâu thẳm nhất
ở đâu cũng đầy dư luận, dù lồng lộng âm thanh
 
sóng đến từ ngoài kia xa xăm vạn dặm
có thể tự mọc suối long lanh
 
dư luận tự sinh ấm áp phúc âm hoặc rấm rức giải minh
dư luận sáng sủa nhất là dư luận hồn nhiên độc lập
ngoài ra nhầy nhụa sân buồn
 
lời và ngôn ngữ bồi phù sa cho dòng sông dư luận
màu mỡ đất đai sắc thái
liễu ngộ biển nhìn
 
sóng trùng tu màu thời tiết hoặc tạt cốc ánh nắng
rũ rượi trâm cài.
 
 
Thán tụng
 
Cuộc đời mỗi loài là một vòng tròn nhỏ
cuồng vũ trong lốc gió nhân gian
tựa những vòng xe bon bon trên con đường sỏi đá quê hương Người.
 
Vòng tròn y hệt một cái cây, hạt buồn bông vui treo lủng lẳng trên đó
nảy nở trong mối quan hệ ngày thường
quày quả quay thành số phận
 
Ở quê tôi mỗi người là một số phận
côi cút, nhẫn nhịn và cam chịu
lom khom mót ân điển trên cánh đồng thể chế
 
Dân tộc tôi như một gia đình đông con
cha đã hóa thân vào ngọn lửa trong đám thiêu mọc ở bìa rừng
mẹ ở lại săn mồi, bưới móc khắp mặt đất khô cằn
chốc chốc cục tát gọi đàn con đến
 
Cũng may ông bà để lại những ngọn tháp dọc dài đất nước
nhắc nhớ chủng tộc, tín ngưỡng, nền văn minh
nhiều gã ngụ cư phù thủy đã dựng nhà mới
hối hả thay máu
 
Mỗi người có một nỗi buồn
cả dân tộc là diện tích to lớn
mùa hạn đã kéo dài ta dâng lễ cầu mưa.

 

 

nhìn tận cùng nhân loại không ẩn dụ
 
nhân loại, có đôi mắt đẹp 
của thiếu nữ Chăm hân hoan đội ban mai về
gội cánh đồng nở tràn bông cỏ trắng của mẹ
đun bát vui tỏa hương ngào ngạt cho cha.
 
nhân loại, chiếc xe bon bon 
trên con đường thời gian một chiều vô tận 
không tín hiệu đèn đường/chẳng người canh giữ
gã quốc gia/dân tộc lơ ngơ hít khói bụi
 
nhân loại, chàng tu sĩ ngủ say 
dưới cơn mưa uy quyền 
bên rừng cây tội lỗi 
trổ thương đau lên cành lá ruột rà.
 
nhân loại, một bức tranh đỏ rát còn tươi màu lịch sử.

 

THƠ TÁC GIẢ KHÁC:

>> Vũ Thanh Hoa và cơn bão không hề dự báo

>> Nguyễn Quang Thiều - thư gửi những ma-nơ-canh

>> Đinh Thu Hiền đồng vọng tình yêu

>> Inrasara - 5 bài thơ tình hậu hiện đại

>> Vũ Trọng Quang bản văn rơi mưa chữ

>> Đinh Lăng lầm lỡ và hối tiếc

>> Nguyễn Đức Phú Thọ một đôi mắt khác

>> Huỳnh Văn Quốc tìm dấu tiền nhân

>> Hoa Nip bao giờ đến được cánh đồng

>> Thanh Quế im lặng sống và viết

>> Trần Anh Dũng lòng vẫn chơi vơi

>> Lâm Xuân Vi mềm lòng dốc gió thang mây

>> Trần Hoàng Vy nghiêng mòn đồi Đà Lạt

>> Nguyễn Xuân Thuỷ tìm lại ngày xưa

>> Nguyễn Thái Dương đáp xuống ngực em

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.

  • Tue, 04/26/2011 - 17:39 — Thuý Nguyên

    Thơ của ĐCT còn có nét hồn nhiên, chân thực nên dễ đồng cảm hơn thơ của ông Inrasara cũng người Chăm nhưng nhiều lúc rối quá.