Tin mới Xem thêm

  • Thời giàu là nhà giáo và nghèo vẫn là nhà...

    Bây giờ mọi người đã dần dần quen với cách gọi là “Ngày nhà giáo Việt Nam” chứ thời những năm 1980 trở về trước, ngày 20.11 hàng năm là “Hiến chương các nhà giáo” và đã có một thời các thầy cô cười ra nước mắt: “Ngày hiến cam các nhà giáo…” Sự trùng hợp rất đặc biệt vì “mùa này cam rẻ

  • Tạ Ngọc Điệp - Mưa đầu mùa

    Trời hạn đã lâu lắm, già làng nói chắc phải đi từ vùng này sang bên chỗ vua Lửa mời người về cầu mưa để cho dân làng bớt khổ.

  • Chép lên khoảng trời: Thao thức một miền quê

    Bốn mươi hai bài thơ trong tập thì có tới hơn ba mươi bài thơ Nguyễn Vũ Quỳnh viết về quê hương miền xa thẳm. Nếu kể cả

  • Đấu giá ấn bản đầu tiên Gulliver phiêu lưu ký

    Ấn bản đầu tiên cuốn Gulliver’s Travels (Gulliver phiêu lưu ký) sẽ được bán ra vào tuần tới. Cuốn sách này được lưu giữ cách đây hơn 100 năm tại Ireland, với mức bán ra có thể vượt quá 1,8 triệu bảng, mức giá mà Công ty Sotheby đấu giá vào ngày 7-6-2017.

  • Hồn nhiên Lê Văn Thảo

    Kỷ niệm với anh Lê Văn Thảo còn nhiều, chỉ xin nhớ lại vài chuyện nho nhỏ, thay cho nén tâm hương gửi vong linh một nhà văn

  • Diễn viên Nguyễn Hoàng ra đi ở tuổi 51

    Diễn viên Nguyễn Hoàng đã qua đời lúc 22h ngày 17.11, hưởng dương 51 tuổi. Anh tên thật Nguyễn Văn Hoàng, từng là phóng viên thể thao

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Du Nguyên trên con đường màu bạc

26.4.2011-22:52

Nhà thơ trẻ Du Nguyên

>> Nên buồn đúng không?

 

 

… phải không?
 
Tháng Ba già đi
Những ngày đầy nước
Đỏ ối màu gạo
quyện vào dòng sông ư ử bốc mùi
Toàn rác là rác.
 
Ở đó, chẳng còn em ngô nghê cười khành khạch
Đỏ giòn ngày sinh
Chỉ còn bóng là bóng
Nước là nước
Mắt em giống dòng sông
Ư ử bốc mùi
 
Có ai không
Đi cùng một đoạn đường trơn trượt
Em già đi thấy mệt
 
Tháng Ba này
Chỉ là những ngày mưa giăng giăng trắng mắt
Lắt nha lắt nhắt
Và tuổi thơ
đang ư ử bốc mùi.
 
Có phải những dòng sông cứ thế qua đời*
không Trịnh?
---------
* Ý trong bài hát “Có một dòng sông đã qua đời” (Trịnh Công Sơn)
 
 
nốt
 
Chỉ còn khoảng trống giữa những ngón tay
những ngón tay khóc
những ngón tay cười
những ngón tay sắp vá đầy một ngón
những ngón tay sắp rụng mất một ngón
những ngón tay mút những ngón tay
những ngón tay thức mòn thức mỏi
những ngón tay ngủ trên ngón tay
những ngón tay sắp vá đầy một ngón
bằng khoảng trống giữa những ngón tay.
 
Đêm
tôi ngồi đếm
những ngón tay đang chết dần ngón tay.
.
.
và cuộc đời cũng qua nốt
ngày hai mươi ba tháng mấy…
 
 
nhạt
 
Có một sự bóc trầy từng mảng, từng mảng nỗi buồn
khi chúng ta tỉnh dậy vào mỗi buổi sáng và thở ra những vòm khói mỏng
rượt đuổi nhau trên phố.
 
người nói tôi ra phố thở dài
người nói tôi ra phố để say
người nói tôi ra phố cho bớt cô đơn
có người lại ra phố để nhặt từng mẩu cô đơn của người khác
về đặt trong phòng
buổi tối nói chuyện chơi.
 
Thỉnh thoảng tôi vẫn ngồi ngắm ngía những khuôn mặt ấy
xem chúng có lẫn vào nhau không?
Những cô đơn na ná
Những kí ức người na ná
Những họa tiết đọng lại sau cùng na ná
Nỗi cô đơn của tôi na ná họ?
 
