Tin mới Xem thêm

  • Truyện ngắn Bùi Đức Ánh: Kỷ vật

    Năm mười tám tuổi cô trưởng thành, chân trời mới bắt đầu mở ra. Những con người mới, những trải nghiệm mới, những nỗi cô đơn mới

  • Đưa cha trở lại vùng sáng

    Phan An Sa, con trai út của Phan Khôi cùng với các anh chị trong gia đình đã dành trọn những năm tháng nghỉ hưu để đưa tên tuổi của người cha trở lại vùng sáng của lịch sử. Hiện nay, anh đang chuẩn bị bản thảo “Phan Khôi - Di cảo” để có thể công bố trong thời gian tới.

  • Như núi đồi nối tiếp nhau…

    Sau “Một milimet” (2011), “Nửa vòng tay” (2013) đến “Những ký âm ngân” (2016), Nguyễn Thị Thanh Long tuy vẫn đầy đặn chân thành

  • Phan Khôi khổ nạn và công tích

    Tại Lễ trao Giải thưởng Văn hóa Phan Châu Trinh lần thứ X (diễn ra tối 24.3.2017), học giả - nhà thơ - nhà văn - danh nhân văn hóa Phan Khôi

  • Nói ít hiểu nhiều

    Trong quyển Nói ít hiểu nhiều - ba chìa khóa chinh phục người nghe của Connie Dieken, người sáng lập kiêm chủ tịch của onPoint Communication

  • Nghiên cứu văn bản tiểu thuyết Số đỏ

    Số đỏ là tác phẩm nổi tiếng nhất của nhà văn, nhà báo Vũ Trọng Phụng, được đánh giá là một trong những tác phẩm trào phúng xuất sắc

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Hồ Tịnh Văn bật tung ý từ

12.3.2017-11:30

Nhà thơ trẻ Hồ Tịnh Văn

>> Nỗi nhớ chật căng lồng ngực

 

 

ĐÓN THÁNG BA VỀ

 

Tình chúng mình nhen nhóm độ tháng ba

Khi bông cải đang lên ngồng cuối vụ

Khi hoa cà ngan ngát trời tím rộ

Khi mạ non đã bén rễ xanh đồng

 

Tình chúng mình đẹp tựa áng mây bồng

Khi hoa sưa đã trắng trời Hà Nội

Khi mưa bụi quyện tròn trong hương bưởi

Làn gió xuân đón đợi nắng hạ về

 

Tình đôi mình dìu dặt giữa trời quê

Em vẫn nhớ ánh mắt tình thuở ấy

Anh đến bên em - chiêng ngang trời sóng dậy

Biển tháng ba mê mải nhớ người dưng 

 

Tháng ba về hưng hửng nắng vàng ươm

Cành hoa gạo đỏ rực màu thương nhớ

Giấu nụ cười tan vào nhau như ngỡ

Lời tỏ tình vương nợ những mùa xanh

 

 

UỐNG ĐI ANH

 

Uống đi anh ngả nghiêng chiều nhớ

Hồn yêu tan vào hơi thở mùa xuân

Uống đi anh cho đẹp ý giai nhân

Cho phong trần tan vào bổi hổi

 

Uống đi nào tình xuân đang khát đợi

Ghen hờn em sao mãi chẳng về

Em hồn nhiên giữa mộng - thực si mê

Xuân ấp má - nụ tình bỏng cháy

 

Uống đi anh xuân đời tan chảy

Xuân miên trường, xuân khắc khoải vì yêu

Uống đi, uống đi nào anh, say mộng hồn phiêu

Cho non nước hoà vào trong dương thế

 

Uống đi anh lời yêu em thỏ thẻ

Uống đi nào

cùng uống nhé

Anh - em

Tan vào nhau ôi, ngọt nụ môi mềm

 

Ta cùng uống

nào anh

Ta uống!

 

 

ĐIÊN DẠI MỘT NỤ HÔN

 

Anh có biết xuân lòng đang trỗi dậy

Ước cùng anh trao một nụ hôn sâu

Ước yêu anh như cái thuở ban đầu

Anh có hiểu trái tim người con gái?

 

Anh đã đến bên em, tình ngang trái

Mà sao yêu cháy bỏng trái tim nồng

Nỗi lòng em khắc khoải giữa mênh mông

Bờ môi ấy, đêm ngày em trông đợi

 

Anh có biết cõi lòng em vời vợi

Ngóng về anh phía ấy quá xa xôi

Đường đến nhau, với em quá xa vời

Em sẽ đợi một ngày anh trở lại

 

Em chỉ ước có anh bên đời mãi

Viết tình thơ hoang dại trái tim yêu

Vần thơ tình em viết mỗi ban chiều

Là nỗi nhớ là niềm yêu bất diệt

 

Em đã yêu là yêu không cần biết

Em đã dâng là dâng trọn tâm hồn

Em đã nhớ là nhớ sâu cùng kiệt

Em đã say tình - điên dại một nụ hôn!

Ảnh nghệ thuật của Dương Quốc Định 

 

BẬT TUNG Ý TỪ

 

Ta đâu phải kiếp phù dung

Mà sao chàng lại bật tung ý từ

 

Đừng chôn ta với suy tư

Hãy cho ta sống được thư thái lòng

 

Đêm vui, ngày mới thanh trong

Buồn chi cho kiếp loan phòng giấu hương

 

Môi tình thấm đẫm hơi sương

Thấm vào lưỡi mật miên trường dấu yêu

 

Thiên thu ta mãi nuông chiều

Ái ân trần tục, mĩ miều đoan trinh

 

Trăm năm vẹn một chữ tình

Trong ta duy chỉ bóng hình dấu yêu.

 

HỒ TỊNH VĂN

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...    

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.