Tin mới Xem thêm

  • Văn Nguyên Lương với những vần thơ đẫm nước...

    Văn Nguyên Lương tên thật Nguyễn Văn Lương, sinh năm 1986 ở Quảng Ngãi, tốt nghiệp khoa toán Trường Đại học Sư phạm. Hiện dạy

  • Ngô Kim Đỉnh may không ngã lên trời

    Mảnh đất cũ ủ ê ngôi nhà cũ/ mơ mơ những tán cây, dây leo dăng mắc/ có thật không cái màu xanh/ khi cả tiếng chó, tiếng gà/ và hơi ấm con người thiếu vắng/ Nền nhà ơi, mảnh vườn ơi tôi đang đứng đây/ cái thằng bé nhút nhát, nghịch ngợm/ của bao năm về trước/ mà có lẽ lớp cây nhâng nhâng, dài dại/ thế kia chắc gì hiểu được

  • Từ Kế Tường còn những bóng mưa tan trong mắt

    Những vần thơ lãng đãng gieo rắc, quyện chặt áng văn Từ Kế Tường. Truyện ông dành cho tuổi hoa mộng. Tuổi đã biết yêu, tuổi đã chớm buồn

  • Chính phủ điện tử và trở ngại tư tưởng

    Tại cuộc họp mới đây của Ủy ban quốc gia về ứng dụng CNTT, Bộ TT-TT cho biết, đến nay các bộ, ngành đã cung cấp 1.357 dịch vụ công trực tuyến

  • Người đàn bà nhặt nỗi buồn - Mai Tuyết

    “Người đàn bà nhặt nỗi buồn”, tập thơ đầu tay của tác giả Mai Tuyết, do Nhà xuất bản Hội Nhà Văn ấn hành vào cuối năm 2016

  • Về vụ việc phát sinh từ giải thuởng 2017

    Vào sáng ngày 18.01.2018, Ban Chấp hành Hội Nhà văn TP.HCM đã họp đột xuất để xem xét xử lý vụ việc phát sinh sau khi công bố kết quả Giải thuởng Văn học năm 2017. Sau đây là kết luận chính thức do Chủ tịch Trần Văn Tuấn thay mặt Ban Chấp

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Huệ Thi nguyện cầu cõi ấy linh thiêng mẹ cười

03.9.2017-17:30

 >> Giá như thể ném tan thời nông nỗi

>> Soi đời qua mảnh vỡ

>> Những nỗi niềm đa đoan

>> Viết gửi đi nhiều thông điệp yêu thương

 

 

VU LAN RỒI MẸ À

 

Vu Lan rồi mẹ ạ
Hoa hồng trắng con cài
Đôi lần mơ xa ngái
Khóc nhớ ngày khăn tang

 

Mẹ nào phải hồng nhan
Một đời lo cơm áo
Đắng cay dệt tần tảo
Chiu chắt trọn yêu thương

 

Con qua khắp nẻo đường
Khát thèm mơ gọi mẹ
Ước một lần khe khẽ
Nói câu gì nghẹn câm

 

Cuộc sống lắm thâm trầm 
Chông gai nào ai thấu
Con tìm nơi nương náu
Trái tim mẹ nằm im

 

Vu Lan đắp nỗi niềm 
Lạc giữa dòng hoa đỏ
Con mơ đời bé nhỏ
Hôn tóc mẹ được không!

 

 

VU LAN NHỚ MẸ

 

Vu Lan bước đến cửa chùa
Vẳng nghe kinh kệ, gió lùa lá đa
Chuông chiều vọng ngắn vọng xa
Ngỡ như câu hát mẹ ca hôm nào...

 

Lặng buồn lê bước thấp cao
Chọn nhành hoa trắng, dâng trào niềm riêng
Giữ trong tim bóng mẹ hiền
Nguyện cầu cõi ấy linh thiêng mẹ cười

 

Đời con chẳng mấy ngày tươi
Như hoa thiếu ánh mặt trời ngày đông
Từ hôm vôi chẳng còn nồng
Mồ côi! Con biết trầu không héo rồi !

