Tin mới Xem thêm

  • Quần soóc, áo vest và sự sáng tạo

    Những hình ảnh về hai buổi giảng dạy của GS Trương Nguyện Thành, Phó Hiệu trưởng trường ĐH Hoa Sen (TP.HCM) đang là nguồn cơn của một cuộc tranh

  • Vũ Văn Song Toàn - Nước mắt của mụ Dạ Dần

    Tình choàng tỉnh. Tiếng người phụ xe thào thào bên tai: - Quý anh xuống xe, làm bát phở cho ấm bụng. Tình lấy tay dụi mắt.

  • Trúc Phương - Mẹ, đất nước và lưu dân- Kỳ 2

    Trái đất hình tròn/ (Chỉ một lần hình vuông/ Khi Galilê bị giết)/ Mặt trời, mặt trăng/ Đôi mắt bồ câu/ Cũng có hình tròn/ Những hình tròn hiền hòa/ Thiết tha/ Đáng yêu/ Và rất đẹp/ Những hình tròn được sinh ra/ Để còn lại/ Và mất đi/ Như trên mây, dưới nước/ Những vòng tròn trong mơ/ Những vòng tròn có thực

  • Lê Văn Thảo lão nông Nam bộ đích thực

    Mộc mạc, chân chất như một lão nông Nam bộ, phong cách nói chuyện cởi mở, hiền hòa, hay pha trò như bao người con

  • Thành Chung áp tai nghe tiếng biển rền

    Chộp lấy trăng sao/ Vớt lấy trong veo vũ trụ/ Đưa cả Thiên hà trôi vào tầm ngắm/ Sông Ngân rải sao cho Tiên tắm

  • Nguyễn Minh Ngọc & Đất lành

    “Đằng nào thì cũng chết. Biết thế này thà cứ nằm quách ở nhà, kê súng đòm… phát là xong đời!”. Ngồi vạ vật tựa lưng vô mạn tàu, Sáu Lùng mở to đôi mắt trắng dã thao láo cay đắng nhủ thầm. Nghĩ tới cảnh đến lượt mình bị ném xuống biển làm mồi cho cá, thốt nhiên hắn thấy ớn lạnh. Không!

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Huỳnh Văn Quốc tìm dấu tiền nhân

NVTPHCM-10.4.2011-16:16

Thạch Bi Sơn (Đá Bia) ở Phú Yên

 

Tên làng

 

Như chiếc rễ ăn vào đất sâu

Ai nhổ được tên làng

Ra khỏi vùng ký ức?

 

Ai đi đâu, ai về đâu

Trong gói hành trang mưa nắng dãi dầu

Ít nhất có tên làng thân thiết

 

Hơn mọi lời động viên cuồng nhiệt

Trên mọi nẻo đường ta qua

Tên làng thổi vào ta thêm sức

 

Như mầm cây vươn lên từ đất

Người lớn lên

Tên gắn với tên làng!

 

 

Giếng làng

 

Nước không chảy vẫn có nguồn ở đấy

Có bao giờ giếng cạn để lòng vơi?

Sâu thăm thẳm một miền quê xa ấy

Giếng soi về trong giấc ngủ riêng tôi.

 

 

Thạch Bi Sơn

 

Lồng lộng trời xanh

Thăm thăm biển

Đá vươn lên thẳng dáng kiêu hùng

Khí phách cha ông

Tạc vào năm tháng.

 

Đá sừng sững giữa trời mây trắng

Đường xuyên sơn khuất nẻo sương mù

Dấu chân dĩ vãng

Bây giờ còn in?

Câu ca xưa vẫn dõi nhìn

Đá Bia mây phủ ai tìm thấy ai?

 

Những chiều mưa đổ

Những sớm sương mai

Người đi

Người ở

Đá Bia ngóng hoài.

 

Nào ai biết

Bia huyền thoại hay là có thực

Chỉ biết lòng người có Thạch Bi Sơn.

 

 

Vu vơ

 

Bản tin thế giới

Những thiên thạch với sức tàn phá được tính bằng nhiều lần đầu đạn hạt nhân chỉ chút xíu tí ti là húc vào trái đất

Trái đất vẫn quay

 

Không nhanh hơn không chậm hơn

Như không biết điều cần phải tránh

Trái đất vẫn bình yên

 

Điều kỳ diệu này hầu như bị lãng quên

Mà trái đất cũng đâu có nhớ

Khi dằng dặc hành trình vẫn cứ phải quay.

 

 

Khúc biến tấu

 

Người xa

Nhiều nỗi hóa gần

Người gần

Sao cũng lắm phần cô liêu?

Tình yêu

Ơ,

Tình yêu

Đã giàu Bao Tự

Đã nghèo Tiên Dung

Mênh mang trong khoảng vô cùng

Người xưa đi suốt cõi lòng người nay

Dẫu gần

Một phút đắm say

Cũng xa

Muôn lớp sóng dày Mỵ Châu

Tìm nhau

Ơ,

Tìm nhau

Trong ngần giếng ngọc

Nghìn sau

Ngậm ngùi.

 

 

Trong bảo tàng lịch sử

 

Ta đi tìm dấu thời gian

Ngủ vùi trong thớ đá

Tìm dấu tiền nhân

Ẩn trên mặt trống đồng vừa quen vừa lạ

 

Ở đây

Hạt thóc

Khung xương

Hóa thạch

Muốn chống lại thời gian

Hay muốn tan vào hàng trăm thế hệ?

 

Nghìn năm bọt bể

Qua rồi những cuộc chiến tranh

Còn đó những chiến binh

Những vũ khí hiền hòa như đất

Nhưng tìm đâu ra những giọt nước mắt

Của bao phận người phụ nữ ngày xưa?

