Tin mới Xem thêm

  • Tích cũ dạy con

    Tôi giở những câu chuyện cổ ra định lấy đó làm bài học cho con. Bỗng tôi giật mình. Tôi nhận ra mình không thể dạy cho con cách vẽ mười con giun trong cuộc thi vẽ của Trạng Quỳnh. Tích xưa chuyện cũ vốn được xem là kho báu trong văn hóa người Việt. Ở đó, vừa chất chứa niềm tự hào về ông cha, vừa có những bài học thâm thúy về trí thông minh, về cách ứng xử.

  • Người đương thời Thơ mới bàn về thơ Huy Cận...

    Từ bốn năm trước khi in tập thơ Lửa thiêng (NXB Đời nay, Hà Nội, 1940), Huy Cận đã có thơ trên các báo Tràng An, Sông Hương

  • Báo chí kết nối xã hội

    Trong khi chúng ta đang thảo luận, loay hoay về ứng xử với cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ tư (cách mạng 4.0) thì Thung lũng Silicon đang thao tác

  • Chùm thơ Haiku của Hà Thiên Sơn

    Trăng mờ/ Hơi thở nhẹ/ Ngực em đang rằm.// Đồi cát/ Dấu chân em/ Ngoài kia biển động.

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Chúc mừng Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam

    Hàng năm cứ đến ngày 21.6, chúng ta cùng chào mừng kỷ niệm Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam, gửi những lời chúc tốt đẹp nhất đến những người cầm bút của làng báo, trong đó có nhiều nhà văn đồng thời cũng là nhà báo.

Chân dung Xem thêm

  • Dương Tử Giang sống chết với nghề

    Nhà báo Dương Tử Giang (1914 - 1956) tên thật là Nguyễn Tấn Sĩ, người Bến Tre, chính thức bước vô làng báo vào tháng 8-1943 khi cộng tác

  • Tôn Nữ Thu Thủy dạy con sống nghĩa tình

    Con trẻ luôn nhìn vào tấm gương của cha mẹ mà làm theo. Mình sống đàng hoàng, tử tế thì các con cũng học được cách phân định những điều đúng sai

  • Trần Tuấn viết trong bóng tối…

    Nhà báo, nhà thơ Trần Tuấn (báo Tiền Phong) gắn bó trang viết của mình với mảnh đất Đà Nẵng, mảnh đất của những sự kiện lịch sử, những sự kiện

  • Cao Linh Quân người lữ hành lặng lẽ

    Trong số các nhà văn từng sống và viết ở Nha Trang, Khánh Hòa, thì Cao Linh Quân là một gương mặt khá đặc biệt, nếu như không muốn nói là lạ lẫm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Huệ Thi với những nỗi niềm đa đoan

24.02.2017-11:20

 

NVTPHCM- Huệ Thi sinh 1982 tại Quảng Nam. Dù cô mới chính thức xuất hiện trên văn đàn trong thời gian gần đây, nhưng Huệ Thi đã gây được ít nhiều ấn tượng tốt đẹp trong lòng bạn đọc với sự ra đời liên tiếp của các tập thơ: Khát khao, Bóng quê và hôm nay là Đa đoan. Huệ Thi đã có khá nhiều tác phẩm được chọn đăng trên các báo và tạp chí văn nghệ. Hiện cô là hội viên của Hội Nhà văn TP Cần Thơ. Chúng thôi xin giới thiệu chùm thơ mới của cô (ĐHT).

