Tin mới Xem thêm

  • Thơ Lê Đạt: Cha tôi

    Đất quê cha tôi/ đất quê Đề Thám/ Rừng rậm sông sâu/ Con gái cũng theo đòi nghề võ/ Ngày nhỏ/ cha tôi dẫn đầu/ lũ trẻ đi chăn trâu/ Phất ngọn cờ lau/ Vào rừng Na Lương đánh trận/ Mơ làm Đề Thám/ Lớn lên/ cha tôi đi dạy học/ Gối đầu trên cuốn Chiêu hồn nước/ Khóc Phan Chu Trinh/ Như khóc người nhà mình/ Ôm mộng bôn ba hải ngoại/ Lênh đênh khói một con tàu

  • Trần Hữu Thung ‘ở quê’ như tôi biết

    Chỉ đến khi nghe về Trần Hữu Thung qua anh em, bè bạn, đọc thơ văn của ông, trực tiếp nghe ông nói thật khẽ, thật sâu, tôi mới hiểu, rằng, càng trở về quê

  • Trần Quốc Cưỡng - Mùa chim chích

    Mùa mưa, đồng lác làng Hạ nước trắng xóa. Những chú chim chích bấu víu những cọng lác làm tổ. Chúng sinh con ngay trong mùa đông

  • Hội nhà văn và chuyện hỗ trợ sáng tác, xuất...

    Một thực tế không thể phủ nhận là tại các hội nhà văn, điều thường được hội viên nhắc mỗi kỳ hội nghị là tác phẩm viết ra nhưng không tìm được nguồn xuất bản, trong khi ngược lại, các nhà xuất bản lại luôn than rằng không có bản thảo của tác giả trong nước để xuất bản

  • Ngôn ngữ độc thoại trong truyện ngắn Nguyễn...

    Ngôn ngữ độc thoại là một phần quan trọng của tác phẩm văn chương. Cùng với ngôn ngữ đối thoại nó hoàn chỉnh tác phẩm ở góc độ

  • Thanh Quế một chấm nhỏ muôn đời xê dịch

    Anh không thể quên em/ Chiếc hôn đằm thắm/ Dưới vòm cây xao động/ Một đêm hè đầy sao/ Anh không thể quên em

Chân dung Xem thêm

Thế giới sách Xem thêm

Thơ

Kim Hương rẽ lối vẫn ngọt ngào

12.5.2017-20:20

 

 

THOÁT TỤC

 

Hồng trần lặn ngụp sâu nông

Cho tôi về với nâu sồng thanh cao

Thiền môn xin gởi mộng đào

Thế nhân - nhân thế chiêm bao cười thầm.

 

 

ĐỪNG BUỒN

 

Một thời mình yêu nhau

Không gì là ngộ nhận

Không gì phải cay đắng

Rẽ lối vẫn ngọt ngào

 

Đừng để nước mắt rơi

Khi tình yêu chấm hết

Đừng luyến lưu phiền muộn

Khi tình đã xa rồi.

 

Đừng nhìn em ngại ngùng

Có gì mà tiếc nuối

Tình yêu anh đánh mất

Mình cùng mẫu số chung

 

Em quen rồi tịch liêu

Thiên nhiên là bầu bạn

Cửa thiền chân in dấu

Kiếp người cũng bấy nhiêu.

>> Thư viện Kim Hương

 

 

ĐƯỜNG THẲNG SONG SONG

 

Hãy uống cùng em bát chè đắng

Bềnh bồng về Đông Bắc rẻo cao

Gió đại ngàn miên man câu hát

“Vô cực hai đường thẳng giao nhau”.

 

Suốt đời mình song song bối rối

Nên suốt đời cứ phải bâng khuâng

Vùng cổ tích em đà lạc lối

Đêm thế kỷ chỉ một lần xuân.

 

Hẹn ước mùa thu em mãi giữ

Đong đưa nỗi nhớ tháng năm dài

Anh ơi, giờ nơi miền viễn xứ

Hoàng hôn chếch bóng nắng nhạt phai.

 

Bao năm đợi chờ hoài chờ đợi   

Nhấp nhô sóng tình dạt biển sâu

Bao năm đợi chờ hoài chờ đợi

Như là huyền thoại biết về đâu?

 

KIM HƯƠNG

 

 

 

>> ĐỌC THƠ TÁC GIẢ KHÁC... 

Vui lòng Đăng nhập để gửi lời cảm nhận của bạn cho bài viết trên.