Tin mới Xem thêm

  • Nguyễn Quang Thân & Chàng thi nhân đầu...

    Nguyễn bước ra khỏi bóng những tán cây. Nhiều năm sau, khi đặt bút viết Truyện Kiều, Nguyễn Du đã thêm một dòng lạc thảo đề tặng Xuân Hương

  • Bình Địa Mộc cánh chim bạt gió tung tăng

    nghĩ về quả tên lửa được Triều Tiên phóng đi/ có thể đã bay qua/ giấc mơ vượt lên chính mình của người khuyết tật

  • Sức sáng tạo và cá tính văn chương Đồng bằng...

    Văn chương đòi hỏi người viết phải sống chết với nó để nảy ra cá tính. Không có cá tính, không bay cao ý tưởng thì coi như chẳng thể tồn tại một thể loại văn chương đích thực. Văn chương dường như không còn chỗ dung thân ở Đồng bằng sông Cửu Long...

  • Không có trường phái viết văn Nguyễn Du!

    Mới đây, nhà văn - PGS. TS Văn Giá cho tôi biết, anh và một số nhà văn đang đề nghị cấp trên cho lấy lại tên ngôi trường xưa vì thực chất cho đến

  • Quà trung thu từ một trại viết ở rừng Mã Đà

    Nhằm tạo hứng khởi sáng tác và tìm vùng đề tài mới cho các nhà văn, Hội Nhà văn TP Hồ Chí Minh đã ký kết văn bản hơp tác với Khu Bảo tồn thiên nhiên - văn hoá Đồng Nai thuộc Uỷ ban nhân dân tỉnh Đồng Nai. Tính đến nay Hội đã tổ chức được 3 trại sáng tác tại khu bảo tồn này. Sau khi tham gia trại, nhiều trại viên đã có sách được xuất bản.

  • Tài xế Grabbike, một cổ nhiều tròng

    Người nước ngoài có câu: “High risk, high return” (Rủi ro càng nhiều, quyền lợi càng cao), tuy nhiên trong trường hợp này, có vẻ tài xế GrabBike chỉ mới nhận

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Hoàng Xuân Tuyền nụ cười phơi trên sân khấu

11.7.2017-21:40

>> Tự do ta dắt ta vào miền thơ

>> Bước ngoặt trong thơ Hoàng Xuân Tuyền

 

 

TIẾNG VIỆT TÔI

(Bùn ư? Thì tôi viết về Tiếng Việt tôi)

 

Sống

có khi

nụ cười phơi trên sân khấu

giọt nước mắt ẩn sau cánh gà.

 

Không gì lạ.

 

Rồi thì bùn

rồi thì đất

xác thịt rồi là thế

một lần được sinh ra.

 

Thời gian

rồi gạt tất cả chúng ta khỏi ánh sáng

như bàn tay số phận

gạt những quân cờ

khỏi cuộc chơi.

 

Không gì mới.

 

Dù thế nào

ngày mỗi ngày

vẫn nhớ:

Cha mẹ ta

Tiếng Việt ta

Cho ta hồn vía thịt da làm người.

 

HN, 06.7.2016

 

 

MINH HỌA

(Tặng các họa sĩ vẽ minh họa

cho báo Người Hà Nội và báo Văn Nghệ)

 

Văn chương ta minh họa

Ta minh họa văn chương

Nào cùng sống minh họa

Cho giấc mộng Thiên đường.

 

 

NÀY, CU VÀNG…

 

Này, cậu vàng

ghếch đầu bên bậc cửa

ngạc nhiên ư?

 

Ta là ông khách tự mời đến đây

thăm một nhà thơ

bẩy chục năm trước sinh ra dưới mái nhà này

tuổi thơ bò lê bò toài chỗ chú đương khoanh mình ấy đấy.

 

Ông ấy không có nhà đâu

ta biết vậy

thích thì cứ đến thôi.

 

Ông ấy rời chân đi

đã nửa thế kỷ rồi

được mấy lần về

bước lên bậc cửa

qua chỗ chú mình nằm ngẩn đó hôm nay.

 

Đi đâu ư?

À, thì đi vật lộn với đời

vì kính cha, yêu mẹ, thương em

vì yêu mái nhà này

yêu nền đất này

yêu bậc cửa này

yêu con đường kia

yêu cánh đồng làng…

yêu quá đỗi.

 

Này, cậu vàng

hiểu gì không mà ghếch tai bên bậc cửa

nghe chúng ta cười vang

nhắc lại chuyện từ cái thời hũ nút?

 

Này, cậu vàng… cậu vàng…

đừng có giấu đôi con mắt ướt

dũng cảm tí có sao

như chúng ta đây

có gạt lệ đâu nào?

 

À, nói để chú mình biết

cụ vàng chín đời nhà chú

từng bị tay thiếu niên mới tập làm thơ xưa kia đá đít

chả hiểu tại làm sao.

 

Ấy, chuyện vặt, đừng để bụng.

cụ ấy rồi được nhà thơ nhí chia nửa củ khoai lang

(có khi là củ ấu?)

và chén nhóp nhép

dưới gốc ổi ngoài kia.

 

Thật không?

À, thì ta đoán thế.

 

Ấy, cậu vàng

chuyện có thể không phải như vậy nhỉ?

Chớ làm ồn.

Thường thôi

cái giống người

đôi lúc cũng dở dại dở khôn

vàng ạ.

 

Này, cậu vàng

đừng hóng mãi ra cổng thế

nhà thơ chưa về đâu.

 

Vì sao ư?

Ừ, thì cũng như những ai

bao nhiêu năm ngang dọc địa cầu

được mấy lần về

bò xoài bên bậc cửa

căn nhà xưa

nhìn vạch nắng

đưa chiều đi

không gì cản nổi.

 

Ta đoán thế

và tin chắc thế

có gì đâu mà ngếch mũi lên hỏi.

Này, cậu vàng... cậu vàng...

 

Nam Định, 8.2016

Nhà thơ Hoàng Xuân Tuyền

 

 

CHỦ TRƯƠNG VUI

(Viết bên hàng vàng tâm tức mỡ hay mỡ

 tức vàng tâm trên đường Nguyễn Chí Thanh)

 

Anh chủ trương chỉ được vui thôi nhé

Gói ghém buồn, gác bút để rong chơi

Anh bỏ phiếu một mình, anh kiểm phiếu

Một mình anh thắng áp đảo anh rồi

 

Anh vác chổi tung hoành nơi góc bếp

Oanh liệt thay mạng nhện rụng tơi bời

Bên luống cải anh tấn công bọ xít

Chiến đến cùng sâu cuốn lá, em ơi

 

Chiều ngơ ngẩn ngắm vàng tâm tức mỡ

Bóng xanh xưa, thôi thế đã thôi rồi

Chủ trương đúng, muôn năm, anh tin chứ

Ơi hàng cây oan khuất đã lìa đời

 

Mỡ vàng tâm hay là vàng tâm mỡ

Cả rừng tay tua tủa chĩa lên trời

Mỡ tâm vàng hay là tâm vàng mỡ

Trăm phần trăm biểu quyết bảo anh vui

 

Ngày buông xám, phố phường ươm sắc xám

Xám trong ta và xám khắp nơi nơi

Cỏ cây hỡi: hãy xám lên mơn mởn

Chỉ chủ trương được xanh mướt trên đời

 

Anh quán triệt chỉ được vui thôi đấy

Anh đả thông, anh nhất trí anh rồi.

 

4.2015

HOÀNG XUÂN TUYỀN

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

   

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.