Tin mới Xem thêm

  • Thông Báo chuyển Website Hội Nhà Văn TP. Hồ...

    Để có thêm nhiều chuyên mục nhằm phục vụ bạn đọc, Ban Thường vụ Hội Nhà văn TPHCM đã thay đổi giao diện, tên miền cho phù hợp với tầm vóc của một trang văn chương uy tín và chuyên nghiệp.

  • Chi hội Nhà văn Bến Nghé Tổ chức cuộc thi...

    Vừa qua, Ban điều hành Chi Hội Nhà văn Bến Nghé đã quyết định tiến hành tổ chức cuộc thi “Văn Chương Bến Nghé” lần 1 (dành cho Thơ).

  • Trang web Hội tạm ngưng cập nhật thông tin

    Vì lý do kỹ thuật và điều kiện kinh phí khó khăn nên kể từ hôm nay Trang thông tin điện tử Hội Nhà văn TP.HCM phải tạm dừng cập nhật thông tin để sửa chữa, nâng cấp và vận động kinh phí. Ban điều hành website rất mong được đón nhận sự góp ý xây dựng về nội dung, hình thức lẫn hỗ trợ tài chính của các hội viên

  • Trang Thế Hy người đi chỗ khác chơi

    Tháng 10.1992 sau khi nhận sổ hưu từ cơ quan Hội Nhà văn Thành phố Hồ Chí Minh, với tuyên bố: “Tôi sẽ rời thành phố

  • Doãn Minh Trịnh giấc mơ đêm trở gió

    Người đàn bà bỏ phố/ lên non/ chiều đông/ mơ giấc mơ tự do/ Ngày mới lạ/ bông cúc đọng sương đêm

  • Bùi Việt Thắng & đường đi của truyện ngắn

    Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn (2015-2017) báo Văn Nghệ thuộc về nhà văn Nguyễn Trường (Giám đốc - Tổng biên tập nhà xuất bản Thanh niên). Thông thường

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Huy Dung tim học chẳng nghèo thơ

NVTPHCM-03.11.2011-21:48

Bác sĩ - nhà thơ Huy Dung

>> Ngập hạnh phúc sinh sôi

>> Nỗi niềm - bừng sáng tình yêu...

Thơ và tim học


Dốc núi cheo leo đến sững sờ  
lối tim hun hút, trọn đời mơ  
gió sương vương đỉnh tim trầm mặc  
tim học lên cao nhập cõi thơ. 

Soi kim cổ, Y cùng Thơ ‘nối mạng’ 
xúc cảm đầy, tim học chẳng nghèo thơ 
gieo tưởng tượng, trời tim bừng sáng tạo 
“Can thiệp tim” căng thẳng rất cần thơ. 
*  
‘Can thiệp tim’ soi góc tim che khuất 
xua buồn tênh bệnh tật,

      sáng nụ cười.

Thơ cứu khổ muôn người 

                                    vạn thuở 
cứu nhân văn, khiến khổ lụy dần vơi.

 

 

Nữ bác sĩ hồi sức

 

Nữ bác sĩ hết mình, thương bệnh khó qua đêm 
điện khử rung - tim khét, nhịp hồi sinh lao dốc 
Trăng bao dung chẳng kịp về vén tóc giùm em 
mải canh bệnh hiểm nguy vùng cơ tim mệt nhọc. 

Em cần mẫn – hóa thân nghề áo trắng nàng tiên 
bám màn hình – hụt hẫng tim bờ kênh bước gấp 
loạn nhịp rồi! cứu khẩn, mà tim đập  còn rung! 
Chợt mây tảng đổ sầm. Thành công! mừng bật khóc. 

Bao lần khác bệnh đông

                   em dịu dàng chăm sóc 
em kết thông điều trị

                   đa bệnh, lại nan y

tâm ‘lương y’ kết nối

trí ‘nhân y’ to lớn

mắt phản chiếu long lanh cảnh đời em bận rộn.


Vinh dự người đào luyện 

nhiều bác sĩ như em! 
 

 

Đàn trăng mùa vàng khế

 

Dây đàn trăng, đã muốn chùng  
lửa buồn từ đất bập bùng liêu xiêu  
thu đông dần ngả bóng chiều 
cung đàn da diết luyến yêu thuở nào. 
Tim hồng chưa lạnh khô đâu 
chỉ xin trăng né nốt sầu cô miên. 

Má thơm ngọt lịm đào tiên 
giữa mùa vàng khế, cùng chim em về  
mắt cười, hoa lá tỉ tê  
hương yêu thuần khiết, cung thề ngân rung.  
Đàn trăng vượt phận dây chùng 
lửa tình không tắt, trăng không lụi tàn…

***

Rồi sau xa cách mười năm…

*

Đàn trăng kỳ ảo mơn man 
ngời vui tái ngộ!  Sóng tràn tim yêu 
sum vầy, kỷ niệm phiêu diêu 
nỗi niềm trong nhạc thủy triều đang dâng. 

Xưa-Nay-Mai nhập nhẹ lâng 
dở hay tâm sự nhiều tầng dung thông 
tủi mừng chảy một dòng trong 
trăng mùa vàng khế mơ mòng đàn tiên. 

