Tin mới Xem thêm

  • Tích cũ dạy con

    Tôi giở những câu chuyện cổ ra định lấy đó làm bài học cho con. Bỗng tôi giật mình. Tôi nhận ra mình không thể dạy cho con cách vẽ mười con giun trong cuộc thi vẽ của Trạng Quỳnh. Tích xưa chuyện cũ vốn được xem là kho báu trong văn hóa người Việt. Ở đó, vừa chất chứa niềm tự hào về ông cha, vừa có những bài học thâm thúy về trí thông minh, về cách ứng xử.

  • Người đương thời Thơ mới bàn về thơ Huy Cận...

    Từ bốn năm trước khi in tập thơ Lửa thiêng (NXB Đời nay, Hà Nội, 1940), Huy Cận đã có thơ trên các báo Tràng An, Sông Hương

  • Báo chí kết nối xã hội

    Trong khi chúng ta đang thảo luận, loay hoay về ứng xử với cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ tư (cách mạng 4.0) thì Thung lũng Silicon đang thao tác

  • Chùm thơ Haiku của Hà Thiên Sơn

    Trăng mờ/ Hơi thở nhẹ/ Ngực em đang rằm.// Đồi cát/ Dấu chân em/ Ngoài kia biển động.

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Chúc mừng Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam

    Hàng năm cứ đến ngày 21.6, chúng ta cùng chào mừng kỷ niệm Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam, gửi những lời chúc tốt đẹp nhất đến những người cầm bút của làng báo, trong đó có nhiều nhà văn đồng thời cũng là nhà báo.

Chân dung Xem thêm

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Tôn Nữ Thu Thủy dạy con sống nghĩa tình

    Con trẻ luôn nhìn vào tấm gương của cha mẹ mà làm theo. Mình sống đàng hoàng, tử tế thì các con cũng học được cách phân định những điều đúng sai

  • Trần Tuấn viết trong bóng tối…

    Nhà báo, nhà thơ Trần Tuấn (báo Tiền Phong) gắn bó trang viết của mình với mảnh đất Đà Nẵng, mảnh đất của những sự kiện lịch sử, những sự kiện

  • Cao Linh Quân người lữ hành lặng lẽ

    Trong số các nhà văn từng sống và viết ở Nha Trang, Khánh Hòa, thì Cao Linh Quân là một gương mặt khá đặc biệt, nếu như không muốn nói là lạ lẫm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Dung Thị Vân nỗi nhớ chẳng kịp đầy

23.12.2017-12:20

 

 

BÓNG ĐÊM

 

Mẹ ạ con sợ bóng đêm bao trùm qua khe cửa

Là lúc cô đơn quạnh nẻo tà

Năm ngón tay con xước trầy quá khứ

Lọn ánh sáng nào leo lét những kỳ mong

 

Năm tháng xanh xao

Tuổi cũng huyền hao

Lạc gió, lạc năm, lạc ngày, quạnh kiếp

Neo một bến bờ ghềnh đá gọi non cao

 

Mẹ đã đi đâu - mẹ về đâu

Câu xót đau thương lạc đường khản giọng

Mẹ mất rồi

Con gào khóc hỏi ai đây?

 

Đêm bủa vây

Mặc đèn soi

Vàng thao thức

Mẹ mất rồi - mà nước mắt mãi rưng rưng.

 

 

GIỌT CHẢY CHẲNG KỊP CHỜ

 

Nếu như trong máu anh có mầm phản trắc

Em lỡ rồi đã ngào ngạt cháy yêu thương

Nếu như trong máu anh đang dâng lên mầm phản bội

Em cũng lỡ rồi đâu nỗi nhớ hoang đường

 

Bao nhiêu năm càn khôn lọc lừa phân chia đằng đẵng

Chẳng biết người đi người ở lạc bến bờ

Chân đã vấp - giờ đôi tay cũng mỏi

Em vịn vào thơ - mà nước mắt chẳng kịp chờ

 

Nề nếp gia phong là điều gì em tự hỏi

Khuôn thước nào so sánh hủy niềm tin

Em về đâu nỗi nhớ chẳng kịp đầy

Dòng máu ấy đã làm em đau lặng

 

Đêm nay em nói lời tha thiết

Tim ứa giọt bầm lòng nghẹn uất trào dâng

Anh đã bóp tim em nát ngàn trăm mảnh

Xin lỗi điều gì trời đất cũng hoang mang.

 

 

MƯA KHỎA THÂN GIỮA BỤI TRẦN

 

Mưa khỏa thân - giữa bụi trần

Giọt như khóc - giọt phân vân kiếp người

Bên này mưa có biếng cười

Bên kia mưa ngủ quên lời yêu thương

 

Em khuấy mưa - giữa vô thường

Anh giam câu hứa dặm trường lụy mưa

Lời mồ côi - ủ mầm xưa

Trói mưa trần trụi người chưa thấy về

 

Mưa lay gió cả bốn bề

Đông tây nam bắc nhiêu khê ơi buồn

Giọt sám hối - giọt trào tuôn.

Cho anh nợ một giọt chôn mộ tình.

Nhà thơ Dung Thị Vân 

 

 

UẨN MỘNG

 

Có phải tại mưa mà nhỏ buồn hiu hắt

Vịn trăm đường khâu mãi hạt xót xa

Gió kết mùa ngâu gió sang mùa ly cắt

Là nhỏ buồn nhỏ tự đặt mùa chia...

 

Hãy là anh để nhỏ ôm bờ vai ngả

Giọt nước mắt nào nhuộm đẫm áo vời xa

Tóc nhỏ dài những sợi hết kiêu sa

Anh hãy mặc là bờ vai cho nhỏ khóc

 

Thơ viết cho anh lời đau trong cõi mệnh

Nhỏ dặn lòng sao vẫn cứ chông chênh

Dù tưởng anh như lạc bờ neo kiếp

Là bờ vai trong uẩn mộng miên tình

 

Nhỏ viết cho anh lời thiên thanh nhân hậu

Ta sẽ về đâu khi cõi mệnh xuôi bày

Có thế nào thì anh cũng vẫn là anh

Cho nhỏ tựa những khi lòng rưng rức.

 

DUNG THỊ VÂN

 

 

TIN THƠ: 

 

>> Phạm Trung Tín một thời áo lính

>> Nguyễn Văn Thưởng bóng dáng sông quê

>> Trịnh Bửu Hoài chọn người để tin

>> Đỗ Thị Thanh Bình sau lưng xào xạc gió

>> Xuân Trà lòng say trong lòng

>> Tôn Nữ Thu Thuỷ trên con dốc lạ

>> Doãn Minh Trịnh chạy giữa khu vườn tràn ngập âm thanh

>> Xuân Trường nghe lòng mình lờ lợ biển trong sông

>> Lê Đạt độc thoại đoạn trường xanh

>> Sơn Ca làm tung cả gió đông

>> Đặng Thị Quế Phượng ngực rung lên tưởng vỡ

>> Nguyễn Hồng ru nốt một mùa yêu

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.