 

 

 

ĐA ĐOAN

 

Hơn nửa hành trình ngược xuôi cơm áo

Nhìn lại sắc hương ngày cũ

Chợt buồn chợt vui

Có những ký ức ngỡ chôn vùi

Bùng lên như ngọn lửa

 

Đôi lúc tiếc thầm vì tự tay mở toang cánh cửa

Đón bão sau mưa 

Đời

Biết mấy là vừa đủ để ngồi toan tính

Khóc như trẻ thơ một đêm,

sáng mai đưa tay thơm giọt sương vô tình rơi

trên cành lá

Bỗng ngô nghê nghiêng ngả

Em hiền tựa cỏ khô

 

Đã từng đào huyệt mộ

Chôn chặt lắm bi ai, trách cơn gió xát lòng quật lại

Mầm bi hài hồi sinh 

Vui buồn chỉ biết lặng thinh

Khổ đau riêng mình buộc lại

Sóng ngầm tạt vào đâu, chỉ dám thét gào tê tái

Đa đoan một kiếp đa mang

 

Quá nửa đời lỡ bước sang ngang

Quên dần phố hội

Bỏ hẳn cuộc vui

Tiếng ca điệu sáo chôn vùi

Bỗng dưng sớm ra nghe đời thổn thức

Chới với không một bàn tay, tự mình siết tràn khuôn ngực

Sao nhạt nhoà, cười như trẻ lên ba.

 

 

ANH VỀ CHE NẮNG CHO EM

 

Anh về che nắng cho em

Mây thôi hờn dỗi, gió mềm qua vai

Che từ đầu sớm sang mai

Cho thôi môi mắt chia hai hẹn thề

 

Em cười sao bỗng ngô nghê

Như ngày vụng dại say mê ánh nhìn

Trong tay anh mãi lặng thinh

Nón nghiêng vành nón ta mình chung đôi

 

Mong anh nỗi nhớ đứng ngồi

Cớ sao trời đất buông lời ghét yêu

Trông anh sớm rát đến chiều

Áp đầu qua bóng liêu xiêu dáng tình

 

Chờ người, hoa lá lặng thinh

 Hờn ghen chi nữa, bình minh chớm tàn

 Em giờ nắng nhuộm dung nhan

Anh về che kịp mơ màng hay không?

Nhà thơ trẻ Huệ Thi (Cần Thơ)

 

 

DÁNG HÌNH CON GÁI

 

Mẹ gom bao nhiêu giọt sương

Ngọc ngà nụ cười con gái

Cho con đôi mắt long lanh

Mẹ gói cả bầu trời xanh

Nước suối trong của đại ngàn xa thẳm

Nhuộm óng mái tóc tơ non

Mẹ chiu chắt cả ánh trăng rằm

Phả vào đôi môi cong mơ màng thiếu nữ

Nửa khuyết lấp đầy trọn vẹn yêu thương

Mẹ hứng từng giọt sương đêm

Vuốt ve thân hình vệ nữ

Mượt da con lụa là giấc mơ cổ tích

Công chúa lòng mẹ ước mong

Mẹ quì gối tựa ân trên xin mọi giọt nắng hồng

Tô thắm lung linh ngọt đời thân con gái

Đôi má ửng, thẹn thùng còn mãi

Vời vợi hương sắc tinh khôi

Mẹ vắt trọn tình yêu một thời

Mẹ tham lam, xin trọn điều chắt lọc

Một đời con thanh sắc chẳng nhạt nhoà.

 

 

NÀO HAY?

 

Nào hay ta cũng đa tình
Thương mùa trở lạnh, thương mình đa đoan      
Mây trôi về phía non ngàn          
Truân chuyên đắm giữa mơ màng thực hư

 

Xuân thì nào thể chần chừ          
Mùa trôi một lẻ, mùa cười dung nhan    
Hoa chưa kịp nở đã tàn 
Sắc hương đà đượm vội vàng nhạt phai

 

Có hay cơn gió chợt lay 
Liễu buông mành liễu xót thay liễu đào 
Én tình chao đến xanh xao          
Lụa rơi lạc bến có vào vườn yêu.

 

Nào hay ai ngóng bao chiều        
Lỗi tơ lỗi cả vải điều lệch khung 
Thương duyên xéo phía mịt mùng          
Có hay sương khói bao dung chẳng về!

 

HUỆ THI

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC...  

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.