Hương khuya càng ngát diệu huyền 
chứng cho thành ý tâm thiền bao la 
mơn man trăng đậu làn da 
cung đàn hoài niệm trong ta ngọt ngào. 

Tim yêu không nguội dần đâu 
chỉ xin đàn né nốt sầu xưa xa 
tuệ tâm hạnh ngộ giao hòa 
ánh tình tuổi ngọc đặm đà lưu liên

vượt bờ duyên phận cô miên. 
 

 

Thuyền trăng

 

Tay chèo nhẹ, búp măng thơ quý phái 
né bãi bồi, ngần ngại những ưu phiền 
ngắm nước sâu, chèo khuấy đáy sao đêm 
em nhẹ xóa hình em lan xa mãi 
để ghép về trên phẳng lại  gương liền. 

Đầu sóng trăng suông thêm giá lạnh 
nhắc người trần thế phận bơ vơ 
ôm hờ tà áo - quơ cô quạnh 
tới động thâm nghiêm, yêu mặn mà? 

Màn sương như thoáng cảnh nguyên sơ 
áo uống sương trăng, hôn không nói 
tha thướt cao sang tòa nguyệt rọi 
áo trăng bay cả cõi  trăng thơ. 
 
Mỏng manh ‘trăng áo’ lộ kiêu sa 
in ánh sao khuya đã nhạt nhoà. 
Chùa cổ bờ xa chuông gióng giả 
âm ba rung mỏng áo trăng ngà.  
 
Quá sáng, trăng thành nhạc ngân dài 
đêm rằm dương thế thật bồng lai 
tình yêu chớm nở hoa hàm tiếu          
thuyền nhạc trăng rằm vàng dát đầy. 

 

 

Canh giấc ngủ 

 

Ôi tấm tình sâu lắng toát lên  
từ gương trăng thật hiền  
vẻ tiên nga xanh nghiêng giấc ngủ  
điểm xuyết lúm đồng tiền.  
Làm đều nhịp, xoá âm tạp tiếng tim  
rì rào hơi thở êm  
tinh khiết. 

Từ chân em biết dấu chân anh  
cùng với em in tiếp dấu chân  
trên cát nơi tiên cảnh  
đêm thơ mộng, biển ghen ngừng sóng sánh.  

từ kiên nhẫn

nén lòng ngăn lệ trào  
từ gương hoa roi rói nguyên tiêu nguyệt  
trăng tình ái rọi triền sông đất Việt  
thuyền nhẹ trôi không kẹt  bến sông nào.  

Chúc ngon giấc tựa đêm quang đãng 
trên sân thượng trống tường 
gió thổi tự do, đưa quên vào hận 
đưa nhớ vào thương 
vào buồn đưa trọn luồng khuây khỏa.  

Chúc phút này em tỏa mộng bình an  
anh canh giấc ngủ  
sá chi bao ngưỡng mộ  nhì nhằng.  

Có thể nào chăng  
em thức giấc, nhìn buồng bệnh tối:  
“Anh! anh đi rồi?  
hoặc chưa hề có anh tôi”  
sảng mê lời bối rối.  

Chớ, nghe em!  
em hãy xóa lời buồn ác mộng.  
ta từng trải quá nhiều vô vọng  
thêm chi buồn, một giọt, tràn tim . 
*  
Khi thức dậy, môi son mượn rạng đông  
đêm mặt sông thôi phủ trán Sài Gòn  
cơn bệnh lui, ngày mọc đầu Kinh Tẻ  
Em khỏe hẳn? mơn man chân bước khẽ.  
Rày anh sẽ  
còn canh giấc ngủ em. 

 

 

Ráng và trăng xưa 
 

Nhiều nhiều lắm rạng đông 
đã tắt trong quên lãng 
riêng đỏ ráng tình đầu 
giữ nguyên màu năm tháng. 
*

Suốt đời so mọi ráng

Ráng đỏ xưa đẹp nhất 
nhưng đã bặt vân mòng. 

Kìa trông! 
thuyền sắc ráng 
len lỏi ngõ êm êm 
chở nắng vàng trên nước bạc. 

Lúc khuya về 
thuyền lặng xuôi ngơ ngác: 
lụt tứ bề 
bát ngát 
ánh trăng ngân. 

Kể từ đây, bước giữa hồng trần 
ta chín phương lưu lạc  
trăng xưa bạc

hoá trầm mặc chơi vơi. 

Dũa ngọc mừng Bạn đôi lời: 
”mai sau xin chớ một đời 
nhớ nhung khắc khoải khôn nguôi đêm ngày”  

Thử ngẫm xem, ơ hay! 
khổ đau tình tít tắp 
thiên lý sầu ngăn ngắt(.) 
đời còn lắm chặng say  
muôn dặm còn vời vợi.


Mà Ráng xưa mờ tối

Trăng xưa quên lối vân mòng

hàng mi chưa tỏ, còn mong nỗi gì.

Chớ bi kịch hoá lâm ly 
gạn vui từ ánh diệu kỳ Ráng-Trăng!

 

THƠ TÁC GIẢ KHÁC:

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.