Chúng ta vẫn thức dậy mỗi buổi sáng và đi ra phố mỗi ngày
bằng bộ mặt giống nhau
nhưng với nỗi buồn được cách điệu
võng xuống màu mắt.
 
Có bao giờ anh nhặt mẩu cô đơn của em về
nói chuyện chơi?
 
Ôi tháng Mười này, em có còn ngóng gió?
 
 
Con đường màu bạc
 
Lại quay về con đường bạc màu ánh trăng cô
Mùa thu, chú dế mèn đi vắng
Trên những nóc nhà, gió luồn qua bức vách
Rầm rì về mùa chim chóc đã bay đi.
 
Thật khó để ghi tất cả vào một chiếc lá không còn màu xanh của tuổi trẻ
Khi con không nhớ nổi một vết bầm
Ngày con ngã xe
Ngày con trèo cây ổi
Ngày con tự làm đau mình
Khi con buồn, những dòng sông ở lại.
 
Năm tháng vẫn hát muộn phiền đồng thoại với mùa thu
Mà những cây cầu cứ đi rồi cứ gãy
Ông sao hôm lâu rồi không thức
Chuyện trò cùng loài cào cào xé lá trong đêm.
 
Câu chuyện chú dế cõng rau răm đi về ngày lụi nắng
Để cua đồng vàng xoe bên cuống rạ
Mẹ còn nhớ?
Bây giờ con giống như chiếc lá
Bay vòng mỏi mệt, nằm im lìm dưới khe sâu.
 
À ơi,
Cho con ngủ tạm dưới vòm tay ngậm ngùi
Của cánh đồng nắng nẻ những vuông màu xam xám
Như rắn nước tháng Ba
Thay áo vẫn biết về đồng cạn
Như con diều mười Bảy
Đứt dây vẫn biết về đồng sâu.
 
Con là loài gió đơn
Trên con đường màu bạc
 
Hình như càng ngày con càng dễ buồn ngủ.
 
 
lẻ
 
Trong giấc mơ
Tôi chỉ còn mấy xu lẻ
Như người điên chỉ còn lại nụ cười để giao thiệp với cuộc đời
Và bằng cách đó, tôi có thể mua một ít niềm vui
Treo cành loang niệm
 
Ngày không còn mùa đông trôi trên bàn tay
Lọn tóc xoăn chẳng thể mượt mà điều giản đơn nhất
Tôi cầm lược chải từng sợi tóc rối
Chỉ còn mấy xu lẻ nữa thôi
Và tôi mơ, giấc mơ tật nguyền.
 
Người đàn ông ấy nói lời yêu khi tôi cạn kiệt những sắc màu thiếu thắt
Người bạn ấy nói lời xin lỗi vì đã bỏ tôi lại
Khi tôi phải cảm ơn điều đó vì cho mình được nhấm nháp nỗi cô đơn
Kỉ niệm gọi quay về khi tôi chỉ còn mấy xu lẻ
Và tôi hát, bài hát tật nguyền
Tôi yêu tôi trong bóng tối.

 
Còn ai ngồi bên tôi trong những đêm tháng Tư rệch rạc
Khi ngoài phố, chiếc đèn cao áp đã ngủ quên
Khánh Ly không hát nữa
Tôi gặp Trịnh trong giấc mơ buồn.

 
Có một lần, tỉnh dậy sau cơn mê dài tan cơn ngái ngủ
Tôi đã khóc
Vì trong giấc mơ ấy, tôi không thương mình
Mà đi thương nỗi cô đơn thuộc về người khác
 
Rồi giấc mơ bỏ tôi đi
Đồng xu cuối cùng cũng biến thành đường chỉ tay mới
Đứt gãy những quãng mùa buồn bỏ lại phía sau.

 
Tôi là kẻ khất thực đêm
Trắng tay đi yêu nỗi cô đơn không phải của mình.

 

THƠ TÁC GIẢ KHÁC:

>> Trần Hữu Lục hư ảo nử bờ vai mềm

>> Đồng Chuông Tử dâng lễ cầu mưa

>> Vũ Thanh Hoa và cơn bão không hề dự báo

>> Nguyễn Quang Thiều - thư gửi những ma-nơ-canh

>> Đinh Thu Hiền đồng vọng tình yêu

>> Inrasara - 5 bài thơ tình hậu hiện đại

>> Vũ Trọng Quang bản văn rơi mưa chữ

>> Đinh Lăng lầm lỡ và hối tiếc

>> Nguyễn Đức Phú Thọ một đôi mắt khác

>> Huỳnh Văn Quốc tìm dấu tiền nhân

>> Hoa Nip bao giờ đến được cánh đồng

>> Thanh Quế im lặng sống và viết

>> Trần Anh Dũng lòng vẫn chơi vơi

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.