Tin mới Xem thêm

  • Nguyễn Đức Phú Thọ không muốn là bản sao lặp...

    An Giang là vùng đất của miền Tây Nam bộ luôn có sự tiếp nối mạnh mẽ truyền thống văn chương. Tại Hội nghị Những người

  • Con chim Phụng cuối cùng: Soi ánh sáng vào...

    Lịch sử. Chúng ta đã hiểu lịch sử như thế nào? Chân lý. Chúng ta đã chạm tới những đâu? Thân phận con người có được

  • Sứ mệnh văn chương trẻ

    Hội nghị Những người viết văn trẻ TP.HCM lần IV - 2017 vừa qua có sự hội ngộ của hơn 100 tác giả TP.HCM và các tỉnh thành Nam bộ, sinh từ năm 1980 trở về sau. Tuy chưa phải là tất cả nhưng cũng cho thấy phần nào diện mạo của văn chương trẻ TP.HCM.

  • Chữ Tín

    Ngày mới về nước, gia đình tôi từng rất bối rối khi bị yêu cầu phải gửi hết đồ đạc trước khi bước vào siêu thị mua sắm.

  • Trịnh Bửu Hoài hồn xanh con chữ đến bạc đầu

    Làm thơ được gọi là nhà thơ/ Viết tuồng được gọi là soạn giả/ Viết văn được gọi là nhà văn/ Vẽ tranh được gọi là họa sĩ…

  • Gian nan xuất khẩu sách 'made in Việt...

    Trong năm 2016 nếu như xuất khẩu chỉ có 400 nghìn bản sách, 6,8 triệu tờ báo, tạp chí thì nhập khẩu lên tới trên 41 triệu bản sách; trên 17 bản băng đĩa, 8,6 triệu tờ báo, tạp chí… Tổng kim ngạch xuất khẩu 19,36 triệu USD nhưng xuất khẩu chỉ 3,9 triệu USD. Tuy nhiên, những con số trên cũng không làm nhiều nhà quản lý ngành xuất bản bất ngờ

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Huệ Nguyên đắm say mải miết đi tìm

25.3.2011-22:25

Nhà thơ trẻ Huệ Nguyên

 

Khát biển

 

Trước biển ta thấy mình bé nhỏ

Biển mênh mông triệu sóng thầm thì

Trước biển ta thấy lòng tĩnh lặng

Mọi nỗi niềm theo sóng tan đi

 

Ta nào biết ngoài khơi xa ấy

Biển cũng như ta có trái tim

Cũng thương nhớ bạc đầu ngọn sóng

Cũng đắm say mải miết đi tìm

 

Ta mơ sống cuộc đời biển cả

Hiến dâng mình độ lượng, bao dung

Hằn sâu dưới thăng trầm nghiệt ngã

Là nồng nàn cơn khát đại dương…

 

 

Cao nguyên

 

Không ồn ào

Không tráng lệ

Dịu dàng trong dáng vẻ nguyên sơ

 

Thừa thãi nắng

Thừa thãi gió

Thừa thãi bazan màu mỡ

Cà phê bạt ngàn chín đỏ đồi nương

Bát ngát cao su thẳng tắp nông trường

Vươn trong nắng, ngàn thông xanh mướt

Ngắm đồng lúa dưới nắng thu vàng mượt

Xua đi nỗi nhọc nhằn truân chuyên…

 

Tự ngàn xưa trên đất cao nguyên

Cha ông đã dệt nên những trường ca huyền thoại

Để cháu con ngàn sau còn kể mãi

Đêm nhà dài bên bếp lửa hoan ca

 

Tiếng cồng chiêng ngân xa

Đêm xoang nghiêng ngửa

Bên ché rượu cần chan chứa

Ta hòa mình trong vũ điệu say sưa.

 

 

Làng tôi

 

Làng tôi

Chẳng có giếng nước trong đầu xóm

Chẳng có mái đình cổ rêu phong

Chẳng cây đa quán dốc

Che mát những mảnh đời vất vả long đong

 

Làng tôi

Nằm quanh co triền núi

Giữa đại ngàn gió bụi

Phảng phất hương rừng

                                     đỉnh núi trăng nghiêng

 

Làng tôi

Làng của những con người tha phương

Những con người chân chất

Từ mọi phương trời hội tụ

Khai phá rừng hoang

Họ gieo vào đất mẹ bazan

Những hạt giống cho màu xanh ngút ngát

Họ gieo vào cánh đồng những vụ mùa nặng hạt

Gieo vào nông trường mùa trái chín ước mong.

 

 

Mẹ

 

Mẹ vẫn cõng con như ngày xưa

Hai bốn tuổi mà như còn bé nhỏ

Chỉ vì con nên đời mẹ khổ

Căn bệnh quái ác này có thương mẹ con đâu!

 

Trên lưng mẹ già con nghẹn nuốt thương đau

Lòng thầm trách những ngược đời khó hiểu

Ở tuổi conđã chẳng đỡ đần khi mẹ già sức yếu

Lại ngày ngày nhõng nhẹo trên lưng

 

Chỉ vì con, tủi nhục mẹ đã từng

Chạy vạy ngược xuôi kiếm tiền mua thuốc

Biết bệnh con chẳng thể nào lành được

Nên ngậm ngùi mẹ giấu lệ vào tim

 

Con biết mẹ thường thầm khóc đêm đêm

Vì mỗi sáng mắt thâm quầng, hốc hác

Thương mẹ nhiều, con biết làm gì khác

Ngoài việc sống vui để mẹ bớt phiền lòng…

                                 

 

Bước chân thiên thần

 