 

Trách thân sớm cảnh lẻ loi
Gà con mất mẹ, chơi vơi nẻo về
Đêm nằm ú ớ cơn mê
Giật mình, vuốt ngược: tứ bề mẹ ơi!

 

'Con mất mẹ như nhà xiêu không nóc
Gió mưa đời biết nương tựa nơi đâu'
Ước gì có được phép mầu
Vu Lan bên mẹ, ngọt ngào màu hoa

 

 

CON VỀ

 

Con về lay vội hàng cau
Hỏi trầu bao tuổi héo sầu bên sân?
Rêu phong phủ xám bụi trần
Xanh xao từ thuở chuông ngân vọng đồng

 

Con về gió vắt bên song
Kẻo cà chẻ bóng trăng cong đêm hè
Bóng ai thấp thoáng bờ tre
Ngỡ cười đọng lại mân mê một đời

 

Con về 
Hè bỗng mưa rơi
Khóc than như thể trắng trời khăn tang
Như hôm mẹ bỏ vội vàng
Vuốt tay nào kịp đã toan giã từ

 

Con về
Uất nghẹn lời ru
Ngỡ như tiếng Mẹ thiên thu chẳng rời
Thâm trầm nhà cũ, 
Mẹ ơi
Con về nước mắt tuôn rơi bao lần!

Nhà thơ trẻ Huệ Thi

 

 

EM KHÔNG TRÓI ĐƯỢC MÙA THU

 

Em không trói được mùa thu
Hương đêm níu chùm hoa sữa
Ngu ngơ đẩy thầm cánh cửa
Âm trầm đao đảo lá rơi

 

Em chưa từng níu người ơi
Dẫu là cơn mơ rất thực
Trái tim hơn lần thổn thức
Mùa thu đi mãi không về

 

Có lần khóc giữa u mê
Thương yêu đánh nhầm thù hận
Xoè tay. Bảo đừng vương vấn
Cho đi, cho mãi xuôi dòng

 

Em chưa từng trách hờn sông
Mang thu đưa về đôi ngã
Nào đâu tại rừng thay lá
Người đi 
Đi mãi bao mùa!

 

 

MÙA THU DANG DỞ

 

Em xếp yêu thương vào ngăn hành lý
Chút nhớ
Chút hương
Của mùa thu lầm lạc

 

Em gói chùm hoa sữa vỡ nát, níu thoảng phố đêm
Vài chiếc lá cong mình chưa kịp úa
Em nhặt đám mây bồng bềnh, lơ đãng dấu vào túi nhỏ, góc khuất ngu ngơ

 

Gom cả những đợi chờ bao nhiêu lần khất hẹn...
Xin người đừng đến
Nhẹ bước quay lưng

 

Đã trăm bận rưng rức ngập ngừng
Và thôi, 
xin đành nén lại 
Có những giấc mơ chỉ là mãi mãi
Em giữ riêng mình mùa thu dang dở
về phía trời Nam...

 

HUỆ THI

 

 

TIN THƠ:

 

>> Phạm Trung Tín & giàn trầu mẹ chăm

>> Thanh Tùng lịm dần trong men lá thu

>> Lê Đạt vườn thức một mùi hoa đi vắng

>> Xuân Trường và tiếng con thuyền rẽ nước vào đêm

>> Đoàn Thị Diễm Thuyên những khúc ru tình

>> Nguyễn Đức Mậu & cánh rừng nhiều đom đóm bay

>> Trần Huy Minh Phương hình như là những chuyến tàu

>> Nguyễn Hồng cỏ nát rồi cỏ lại sinh sôi

>> Đặng Tường Vy nắm tay con chữ thắt nơ gói quà

>> Kai Hoàng nghe đêm loang nỗi im lặng cầm tù

>> Sơn Ca phận đàn bà trăm nỗi sợ cô đơn

>> Trần Hùng muốn bay cùng những cánh ong đêm

>> Nguyễn Chí Hoan trò chuyện với một linh hồn

>> Bùi Xuân Tứ lời ru buồn trên đỉnh Pù Hu

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...  

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.