Tin mới Xem thêm

  • Bùi Sim Sim giữa hai chiều quên nhớ

    Chưa đủ nhớ để gọi là yêu/ Chưa đủ quên để thành người xa lạ/ Em ám ảnh anh hai chiều nghiệt ngã/ Nghiêng bên này lại chống chếnh bên kia / Ngôi sao nào thổn thức giữa trời khuya/ Dịu dàng quá lời thì thầm của gió/ Ngủ ngoan thôi ngọn cỏ mềm bé nhỏ/ Biết đâu chừng thiên sứ đến vây quanh

  • Nguyên Trân giữa song khuya thanh vắng

    Phố thị say ngủ/ Thâm u đầy quyến rũ/ Những con đường cong cong mềm mại/ Mang dáng dấp dậy thì/ Mảnh trăng non dướn mình soi bóng/ Khẽ nhoẻn cười lay động mặt hồ êm/ Bao chấm sao li ti huyền bí giữa trời đêm/ Giữ ước mơ thần thoại nơi dải Ngân Hà xa thẳm/ Làn gió mơn vi vu trở về tự vạn dặm/ Ru lá cành lao xao

  • Thảo Phương dường như ai đi ngang cửa...

    Khi nhà thơ Thảo Phương còn trên cõi nhân gian, hơn một lần tôi dự định viết về thơ chị, nhưng cứ lưỡng lự vì thấy trong thơ chị có

  • Nguyễn Thị Hạnh Loan ngọt ngào dâng hiến đam...

    Nụ hôn đưa ta về chốn thần tiên/ Ngôi nhà ấy ngày xưa anh đứng đợi/ Đóa hoa đẫm sương vườn khuya hái vội

  • Cầm tấm bằng cử nhân mà vẫn cứ... ngơ ngác!

    Theo các chuyên gia, chương trình đại học của VN đang đào tạo theo mô hình chuyên ngành hẹp (trong khi thị trường việc làm hiện rất khác so

  • Dạ Ngân - Nhìn từ phía khác

    Một buổi trưa, lúc đó thường nhà hàng chưa mở cửa, một cô gái cứng tuổi hơn tôi và nền nã như mọi cô gái miệt vườn đi xích lô đến Vĩnh Thịnh

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Khánh Ngọc tình mãi còn xanh

13.5.2017-21:45

 >> Bến sông trăng

 

 

QUÊ HƯƠNG TUỔI THƠ TÔI

 

Ta trở về nới ấy tìm tuổi thơ

Nơi dáng mẹ dịu dàng bên bếp lửa

Nơi hạt lúa còn thơm mùi hương sữa

Nơi hàng dừa vẫn rũ bóng thoi đưa.

 

Ta tìm về nơi ấy những buổi trưa

Trốn mẹ cha bắt chuồn chuồn giữa nắng

Nước mắt rơi vì bị đánh mắng

Vẫn chẳng chừa những buổi tắm sông.

 

Ta tìm về nơi ấy những cánh đồng

Những con đường đã đi vào nỗi nhớ

Những vạt cỏ còn vương hơi thở

Ngóng mẹ về sau những buổi chợ quê.

 

Ta tìm về nơi ấy những triền đê

Cùng lũ bạn nhảy dây, đánh đáo

Nắng tháng ba lẫn trong màu hoa gạo

Tiếng yêu nào ta mãi gọiquê hương!

 

 

CHỦ NHẬT CỦA QUÊ HƯƠNG

 

Chủ nhật hôm nay con không tới giảng đường

Con không bước dưới sân trường quen thuộc

Ký túc buồn con nghĩ về thuở trước

Về quê hương và bến nước, dòng sông.

 

Con nhớ khi xưa trưa nắng dưới cánh đồng

Mẹ vất vả chiếc lưng còng gánh mạ

Chiếc áo bạc màu cùng bao nhiêu tấm vá

Khó nhọc đêm ngày làm tất cả vì con.

 

Tay mẹ cấy những ánh mạ non

Như đang trồng một niềm tin, hi vọng

Mẹ nuôi con chẳng quản chi khó nhọc

Như đang gieo hạt giống của cuộc đời.

 

Con nhớ mãi ánh mắt và nụ cười

Đầy trìu mến và sáng ngời của mẹ

Nhớ nhiều lắm những lời khuyên cặn kẽ

Và tình yêu lặng lẽ mẹ cho con.

 

Ký túc xá buồn con lại nhớ quê hương

Nhớ dòng sông và con đường quen thuộc

Nhớ dáng mẹ và mái đầu điểm bạc

Nhớ lũy tre làng xao xác lúc cơn mưa.

 

Con vẫn nhớ khi xưa dưới bóng dừa

Mẹ cần mẫn lượm hoài từng nhánh củi

Mẹ trăn trở phơi hoài khi sớm tối

Sưởi ấm cho con khi đông lạnh tràn về.

 

Nắng Sài Gòn con lại nhớ ở quê

Mẹ đang phơi sân lúa vàng óng hạt

Với đời con, mẹ là cơn gió mát

Là cội nguồn, là tiếng hát lời ru.

Khánh Ngọc

 

 

CHỒNG

 

Đã nhiều lần em tự hỏi tại sao

Em yêu anh và yêu nhiều đến thế?

Nhưng câu hỏi trả lời đâu phải dễ

Giữa muôn vàn lý lẽ của tình yêu.

 

Đã yêu anh, yêu chung thủy thật nhiều

Nhớ thương anh… và cứ là thế mãi

Thuyền đi xa có khi nào ngoảnh lại

Bến đợi hoài sóng bạc mái đầu xanh.

 

Em mãi đợi anh như nắng hạn đợi mưa

Nàng Tô Thị đợi chồng trong truyền thuyết

Như nghĩa thủy chung muôn đời vẫn vậy

Suốt cuộc đời này em dành hết cho anh.

 

Cuộc sống của anh sẽ mang đầy màu xanh

Tình yêu của em là màu xanh của nước

Luôn chảy theo con đường anh vững bước

Làm dịu đi cơn khát, nỗi nhọc nhằn.

 

Anh vững niềm tin cho cuộc sống yên lành

Cho tương lai luôn bình minh phía trước

Vì tình yêu em dành cho anh hết

Bằng cả tấm chân tình và những đứa con ngoan.

 

 

TÌNH MÃI CÒN XANH

 

Nắng vẫn vàng và lá vẫn xanh

Em vẫn mãi yêu anh như những mùa xuân trước

Trên mọi ngả đường anh và em đang bước

Có tiếng yêu thương gói ghém ở tim mình.

 

Cứ mỗi mùa xuân qua, em nói với anh rằng:

“Em già rồi, em sẽ chẳng còn xinh

Như cái ngày anh nắm tay hẹn ước

Như thuở ban đầu đôi ta chung bước

Liu anh có yêu em như những tiếng yêu đầu?”

 

Anh vẫn vậy, chẳng trả lời em đâu

Chỉ mỉm cười thật lâu rồi ôm em thật chặt

Chỉ nói với em rằng: “Có em là bước ngoặt

Của đời anh và thành quả là con”.

 

Em vẫn mãi yêu anh, lời yêu ấy chẳng mòn

Dẫu kiếp sau chẳng bao giờ thay đổi

Dẫu cuộc đời còn nhiều gian dối

Của nhân gian bởi cuộc sống đa chiều.

 

Em già rồi, em vẫn cứ mãi yêu

Chỉ riêng anh - người đàn ông duy nhất

Tình yêu em muôn đời, bất tận

Dù năm tháng có trôi, hay cát bụi hóa thân mình.

 

KHÁNH NGỌC

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

 

 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.