Lộp cộp... lộp cộp… lộp cộp

Tiếng bước chân ngoài hành lang

Đánh thức đứa trẻ da cam

Những âm thanh lạ lẫm

 

Lộp cộp… lộp cộp… lộp cộp

Mỗi lúc một gần mỗi lúc rõ ràng hơn

Đứa trẻ da cam đôi mắt xoe tròn

Nhìn người lính già đang tiến về trước mặt

Vết chân son hình hài không đầy đặn

Gót chân tròn tạo những tiếng vui tai…

 

Lộp cộp… lộp cộp... lộp cộp

Tiếng bước chân bỗng nhiên dừng hẳn

Người cựu binh ghé lại bên giường

Đứa trẻ da cam ánh mắt còn ngơ ngác

Lặng nhìn người lính già với đôi lạng trong tay

Gò má nhăn nheo khuôn mặt hao gầy

Làn da ngăm đen bởi dãi dầu sương gió

Mắt đứa trẻ long lanh ngưỡng mộ

Những bước chân lộp cộp tựa thiên thần!

 

Người lính già vầng trán phân vân

Ánh mắt cảm thông hướng về đứa trẻ

Họ nhìn nhau âm thầm lặng lẽ 

Cả căn phòng sáng rực ánh bình minh…

 

 

Đơn phương

 

Biết rằng… Em chẳng yêu tôi

Vậy mà tôi vẫn khôn nguôi nhớ thầm

 

Yêu ai nào phải lỗi lầm

Trái tim bé nhỏ… vẫn nằm ngủ ngoan

 

Mặc tình người… lắm đa đoan

Đơn phương tôi… giấc mộng vàng có em

 

Mãi là hạnh phúc dịu êm

Cho dù em chẳng kề bên phút nào

 

Chỉ là trong giấc chiêm bao

Với tôi, em vẫn ngọt ngào môi hôn…

 

 

Ai

 

Hỏi ai hái ánh sao trời

Đặt vào đôi mắt của người tôi yêu

Để tôi ngơ ngẩn sớm chiều

Ngắm hoài đôi mắt yêu kiều của em?

 

Ai đem dệt suối tơ mềm

Ru làn mây biếc êm đềm nghiêng trôi

Chắc hờn nghen tóc em tôi

Mây quên phiêu lãng ngủ nơi vai gầy?

 

Ai gieo nỗi nhớ vơi đầy

Để tôi mơ đắm hình hài bóng ai

Thương người vóc hạc xương mai

Khuôn trăng nét ngọc mày ngài môi son

 

Yêu em năm tháng mỏi mòn

Trải qua muôn kiếp vẫn còn si mê…

 

 

Yêu em

 

Nỗi buồn chống chếnh chiều nay

Vì sao tôi lại thế này, tôi ơi?!

Phải chăng tôi đã yêu rồi

Phải chăng tôi đã sa nơi lưới tình?

 

Không!... Tôi đoan chắc lòng mình

Chẳng qua chợt nhớ bóng hình người dưng!

Chiều nao chân bước ngập ngừng

Chiều nao mắt liếc thẹn thùng người qua?...

 

Chiều nay nỗi nhớ vỡ òa

Thầm tương vóc dáng tiên sa một người!

Long lanh đáy mắt sao trời

Khuôn trăng nét ngọc sáng ngời, tinh khôi

Nhủ lòng thương, nhớ vậy thôi

Nhớ thương đâu hẳn rằng tôi yêu nàng?

 

Chiều nay thất thểu hồn hoang

Chông chênh giấc mộng địa đàng cùng ai?

Rưng rưng dòng lệ lăn dài

Trời ơi!... Tôi đã yêu say đắm nàng!...

 

THƠ TÁC GIẢ KHÁC:

>> Phan Trung Thành cắc cớ hỏi trời

>> Quang Chuyền hiển hiện một thời trôi

>> Tăng Thế Phiệt- Thế giới đi về đâu?

>> Những vần thơ an nhiên thanh lạc

>> Tạ Hùng Việt níu xanh cuộc đợi

>> Thơ 4 chàng họ Nguyễn gốc Quảng

>> Huỳnh Thuý Kiều trăng suông giãy giụa

>> Phùng Thị Hương Ly thiên thần giọt sữa

>> Nguyễn Anh Nông linh cảm em tới

>> Ngọc Tuyết khoả thân trong mắt cú vọ

>> Vũ Trọng Quang- Bởi đó là Phạm Công Thiện

>> Lê Văn Lâm ngẩng mặt uống ban mai

>> Diễm Phúc yêu góc chiều bất chợt

>> Vũ Đình Huy suối lệ tiếc thương con

>> Lương Đình Khoa hạt phù sa lạc

>> Phạm Công Thiện đã đi mất hẳn đi rồi

>> Trần Mai Hường núi lửa sẽ tuôn trào

>> Lê Thuỳ Vân túng tẩy trên hoa

>> Phạm Phương Lan nghẹt thở trong em

>> Trần Trương tứ tuyệt... cái thật thà

>> Đinh Minh Toản buồn đau hình lập thể

>> Vũ Quang Tần xin mai đừng trách

>> Văn Thành Lê nhận ra mình khát

>> Lê Khánh Mai luôn tự vỡ mình ra

>> Hoàng Thị Thanh Tâm- Giấc mơ tuổi 25

>> Thanh Tâm Tuyền- Phục sinh; Lệ đá xanh

>> Thuỷ Hướng Dương sợ buồn khẽ rụng

>> Đặng Thiên Sơn đi trên vườn chữ

>> Thanh Trắc Nguyễn Văn mộng... rước dâu

>> Ngô Thị Ý Nhi cuộn tròn nỗi đau

>> Lâm Xuân Thi ước chưa là đàn ông

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.