Tin mới Xem thêm

  • Nốt trầm của Kiều Huệ: Trĩu nặng một...

    Trĩu nặng một chữ tình - đó là cảm nhận lắng đọng trong tôi sau khi đọc xong bản thảo tập thơ Nốt trầm của nhà thơ Kiều Huệ

  • Nguyễn Ngọc Thu & cây đa ký ức tuổi thơ

    Cứ mỗi lần đi qua/ Cây đa đầu làng/ Nghe âm thanh thời gian/ Vọng vào nỗi nhớ/ Tôi lớn lên cây đa làng đã có

  • Thụt chân vào nhà

    Thi hào Nga Maiakovski sáng tạo ra lối thơ bậc thang, theo “nhà Maia học” Hoàng Ngọc Hiến, là vì muốn “xây dựng những câu thơ tiết kiệm và cô đọng”. Thế nhưng lối bậc thang, tam cấp ra vào những ngôi nhà ở ta lại chẳng hề “tiết kiệm” không gian chút nào. Chúng cứ đua nhau duỗi chân ra hè phố, ngáng đường người đi bộ.

  • Đoàn Phương Huyền - Sáo ơi về đâu?

    Được lại hát, tiếng hát của anh quyện vào tiếng sóng, tiếng gió, quyện vào những tâm hồn trên sông. Khi tiếng hát vừa dứt thì tiếng sáo lại

  • Nguyễn Thị Bích Nhàn - Lời hứa hoa anh đào

    Hai hai tuổi, tôi lấy chồng, mối tình đầu mà tôi ngỡ đẹp nhất thế gian. Yêu, cưới, đổ vỡ - nhanh như một trận mưa đá. Giờ ngồi nhớ lại

  • Võ Thanh An trọn đời không nợ nần ai

    Võ Thanh An không phải nhà thơ của trí tưởng tượng, của những cảm xúc đa đoan, mơ hồ, của phép tu từ cầu kỳ, của một cấu trúc

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Hoa Nip bao giờ đến được cánh đồng

08.4.2011-20:02

Nhà thơ trẻ Hoa Nip

>> Ngụ ngôn...

>> Café đêm

 

Đi cạn chân trời

 

đi cạn chân trời

gặp nhau ở chỗ đường mòn

trước mặt là hoàng hôn

bên bờ là cỏ lạ

sau lưng là cát bụi

 

mịt mùng

 

con đường đã mòn vì người ta đi bao lâu

tìm kiếm cho xa dưới chân đâu cũng là cát

một chữ tình cho cả đời phiêu bạt

hạnh phúc mỉm cười dưới vách hoàng hôn

 

tìm ở đâu điều mới, vẹn, trinh, nguyên

một trận gió đã phai mòn sự thật

dưới gầm trời có một điều thật nhất

người yêu người như sâu bọ yêu nhau

2.3.2011

 

 

bàn tay của Chúa

 

thoạt đầu Chúa nhặt buồn đau

cho vào chiếc- túi- úa- màu- tháng- năm

 

sau đó Chúa nhặt thăng trầm

cho vào chiếc- túi- trầm- luân- biển- đời

 

sau cùng Chúa bảo hai người*

"con mang hai túi xuống đời mà vui"

--------

*Adam và Eva trước khi bị đuổi ra khỏi vườn địa đàng.

 

 

bóng mình

 

Rất cần một chút bình yên

ở trong đáy mắt dịu hiền của em

 

rất cần một khoảng êm đềm

gió sương trĩu lại cong mềm vành môi

 

rất cần một chút yêu đời

để ta sống sót mà vơi u buồn

 

rất cần một chút niềm thương

để ta vá víu chiếc xuồng tâm linh

 

rồi mai qua một mái đình

tìm trong đó một bóng mình từ tâm

 

 

một người

 

một người

đi giữa đám đông

mà như đi giữa cánh đồng hoang vu

 

liệu

cậu ta có chần chừ

khi thời cơ đến lù lù đằng xa?

 

nếu

cậu ta quá thật thà

cuộc đời sẽ bảo:

- Cậu là thằng ngu!

 

nếu

cậu ta quá lừ đừ

cuộc đời sẽ bảo:

- Cậu như thằng khùng!

 

tình đời muôn thuở lao lung

đôi khi ngang trái làm chùng bước chân

 

bôn ba lấm láp bụi trần

nửa đêm tỉnh giấc bần thần ngộ ra:

"bao năm trong cõi Ta Bà

ước gì trẻ mãi để mà hồn nhiên*".

