Tin mới Xem thêm

  • Cuộc trường chinh chữ nghĩa Thiên Hà

    Thành công sớm, từ những năm cuối 1960 đầu thập niên 1970, nhưng đa số độc giả của nhà văn, nhà thơ Thiên Hà / Dương Cao Thâm

  • Việt Nga - Một chiếc thuyền không

    Một người đang vất vả chèo thuyền giữa dòng nước xanh trong. Thuyền nặng, chất đầy những bao, những gói. Bao gói nào cũng nặng

  • Đừng để người Việt xấu thêm

    Một bức ảnh đăng trên tờ Apple Daily của Đài Loan cho thấy 2 du khách người Việt đang tiểu tiện xuống hồ Nhật Nguyệt - một điểm du lịch nổi tiếng của xứ Đài

  • Tổng kết trại sáng tác và in sách về xuân...

    Lễ tổng kết Trại sáng tác văn học Kỷ niệm 50 xuân Mậu Thân của Hội Nhà văn TPHCM đã diễn ra tại Khu Bảo tồn thiên nhiên - văn hoá Đồng Nai với sự tham gia của Ban Thường vụ Hội: nhà văn Trần Văn Tuấn Chủ tịch, nhà thơ Phạm Sỹ Sáu - Phó Chủ tịch và nhà thơ Phan Hoàng - Phó Chủ tịch

  • Thơ Lê Đạt: Cha tôi

    Đất quê cha tôi/ đất quê Đề Thám/ Rừng rậm sông sâu/ Con gái cũng theo đòi nghề võ/ Ngày nhỏ/ cha tôi dẫn đầu/ lũ trẻ đi chăn trâu/ Phất ngọn cờ lau/ Vào rừng Na Lương đánh trận/ Mơ làm Đề Thám/ Lớn lên/ cha tôi đi dạy học/ Gối đầu trên cuốn Chiêu hồn nước/ Khóc Phan Chu Trinh/ Như khóc người nhà mình/ Ôm mộng bôn ba hải ngoại/ Lênh đênh khói một con tàu

  • Trần Hữu Thung ‘ở quê’ như tôi biết

    Chỉ đến khi nghe về Trần Hữu Thung qua anh em, bè bạn, đọc thơ văn của ông, trực tiếp nghe ông nói thật khẽ, thật sâu, tôi mới hiểu, rằng, càng trở về quê

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Huệ Thi soi đời qua mảnh vỡ

14.3.2017-11:20

Nhà thơ trẻ Huệ Thi (Cần Thơ)

>> Huệ Thi với những nỗi niềm đa đoan

 

 

THẾ NÀO LÀ CÔ ĐƠN?

 

Người đàn bà soi đời qua mảnh vỡ

Thương nhan sắc về chiều quặm chặt phía mây đen

Dẫu một chút muộn mằn

Vẫn tin cuối con đường có vòng tay vô hình yêu cả vết chân chim

 

Người đàn bà yêu dại khờ, dối lừa cả con tim

Vẽ chiếc áo màu xanh lên gã đào hoa phản bội

Tự bóp nghẹt tim mình, tự chửi thầm nông nổi

Vẫn tin thứ tha một lần là lần cuối nào hay!

 

Người đàn bà yêu như thể đang say

Chỉ biết bản năng trổi sinh khó tìm lời giả tạo

Đôi lúc cắn môi

Đắng cay thân mình nông nổi

Một cái vuốt ve

Bao dung che lấp trăm vết cứa hận tình

 

Chốn về,

Người đàn bà chỉ biết lặng thinh

Cười thêm đau

Sầu thêm khổ

Luỵ một lần thôi mà vạn ngày tự đào huyệt mộ

Bên một người mà trống vắng đục khoét tận cô đơn.

 

 

CHỜ ĐỢI NGÀY YÊU

 

Anh đi rồi

Chỉ còn lại tháng ba

Bước chân nghiêng thả em về phố cũ

Chập chờn giấc ngủ

Bờ không anh hoang hoác xót xa cười

 

Anh xa rồi

Tiếng còi xéo vào tim

Chiều sân ga nửa hồn em rời gót

Nụ tình có ngọt?

Phía không anh xơ xác tiếng thở dài

 

Anh đi rồi

Nắng nỡ vội vàng rơi

Bóng đ bóng dỗi hờn nơi đáy mắt

Cớ gì cúi mặt

Tiễn một người giấu nhẹm cả vòng tay

 

Thôi anh về phương ấy chớ hồn say

Em gửi nắng sưởi nồng môi giá buốt

Nổi nhớ lang thang, em rút sợi tơ hồng trói buộc

Đợi anh hoài

Đợi mở chạm ngày yêu...

 

 

XIN LẦN CUỐI GỌI TÊN

 

Em chẳng biết ngự lòng khi biển gọi tên anh

Từng vạt nước vô tình lấp liếm

Bầu trời thì xanh

Sóng trùng nối sóng

Em mãi là hạt cát chẳng thành tên

 

Đã một thời anh cần biển và em

Yêu như thể hiển nhiên

Say mặc cho bão tố

Đã đôi lần dại khờ em phẫn nộ

Trách hờn biển giữ riêng anh

 

Em vẫn yêu màu xanh

Như mắt anh

Như màu nước

Màu thiên thanh mỗi lần hò hẹn

Em chọn chiếc áo anh vẽ từng cánh hải âu

 

Anh ở đâu?

Bao lần em vẫn hỏi

Hỏi biển, biển vô tình không nói, thét gào cuộn lại những đớn đau

Em hỏi đàn hải âu, chúng chao nghiêng, thiên di mãi miết

Em hỏi, bao giờ thôi li biệt

Bờ cát lặng nằm yên...

 

Thôi, cho em gọi một lần rồi lãng quên

Biển và anh có thuộc về em nữa?

Sóng hững hờ, vết thương như cắt cứa

Gửi mây ngàn gió lộng trả lời yêu.

 

 

 

SOI

 

Chiều buông. Phố thị soi đèn

Em soi một nửa hở then cửa lòng

Nơi này nhớ hoá mùa đông

Phương anh đón rét gió lồng vào đâu?

 

Em soi mờ cả canh thâu

Ru anh từ độ yêu nhau dại khờ

Mở ra buộc lại cơn mơ

Xót xa tắt nắng chơ vơ lối về

 

Chiều buông. Nửa tỉnh nửa mê

Yêu anh đứt đoạn câu thề bẻ đôi

Tại sao chẳng thể đứng ngồi?

Soi đời gương vỡ mồ côi nụ tình!

 

Soi mình. Mình vẫn lặng thinh

Gọi người. Người nỡ dấu hình vào đêm

Chớm đông lá nghịch lơi thềm

Soi mùa lẻ bạn môi mềm trao ai?

 

HUỆ THI

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...    

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.