Tin mới Xem thêm

  • Thơ Lê Đạt: Cha tôi

    Đất quê cha tôi/ đất quê Đề Thám/ Rừng rậm sông sâu/ Con gái cũng theo đòi nghề võ/ Ngày nhỏ/ cha tôi dẫn đầu/ lũ trẻ đi chăn trâu/ Phất ngọn cờ lau/ Vào rừng Na Lương đánh trận/ Mơ làm Đề Thám/ Lớn lên/ cha tôi đi dạy học/ Gối đầu trên cuốn Chiêu hồn nước/ Khóc Phan Chu Trinh/ Như khóc người nhà mình/ Ôm mộng bôn ba hải ngoại/ Lênh đênh khói một con tàu

  • Trần Hữu Thung ‘ở quê’ như tôi biết

    Chỉ đến khi nghe về Trần Hữu Thung qua anh em, bè bạn, đọc thơ văn của ông, trực tiếp nghe ông nói thật khẽ, thật sâu, tôi mới hiểu, rằng, càng trở về quê

  • Trần Quốc Cưỡng - Mùa chim chích

    Mùa mưa, đồng lác làng Hạ nước trắng xóa. Những chú chim chích bấu víu những cọng lác làm tổ. Chúng sinh con ngay trong mùa đông

  • Hội nhà văn và chuyện hỗ trợ sáng tác, xuất...

    Một thực tế không thể phủ nhận là tại các hội nhà văn, điều thường được hội viên nhắc mỗi kỳ hội nghị là tác phẩm viết ra nhưng không tìm được nguồn xuất bản, trong khi ngược lại, các nhà xuất bản lại luôn than rằng không có bản thảo của tác giả trong nước để xuất bản

  • Ngôn ngữ độc thoại trong truyện ngắn Nguyễn...

    Ngôn ngữ độc thoại là một phần quan trọng của tác phẩm văn chương. Cùng với ngôn ngữ đối thoại nó hoàn chỉnh tác phẩm ở góc độ

  • Thanh Quế một chấm nhỏ muôn đời xê dịch

    Anh không thể quên em/ Chiếc hôn đằm thắm/ Dưới vòm cây xao động/ Một đêm hè đầy sao/ Anh không thể quên em

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Khánh Ngọc tình mãi còn xanh

13.5.2017-21:45

 >> Bến sông trăng

 

 

QUÊ HƯƠNG TUỔI THƠ TÔI

 

Ta trở về nới ấy tìm tuổi thơ

Nơi dáng mẹ dịu dàng bên bếp lửa

Nơi hạt lúa còn thơm mùi hương sữa

Nơi hàng dừa vẫn rũ bóng thoi đưa.

 

Ta tìm về nơi ấy những buổi trưa

Trốn mẹ cha bắt chuồn chuồn giữa nắng

Nước mắt rơi vì bị đánh mắng

Vẫn chẳng chừa những buổi tắm sông.

 

Ta tìm về nơi ấy những cánh đồng

Những con đường đã đi vào nỗi nhớ

Những vạt cỏ còn vương hơi thở

Ngóng mẹ về sau những buổi chợ quê.

 

Ta tìm về nơi ấy những triền đê

Cùng lũ bạn nhảy dây, đánh đáo

Nắng tháng ba lẫn trong màu hoa gạo

Tiếng yêu nào ta mãi gọiquê hương!

 

 

CHỦ NHẬT CỦA QUÊ HƯƠNG

 

Chủ nhật hôm nay con không tới giảng đường

Con không bước dưới sân trường quen thuộc

Ký túc buồn con nghĩ về thuở trước

Về quê hương và bến nước, dòng sông.

 

Con nhớ khi xưa trưa nắng dưới cánh đồng

Mẹ vất vả chiếc lưng còng gánh mạ

Chiếc áo bạc màu cùng bao nhiêu tấm vá

Khó nhọc đêm ngày làm tất cả vì con.

 

Tay mẹ cấy những ánh mạ non

Như đang trồng một niềm tin, hi vọng

Mẹ nuôi con chẳng quản chi khó nhọc

Như đang gieo hạt giống của cuộc đời.

 

Con nhớ mãi ánh mắt và nụ cười

Đầy trìu mến và sáng ngời của mẹ

Nhớ nhiều lắm những lời khuyên cặn kẽ

Và tình yêu lặng lẽ mẹ cho con.

 

Ký túc xá buồn con lại nhớ quê hương

Nhớ dòng sông và con đường quen thuộc

Nhớ dáng mẹ và mái đầu điểm bạc

Nhớ lũy tre làng xao xác lúc cơn mưa.

 

Con vẫn nhớ khi xưa dưới bóng dừa

Mẹ cần mẫn lượm hoài từng nhánh củi

Mẹ trăn trở phơi hoài khi sớm tối

Sưởi ấm cho con khi đông lạnh tràn về.

 

Nắng Sài Gòn con lại nhớ ở quê

Mẹ đang phơi sân lúa vàng óng hạt

Với đời con, mẹ là cơn gió mát

Là cội nguồn, là tiếng hát lời ru.

Khánh Ngọc

 

 

CHỒNG

 

Đã nhiều lần em tự hỏi tại sao

Em yêu anh và yêu nhiều đến thế?

Nhưng câu hỏi trả lời đâu phải dễ

Giữa muôn vàn lý lẽ của tình yêu.

 

Đã yêu anh, yêu chung thủy thật nhiều

Nhớ thương anh… và cứ là thế mãi

Thuyền đi xa có khi nào ngoảnh lại

Bến đợi hoài sóng bạc mái đầu xanh.

 

Em mãi đợi anh như nắng hạn đợi mưa

Nàng Tô Thị đợi chồng trong truyền thuyết

Như nghĩa thủy chung muôn đời vẫn vậy

Suốt cuộc đời này em dành hết cho anh.

 

Cuộc sống của anh sẽ mang đầy màu xanh

Tình yêu của em là màu xanh của nước

Luôn chảy theo con đường anh vững bước

Làm dịu đi cơn khát, nỗi nhọc nhằn.

 

Anh vững niềm tin cho cuộc sống yên lành

Cho tương lai luôn bình minh phía trước

Vì tình yêu em dành cho anh hết

Bằng cả tấm chân tình và những đứa con ngoan.

 

 

TÌNH MÃI CÒN XANH

 

Nắng vẫn vàng và lá vẫn xanh

Em vẫn mãi yêu anh như những mùa xuân trước

Trên mọi ngả đường anh và em đang bước

Có tiếng yêu thương gói ghém ở tim mình.

 

Cứ mỗi mùa xuân qua, em nói với anh rằng:

“Em già rồi, em sẽ chẳng còn xinh

Như cái ngày anh nắm tay hẹn ước

Như thuở ban đầu đôi ta chung bước

Liu anh có yêu em như những tiếng yêu đầu?”

 

Anh vẫn vậy, chẳng trả lời em đâu

Chỉ mỉm cười thật lâu rồi ôm em thật chặt

Chỉ nói với em rằng: “Có em là bước ngoặt

Của đời anh và thành quả là con”.

 

Em vẫn mãi yêu anh, lời yêu ấy chẳng mòn

Dẫu kiếp sau chẳng bao giờ thay đổi

Dẫu cuộc đời còn nhiều gian dối

Của nhân gian bởi cuộc sống đa chiều.

 

Em già rồi, em vẫn cứ mãi yêu

Chỉ riêng anh - người đàn ông duy nhất

Tình yêu em muôn đời, bất tận

Dù năm tháng có trôi, hay cát bụi hóa thân mình.

 

KHÁNH NGỌC

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.