------

* chữ "hồn nhiên" lấy của Osho.

 

 

bao giờ đến được cánh đồng
 
Cuộc đời là cuộc gian nan
một khi sống giữa tràn lan kiểu người
 
sự đời là bể lôi thôi
một khi bơi giữa biển đời đua chen
 
tình đời là nghĩa trắng đen
một khi ở giữa thấp hèn cao sang
 
chuyện đời là bể trái ngang
một khi lạc giữa vô vàn thị phi
 
đường đời khó bước chân đi
một khi đứng giữa ngã-chi-chít-đường
...
 
đời còn lắm cuộc nhiễu nhương
đành thôi nép lại bên đường cho xong
bao giờ đến được cánh đồng
quay đầu nhìn lại bóng hồng phôi pha...
17.7.2010

 

 

Ngày mai phố*

 

Một đêm chợt thấy rất dài

Ngủ đi cái ngủ mãi hoài không say

Giữa lời bóng tối cuồng quay

Mà nghe tim hát mà cay tuổi đời

 

Ngủ đi cái tuổi đôi mươi

Cơn mơ xanh ấy à ơi gẫy gầy

Mưa hồng bàng bạc màu mây

phố đêm chợt ướt mi cay tội tình

 

Ngày mai phố lại xập xình

Đỏ - đen, xanh - chín... lình sình cuộc chơi

 

Ngủ đi cái ngủ rã rời

Con tim xơ xác đưa nôi ru mình

 

Nhắm mắt nghe đêm bạc tình… 

Tỉnh ra mới biết rằng mình vẫn say

------ 

*phổ thơ Bùi Sỹ Nguyên

 

THƠ TÁC GIẢ KHÁC:

>> Thanh Quế im lặng sống và viết

>> Trần Anh Dũng lòng vẫn chơi vơi

>> Lâm Xuân Vi mềm lòng dốc gió thang mây

>> Trần Hoàng Vy nghiêng mòn đồi Đà Lạt

>> Nguyễn Xuân Thuỷ tìm lại ngày xưa

>> Nguyễn Thái Dương đáp xuống ngực em

>> Huệ Nguyên đắm say mải miết đi tìm

>> Phan Trung Thành cắc cớ hỏi trời

>> Quang Chuyền hiển hiện một thời trôi

>> Tăng Thế Phiệt- Thế giới đi về đâu?

>> Những vần thơ an nhiên thanh lạc

>> Tạ Hùng Việt níu xanh cuộc đợi

>> Thơ 4 chàng họ Nguyễn gốc Quảng

>> Huỳnh Thuý Kiều trăng suông giãy giụa

>> Phùng Thị Hương Ly thiên thần giọt sữa

>> Nguyễn Anh Nông linh cảm em tới

>> Ngọc Tuyết khoả thân trong mắt cú vọ

>> Vũ Trọng Quang- Bởi đó là Phạm Công Thiện

>> Lê Văn Lâm ngẩng mặt uống ban mai

>> Diễm Phúc yêu góc chiều bất chợt

>> Vũ Đình Huy suối lệ tiếc thương con

>> Lương Đình Khoa hạt phù sa lạc

>> Phạm Công Thiện đã đi mất hẳn đi rồi

>> Trần Mai Hường núi lửa sẽ tuôn trào

>> Lê Thuỳ Vân túng tẩy trên hoa

>> Phạm Phương Lan nghẹt thở trong em

>> Trần Trương tứ tuyệt... cái thật thà

>> Đinh Minh Toản buồn đau hình lập thể

>> Vũ Quang Tần xin mai đừng trách

>> Văn Thành Lê nhận ra mình khát

>> Lê Khánh Mai luôn tự vỡ mình ra

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.

  • Fri, 05/27/2011 - 23:12 — Dạo qua và nhìn thấy

    Thường thì thơ của Hoa Níp là thơ "chuyên trị " lục bát .Thể thơ lục bát rất khó, đòi hỏi kỹ thuật gieo chử. Nhưng gieo chử như thế nào để có thể bảo đãm được cả kỹ thuật lẫn diễn tả đầy đủ cảm xúc ..Đó mới thật là tài tình . Hoa Níp xứng đáng hưởng được sự trầm trồ khen ngợi nầy