Tin mới Xem thêm

  • Nhà văn đương đại di cư ngôn ngữ

    Thế kỉ XX, Việt Nam hai lần làm di cư, lớn nhất và phức tạp nhất phải là từ thời điểm khi đất nước thống nhất. Nhiều đợt di cư khác nhau với nhiều tâm thế khác nhau của các bộ phận người khác nhau. Và đã có nhiều tác giả đương đại gốc Việt thành công qua các giải thưởng uy tín.

  • Đất nước nhìn từ bảo tàng

    Nếu thực sự coi “bảo tàng là thiết chế văn hóa” phản ánh “lịch sử như một dòng chảy trong truyền thống văn hóa” thì hệ thống bảo tàng nước ta

  • Truyện ngắn Lê Đạt: Hèn đại nhân

    Chưa bao giờ Jăng thấy những biểu thức toán học thanh nhã và đẹp đến thế. Anh bóp mười đầu ngón tay tê cứng rồi lại mải miết viết. Những suy nghĩ như con nước đe dọa trào ra khỏi bình óc, nếu Jăng không giải phóng chúng trên giấy. Anh chợt nhìn đồng hồ. Kim chỉ hai mươi giờ mười lăm. Jăng giật mình. Anh đã quá hẹn với Mari mười lăm phút.

  • Nguyễn Quang Thân yêu dấu của Dạ Ngân

    Người Bắc kẻ Nam, anh ở Hải Phòng, chị ở Cần Thơ, hơn mười năm đằng đẵng nhớ thương, đủ chín và nồng nã và khắc khoải

  • Được gì khi bỏ phạt sinh con thứ 3?

    Cần phải nói ngay việc xóa bỏ rào cản kế hoạch hóa gia đình (mỗi gia đình chỉ sinh 1 đến 2 con) là một bước tiến mới của công tác phát triển và ổn định dân số đất nước. Sinh con thứ 3 từ rất lâu đã là ám ảnh của hầu như tất cả mọi gia đình công nhân viên chức nhất là đảng viên ở các địa phương.

  • Bùi Văn Thành tiếng biển thân thương

    Đi khắp nẻo đường quê hương đất nước/ Vẫn không quên tiếng biển thân thương/ Đất nước mình, biển ba phần tư

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Huệ Thi soi đời qua mảnh vỡ

14.3.2017-11:20

Nhà thơ trẻ Huệ Thi (Cần Thơ)

>> Huệ Thi với những nỗi niềm đa đoan

 

 

THẾ NÀO LÀ CÔ ĐƠN?

 

Người đàn bà soi đời qua mảnh vỡ

Thương nhan sắc về chiều quặm chặt phía mây đen

Dẫu một chút muộn mằn

Vẫn tin cuối con đường có vòng tay vô hình yêu cả vết chân chim

 

Người đàn bà yêu dại khờ, dối lừa cả con tim

Vẽ chiếc áo màu xanh lên gã đào hoa phản bội

Tự bóp nghẹt tim mình, tự chửi thầm nông nổi

Vẫn tin thứ tha một lần là lần cuối nào hay!

 

Người đàn bà yêu như thể đang say

Chỉ biết bản năng trổi sinh khó tìm lời giả tạo

Đôi lúc cắn môi

Đắng cay thân mình nông nổi

Một cái vuốt ve

Bao dung che lấp trăm vết cứa hận tình

 

Chốn về,

Người đàn bà chỉ biết lặng thinh

Cười thêm đau

Sầu thêm khổ

Luỵ một lần thôi mà vạn ngày tự đào huyệt mộ

Bên một người mà trống vắng đục khoét tận cô đơn.

 

 

CHỜ ĐỢI NGÀY YÊU

 

Anh đi rồi

Chỉ còn lại tháng ba

Bước chân nghiêng thả em về phố cũ

Chập chờn giấc ngủ

Bờ không anh hoang hoác xót xa cười

 

Anh xa rồi

Tiếng còi xéo vào tim

Chiều sân ga nửa hồn em rời gót

Nụ tình có ngọt?

Phía không anh xơ xác tiếng thở dài

 

Anh đi rồi

Nắng nỡ vội vàng rơi

Bóng đ bóng dỗi hờn nơi đáy mắt

Cớ gì cúi mặt

Tiễn một người giấu nhẹm cả vòng tay

 

Thôi anh về phương ấy chớ hồn say

Em gửi nắng sưởi nồng môi giá buốt

Nổi nhớ lang thang, em rút sợi tơ hồng trói buộc

Đợi anh hoài

Đợi mở chạm ngày yêu...

 

 

XIN LẦN CUỐI GỌI TÊN

 

Em chẳng biết ngự lòng khi biển gọi tên anh

Từng vạt nước vô tình lấp liếm

Bầu trời thì xanh

Sóng trùng nối sóng

Em mãi là hạt cát chẳng thành tên

 

Đã một thời anh cần biển và em

Yêu như thể hiển nhiên

Say mặc cho bão tố

Đã đôi lần dại khờ em phẫn nộ

Trách hờn biển giữ riêng anh

 

Em vẫn yêu màu xanh

Như mắt anh

Như màu nước

Màu thiên thanh mỗi lần hò hẹn

Em chọn chiếc áo anh vẽ từng cánh hải âu

 

Anh ở đâu?

Bao lần em vẫn hỏi

Hỏi biển, biển vô tình không nói, thét gào cuộn lại những đớn đau

Em hỏi đàn hải âu, chúng chao nghiêng, thiên di mãi miết

Em hỏi, bao giờ thôi li biệt

Bờ cát lặng nằm yên...

 

Thôi, cho em gọi một lần rồi lãng quên

Biển và anh có thuộc về em nữa?

Sóng hững hờ, vết thương như cắt cứa

Gửi mây ngàn gió lộng trả lời yêu.

 

 

 

SOI

 

Chiều buông. Phố thị soi đèn

Em soi một nửa hở then cửa lòng

Nơi này nhớ hoá mùa đông

Phương anh đón rét gió lồng vào đâu?

 

Em soi mờ cả canh thâu

Ru anh từ độ yêu nhau dại khờ

Mở ra buộc lại cơn mơ

Xót xa tắt nắng chơ vơ lối về

 

Chiều buông. Nửa tỉnh nửa mê

Yêu anh đứt đoạn câu thề bẻ đôi

Tại sao chẳng thể đứng ngồi?

Soi đời gương vỡ mồ côi nụ tình!

 

Soi mình. Mình vẫn lặng thinh

Gọi người. Người nỡ dấu hình vào đêm

Chớm đông lá nghịch lơi thềm

Soi mùa lẻ bạn môi mềm trao ai?

 

HUỆ THI

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...    

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.