Tin mới Xem thêm

  • Lê Mỹ Ý trong một khoảnh khắc

    Con bướm/ Đêm đâm vào bức tường/ Hóa thạch/ Trong một khoảnh khắc/ Bạn cũng đụng vào bức tường/ Chỉ thấy bụi vôi rơi xuống/ Có tiếng động ở bên kia tường đối diện/ Một người sẽ bước ra/ Hay một con mèo đuổi chuột/ Chỉ có con bướm đêm mới hay/ Cái lạnh phút giây nằm trên nền xi măng/ Lạnh đến thế nào

  • My Tiên những ký tự mùa…

    Khi đến với anh em chỉ có vài giọt sương/ Liệu chút nắng trong cánh sứ có đủ làm ấm áp mùa đông/ hàng rào nhà anh đã bám đầy dây leo trắng/ buộc mãi bước chân trong những lần trở về/ lối đi vào mang thêm viên gạch vỡ/ đã trót làm đau nhói một cơn say/ nhưng anh cất viên gạch ấy vào tim/ hơi thở nặng buồn đến nỗi loài hoa không dám nở/ sợ vô tư có lỗi bầu trời

  • Kẻ chăn dắt của Đặng Chương Ngạn

    Ám ảnh và day dứt, xót thương và căm giận, sợ hãi và đau đáu truy tìm một giải pháp cấp thiết, cận nhân tình... đó là những phức hợp cảm xúc xâm chiếm người đọc khi gấp lại cuốn truyện dài Kẻ chăn dắt của Đặng Chương Ngạn

  • Đỗ Bích Thuý - Váy ướt quấn vào bắp chân

    Tôi luôn luôn nhìn vào đôi bắp chân ấy. Đôi bắp chân trắng mảnh chi chít vết gai cào. Buổi sáng trong cái giá lạnh tái tê sương mù phủ kín

  • Vụ kiện hy hữu và hai gia phả giá trị

    Ngày trước ông bà thường bảo: “Vô phước, đáo tụng đình” nghĩa là vô phước mới kéo nhau ra tòa. Nhưng chuyện “đáo tụng đình” của hai họ Phạm và Nguyễn Văn ở làng Hương Quế và Đồng Tràm với chính quyền địa phương lại là điều “có phúc” không những cho tổ tiên dòng tộc của họ mà còn cho cả… lịch sử!

  • Văn Nguyên Lương với những vần thơ đẫm nước...

    Văn Nguyên Lương tên thật Nguyễn Văn Lương, sinh năm 1986 ở Quảng Ngãi, tốt nghiệp khoa toán Trường Đại học Sư phạm. Hiện dạy

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Huệ Thi giá như thể ném tan thời nông nỗi

03.7.2017-11:45

>> Soi đời qua mảnh vỡ

>> Những nỗi niềm đa đoan

>> Viết gửi đi nhiều thông điệp yêu thương

 

 

HÃY SỐNG THẢN NHIÊN

 

Nếu một ngày em thản nhiên bất chợt
Giọt nước mắt hoá khô, trái tim dần băng giá
Khi nỗi đau và buồn vui xếp ngang hàng không cần mặc cả
Nghĩa là...
Anh đã tự đánh rơi em

 

Nếu một ngày em vẫn một mình gánh gồng mạnh mẽ, tự độc thoại cùng đêm
Tự đau lòng, tự tủi thân trong vô hình vạn trạn
Không cần một ai xót thương bầu bạn
Có nghĩa em chẳng còn gì và dặn lòng: đừng đục khoét thản nhiên!

 

Nếu một ngày em vuốt tóc bên hiên
Thương vạt nắng sợi nghiêng sợi úa
Tự khuyếch đại nổi đau qua tháng năm vây bủa
Thất vọng chính mình và bao dung cả cơn gió đi hoang

 

Nếu một ngày em chợt ngỡ ngàng : phải học cách yêu thương
Cười lạc quan vì tương lai còn nhiều hướng rẽ
Gói tròn quá khứ, bước đi trên chông gai mạnh mẽ
Anh sẽ chẳng là gì
Em cười đến an nhiên...

 

 

DỖI HỜN THÁNG SÁU

 

Ta mơ hồ tháng Sáu tựa bên vai
Thương cơn mưa đầu mùa xô vội vã
Ta hay em
Muôn đời không bản ngã
Ngón tay gầy
Nốt nhạc chẳng tròn khuôn

 

Tiếng ve khan 
Khóc điệu nỉ non buồn
Một lần dại, đôi tim hai lần vỡ
Ai quay gót dẫm vào câu duyên nợ
Vẫn chung trời
Sao xa cách trùng khơi

 

Đã bao lần
Ta thầm gọi người ơi
Con tim bảo muôn lần ta nói dối
Giá như thể ném tan thời nông nỗi
Tháng sáu về
Chẳng hờn dỗi ngày qua

 

Ta ngồi đây trầm lặng bản tình ca
Rót vào không chỉ riêng mang hoà tấu
Vàng vọt môi em 
Trách trời tháng Sáu
Biệt khúc buồn nhoà nhạt phía không em

 

 

ĐÊM NẰM NGHE MƯA

 

Em tựa vào vai anh
Gối đầu nghe xao xác
Hơi thở phập phồng

Ai bảo
Ru lòng một giấc mơ ngoan

 

Những cơn mưa đi hoang
Giọt gầy 
giọt mỏng
Giọt nghiêng 
giọt ngửa
Chẳng thể xiên vào ngóc cửa
Anh khoá chặt nụ cười
Đẩy gió che mưa

 

Đêm

Những hạt tí tách vẫn dư thừa
Lách len vào ngôi nhà đỏ lửa
Nụ hôn trên tóc vẫn in hằn
Kệ đi em, mưa gió chuyện đất trời

 

Đêm
Nồng say môi hôn ủ ấm
Mưa gió hẳn no sương
Chỉ có một góc đường
Đâu đó
Mưa cô đơn trách căn nhà đóng cửa

 

Đêm
Mưa xin em ngọn lửa
Nửa vời
bỗng xót giọt mưa sa...

 

Nhà thơ trẻ Huệ Thi

 

 

VÌ SAO CON SÔNG CHẢY UỐN KHÚC?

 

Em sẽ kể anh nghe về các dòng sông vì sao dài uốn khúc
Con nước ngàn năm oằn mình qua bao ghềnh vực
Cuối cùng
Về với biển khơi

 

Đã bao lần ta đi giữa chơi vơi
Xin đừng trách than vì những chông gai trên hành trình tìm điểm đến
Con sông kia cớ sao ru ngọt ngào phù sa qua từng cung vòng trở ngại, tìm về bờ bến
Giản đơn thôi mà, có trăm ngàn cách đến đích, hãy mạnh tiến kiên gan

 

Dòng sông đã bao giờ lo sợ những gian nan? 
Sợ vượt hiểm nguy lở bồi, lũ quét
Sợ khúc cao, khúc oằn?

hay chẳng đủ bao dung ôm trọn mát lành trao trả về đại dương mênh mông trên hành trình dòng thẳng?
Không đâu, chọn lối vòng trăm ngã cũng về xuôi

 

Em sẽ bên anh, giữ lại nụ cười
Và lúng liếng: thú vui là thử thách
Con sông kia muôn đời không thẳng mạch
Vinh quang nào cũng phải lắm gian nan

Em kể anh nghe... Con sông chẳng thích chảy thẳng hàng

 

HUỆ THI

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.