 

 

Chọn

 

Trước khi sinh ra tôi có chọn được cho mình Tổ quốc

Tôi có chọn cho mình một xóm tre gầy thăm thẳm ngày xa

Tôi có chọn mẹ chọn cha dáng xiêu chiều cũ

Mà đời tôi mãi vương mang?

 

Không chọn được, tôi ngưỡng vọng nhưng không thể a dua người may mắn hơn tôi

Không chọn được, tôi cảm thông và không dám coi thường người bất hạnh hơn tôi

Người trí kẻ ngu người sang kẻ khó

Không chọn được mẹ cha, không chọn được giống nòi

Không chọn được, không chọn được, không chọn được!

Tuyệt đối công bằng trong sâu thẳm bất công.

 

Ai lớn lên cũng có thể chọn lại cho mình nhiều thứ

Ngay đến Tổ quốc, quê hương

Như chọn vợ chọn chồng

Chọn thầy chọn bạn

Nhưng chọn làm sao ánh trăng ánh mặt trời hay vì sao chiếu mệnh

Chọn làm sao tiếng mẹ ru nôi?

 

 

Tản bộ Hội An

 

Phố ngắn chỉ một lần hít thở

Đủ cho tôi đi hết con đường

Sao đi mãi vẫn không cùng bến nhớ

Của một thời hội quán thông thương

 

Em bé nhỏ áo tím dài nón trắng

Thoăn thoắt đi như bóng của thời gian

Tôi ngơ ngẩn chiêm bao giữa phố

Con tò-he gọi nắng mơ màng

 

Không níu kéo, không chào mời vồn vã

Phố và em như bóng bên mình

Chân lững thững những bước nhàn du lạ

Bão khơi xưa  thổi lại những yên bình

 

Tách trà ấm quyện làn hương ấm

Mái âm dương che thấu bao đời

Mưa và gió dừng lại bờ hiên cũ

Để bây giờ giọt nắng nhẹ nhàng rơi…

 

 

Dã tràng ca

 

Chất ngất trắng

Thăm thẳm xanh

Sá gì hạt cát?

 

Này mênh mông kia ơi,

Sá chi một vòm trời

Sá chi một đại dương?

Nắng,

Gió,

Và ngay khi bão tố

Có hề chi!

 

Hạt cát lăn tròn như núi tảng

Lăn dưới nắng trời

Hùng hục

Hùng hục

Lăn vào lòng người

Dựng lên niềm kiêu hãnh:

Có bao giờ sóng xóa sạch niềm tin?

 

Có bao giờ sóng xóa sạch niềm tin

Chất ngất trắng

Thăm thẳm xanh...

 

 

Mẹ và World Cup

 

Chẳng cần biết nhà đương kim vô địch

Cũng không màng ai ứng cử viên

Lại đôn đáo như những chàng cầu thủ

Mà chẳng cần đến cổ động viên.

 

Có nhiều lúc mẹ làm tiền đạo

Cứ xông pha giáp mặt ưu phiền

Thông bế tắc, ghi bàn ngoạn mục

Tấm lưới đời rung phút thần tiên!

 

Giàu kinh nghiệm, mẹ làm huấn luyện

Cố vấn cháu con những đấu pháp bất ngờ

Chợt hiểu rằng trên sân đời hiện đại

Sắc cỏ mềm xanh ngát tự ngàn xưa.

 

Cũng có khi mẹ làm hậu vệ

Lá chắn lặng thầm trước mọi nguy nan

Đàn con cháu vững miền thơ ấu

Lại tiến lên tiếp tục…ghi bàn!

 

THƠ TÁC GIẢ KHÁC:

>> Hoa Nip bao giờ đến được cánh đồng

>> Thanh Quế im lặng sống và viết

>> Trần Anh Dũng lòng vẫn chơi vơi

>> Lâm Xuân Vi mềm lòng dốc gió thang mây

>> Trần Hoàng Vy nghiêng mòn đồi Đà Lạt

>> Nguyễn Xuân Thuỷ tìm lại ngày xưa

>> Nguyễn Thái Dương đáp xuống ngực em

>> Huệ Nguyên đắm say mải miết đi tìm

>> Phan Trung Thành cắc cớ hỏi trời

>> Quang Chuyền hiển hiện một thời trôi

>> Tăng Thế Phiệt- Thế giới đi về đâu?

>> Những vần thơ an nhiên thanh lạc

>> Tạ Hùng Việt níu xanh cuộc đợi

>> Thơ 4 chàng họ Nguyễn gốc Quảng

>> Huỳnh Thuý Kiều trăng suông giãy giụa

>> Phùng Thị Hương Ly thiên thần giọt sữa

>> Nguyễn Anh Nông linh cảm em tới

>> Ngọc Tuyết khoả thân trong mắt cú vọ

>> Vũ Trọng Quang- Bởi đó là Phạm Công Thiện

>> Lê Văn Lâm ngẩng mặt uống ban mai

>> Diễm Phúc yêu góc chiều bất chợt

>> Vũ Đình Huy suối lệ tiếc thương con

>> Lương Đình Khoa hạt phù sa lạc

>> Phạm Công Thiện đã đi mất hẳn đi rồi

>> Trần Mai Hường núi lửa sẽ tuôn trào

>> Lê Thuỳ Vân túng tẩy trên hoa

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.

  • Tue, 04/12/2011 - 17:26 — Châu Thành

    Chùm thơ của một tác giả tên tuổi còn lạ nhưng ngôn ngữ giản dị mà biến hoá, có nhiều trăn trở về quê hương, cuộc sống quả là đáng quý. Chắc Huỳnh Văn Quốc là đồng hương với nhà thơ Phan Hoàng?